“Mấy lời anh vừa nói là vô hiệu đấy nhé, anh không đại lượng khoan dung đến thế đâu, sẽ không dung túng nổi em ở chung với người đàn ông khác.”
Anh thản nhiên mà nói, cho dù là khá điềm tĩnh, nhưng cô cũng không dám bỏ qua sự lạnh lùng bên trong câu nói ấy.
Nếu mà bản thân cô ở chung với người đàn ông khác, chắc hẳn anh sẽ lập tức chặt đứt đôi chân này của cô mất. “Vậy lần sau đừng để cho Khương Tuấn với chú An đến đón em nữa, mấy bạn học ai cũng hiểu lầm hết rồi, mà anh lần nào cũng chạy mấy xe khác nhau chẳng cố định được, mỗi chiếc đều là xe hạng sang, chủ An đi ra ngoài mua cũng là từ Cayenne trở lên, em mệt lắm chứ, nhưng mà cũng không thể nói với bọn họ là đó là chiếc xe cho quản gia trong nhà đi mua đồ thay cho đi bộ đâu ha?”
“Vì anh không chắc chắn được sẽ đến đón em mỗi ngày.”
“Em tự bắt xe đi về được mà!”
“Không được, đây không phải là ở Đà Nắng, em không quen thuộc với nơi này, buộc phải có người đến đón em. Khoảng thời gian này chưa thương lượng được, nếu như em cảm thấy khá phiền, có thể dẫn theo anh để giải thích.”
“Bỏ đi, họ mà biết anh là người đàn ông của em, có lẽ sẽ càng đố kỵ hơn nữa.”
“Tại sao chứ?”
“Họ nghĩ em có thể tìm được một người đẹp trai nhiều tiền như vậy, thì bọn họ cũng có thể tìm. Rồi bọn họ sẽ nghĩ đến anh, họ sẽ khiến em nảy sinh khủng hoảng. Hơn nữa hôm nay anh đã nói chuyện với Fiona rồi, họ sẽ nghĩ anh thích em, không thể rời xa được em, như vậy cũng tốt, đỡ mắc công khiến cô ta tiếp tục nhớ nhung nữa.”
“Hôm nay cô ta còn muốn đánh em đó, nhưng thân thủ em nhanh nhẹn lắm, cô ta đánh không tới, liền tức tối muốn chết.”
Cố Gia Huy nghe được lời này, đôi mày ngài hung tợn khẽ cau lại, anh không nói lời nào, nhưng trong lòng đã có sẵn chủ ý.
Cả hai người về đến nhà, Cố Gia Huy vội vã đi tìm đến Khương Tuấn, kêu anh ta đi làm một việc.
Ngày thứ hai Hứa Minh Tâm đi đến lớp học, trong lớp lại xuất hiện một thành viên mới, tên của cô ấy là Laura, cô có một thân hình quyến rũ bốc lửa cực kỳ.