Bọn họ không để ý đến sự sống chết của ông nội, nhưng cô lại rất quan tâm.
“Tô Khiết, cô cho rằng cậu ba Nguyễn thật sự coi trọng cô sao? Với bộ dáng này của cô, cậu ba Nguyễn sẽ xem trọng cô được à? Trừ khi anh ấy bị mù.” Đôi mắt ghen tị của Tô Nghiên Nghiên lúc này đỏ bừng. Cô ta không tin cậu ba Nguyễn sẽ thích Tô Khiết. Chuyện đó là tuyệt đối không thể.Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.
“Ừm, anh ấy thật sự bị mù.” Tô Khiết gật đầu, trả lời rất nghiêm túc.
Tô Khiết phản ứng như vậy lại khiến người ta suy nghĩ khác, có lẽ cậu ba Nguyễn thật sự thích cô.
Dù sao thì cô và Nguyễn Hạo Thần cũng là vợ chồng ba năm. Trong khoảng thời gian này, mỗi đêm Nguyễn Hạo Thần đều giày vò cô, ít nhất Nguyễn Hạo Thần là thích cơ thể của cô.
“Tô Khiết, cô, cô…” Tô Nghiên Nghiên tức giận đến nỗi nói không ra lời.
Lúc này Lưu Vũ đi từ trên lầu xuống.
Đương nhiên, Lưu Vũ cũng nghe thấy lời của Tô Khiết. Trong mắt bà ta đột nhiên lóe lên vẻ độc ác. Bà ta nháy mắt với Tô Nghiên Nghiên sau đó đụng vào Tô Khiết, định đẩy Tô Khiết ngã xuống lầu.
Lúc này Tô Khiết đang đứng ở bậc thang thứ sáu, lần này Lưu Vũ dùng hết sức lực, nếu Tô Khiết bị bà ta đụng trúng nhất định sẽ bị thương.
Tô Khiết không quay lại, cũng không nhúc nhích, dường như cô không phát hiện ra, nhưng khóe môi của cô mơ hồ lạnh hơn mấy phần.
Ngay lúc Lưu Vũ chuẩn bị đâm vào Tô Khiết thì đột nhiên cô nhích sang trái một bước, tốc độ của Tô Khiết rất nhanh, nhanh đến mức ngay cả Tô Nghiên Nghiên đang nhìn chằm chằm cô cũng không nhìn thấy Tô Khiết di chuyển như thế nào.
Lưu Vũ gần như dùng hết sức đâm vào Tô Khiết, lúc này đột nhiên bà ta đâm hụt, sau đó liền ngã thẳng xuống lầu.
Ngã thẳng xuống như chó ăn ***…
“Mẹ, mẹ có sao không?” Sau khi Tô Nghiên Nghiên lấy lại tinh thần thì cô ta nhanh chóng chạy về phía trước nâng Lưu Vũ đứng lên.
Lần này Lưu Vũ té không nhẹ, hơn nữa mặt bà ta lại đụng vào nền nhà, cho nên bà ta đau muốn tắt thở.
“Máu, mẹ, mẹ chảy máu rồi.” Tô Nghiên Nghiên nhìn thấy máu trên mặt Lưu Vũ, cô ta sợ hãi đến sắc mặt trắng bệch.
Hai mắt Lưu Vũ bỗng lóe lên, tuy đau kinh khủng nhưng bà ta cảm thấy đây là một cơ hội tốt.