Chu Hằng lại nhíu mày. Bởi vì, hai chữ phù trên tay hắn đang ảm đạm, rất nhanh sẽ biến mất!
Này cũng bình thường, Hồng Nguyệt tiện tay viết thôi, không khả năng duy trì mãi được. Nhưng mà cũng quá ngắn đi. Chỉ đánh cho Bạch Cốt Khô Lâu bị thương nặng mà thôi, còn muốn giết nó thì còn xa.
Ông! Rốt cục, ánh sáng cuối cùng biến mất, hai phù văn đồng thời ma diệt. bàn tay Chu Hằng không chút sáng láng.
Bạch Cốt Khô Lâu động đậy được, lại ngoài ý muốn phát hiện lần này cũng không bị giam cầm, trong ánh mắt nó lôi quang chớp động, sau khi nhìn Chu Hằng thật sâu một cái, mạnh mẽ quay người chạy đi, chỉ là còn một chân cho nên nhảy lò cò vượt qua vô tận không gian, rút về Cực Bắc.
Nó không phải sợ Chu Hằng, mà là cực độ sợ hãi khí tức từ hai phù văn trên bàn tay Chu Hằng phát ra!
Một Tử Linh như nó, cảm quan của nó khác hẳn với những sinh linh khác, nhưng cũng mẫn cảm vô cùng, từ lần đầu tiên trúng chiêu nó đã phát hiện thực lực của người vẽ hai cái phù văn kia hơn xa nó
Chênh lệch lớn tới bực nào?
1 vạn nó cộng hết lại cũng không chống lại được một đầu ngón tay của vị cường giả kia.
Nó đã sớm muốn chuồn đi, chỉ là thân thể không ngừng bị Chu Hằng giam cầm, cho nên mới không chạy được. Hiện tại rốt cuộc được tự do, nó ngay cả thuận tay đập chết Chu Hằng cũng không dám, trước tiên phải chạy đã.
Cái loại uy áp chí cao vô thượng này khiến Tử Linh chi hỏa của nó như gió trong tàn chúc, bất cứ lúc nào cũng có thể tắt! Trốn! Trốn càng xa càng tốt!
Chu Hằng còn chưa phản ứng kịp, Bạch Cốt Khô Lâu đã hoàn toàn biến mất. Nguy cơ cứ vậy được giải trừ?
Có Hồng Nguyệt tọa trấn, quả nhiên Thần Ma lui tránh a! Sau khi toàn thành hoàn toàn yên tĩnh, đột nhiên tiếng hoan hô như sấm. Ai cũng không nghĩ tới Bạch Cốt Khô Lâu hung danh xung thiên lại dễ dàng bị bức lui, tuy rằng kết cục tốt nhất là giết chết đầu Tử Linh này, nhưng mà so với tử thủ được ăn cả ngã về không thì kết quả này không biết hoàn mỹ gấp bao nhiêu lần!
Mọi người ôm nhau, đây mới là sống sót sau tai nạn, kích động khó có thể lý giải.
Chu Hằng về tới Ngọ Dương Học Phủ, cũng không lâu lắm, vô số quan to quý nhân tới bái phỏng, lại bị hắn chặn ở ngoài cửa. Nói đùa sao, hắn nào có nhiều tinh lực bồi những người như vậy.
Tuy rằng trong đó có không ít cường giả cấp Tuệ Tinh, nhưng ngay cả rắm cũng không dám phóng, đàng hoàng xoay người rời đi. Tuy nhiên ngày hôm sau, bọn họ lại mang nữ nhân đẹp nhất gia tộc tới, quản hắn có chịu gả hay không, đều đưa lại đây, nếu có thể kết quan hệ với Chu Hằng vậy về sau gia tộc phát đạt rồi!
Tình thế bây giờ rất rõ ràng, toàn bộ Hắc Động Vương của Bách Long Tinh đều chết hết, hiện tại chỉ còn một mình Hồng Nguyệt độc quyền!
Thế giới này nắm giữ nhiều binh lực hơn nữa cũng không sánh bằng một tuyệt đỉnh cường giả, chỉ cần Hồng Nguyệt nguyện ý, nàng có thể phù trợ bất luận kẻ nào trở thành đế vương mới!
Nhưng mà Hồng Nguyệt cùng Chu Hằng hiển nhiên cũng không có dã tâm như vậy, nếu không bọn họ đã sớm làm rồi. Cho dù lúc trước Ma Long Đại Đế tại thế, nhưng mà dù là Hắc Động Vương 5 động có thể ngăn cản sao? Nhưng mà Hồng Nguyệt và Chu Hằng đều điệp thấp, nói rõ bọn họ không có hứng thú đối với quyền lực.
Bởi vậy, những người khác vẫn còn cơ hội thượng vị.
Bách Long Tinh rất nhanh ổn định lại, đầu Bạch Cốt Khô Lâu kia không dám rời khỏi Cực Bắc nữa, tựa hồ bị Hồng Nguyệt làm cho sợ hãi. Khi Chu Hằng và con lừa đen nói về chuyện này, đều nhao nhao cảm thán Hồng Nguyệt không hổ là ma nữ, ngay cả Tử Linh vô tâm vô não cũng có thể hù dọa!
Tuy nhiên dưới sự tĩnh lặng là giông tố dữ dội.
Hồng Nguyệt hoặc Chu Hằng cũng không có đã tâm với đế vị, nhưng mà trong đế quốc lại không thiếu gia tộc, thế lực có dã tâm, có nhiều chỗ đã lặng lẽ thoát ly khỏi đế quốc quản chế, tuy rằng còn chưa tự lập làm vương nhưng cũng không chênh lệch bao nhiêu, tóm lại đối với hiệu lệnh của Liễu thị Hoàng triều đã là bằng mặt không bằng lòng.
Nhưng mà Liễu gia dù vẫn còn rất nhiều cường giả cấp Tuệ Tinh, nhưng không còn đại sát khí Hắc Động Vương chấn nhiếp, căn bản không quản được quá nhiều.
Ngươi phái một hai Tuệ Tinh Đế đi rồi, nói không chừng bị người ta giết chết giữa đường đấy! Ngươi muốn dốc toàn bộ lực lượng, còn cần đế đô hay không? Nói không chừng bị người ta bưng cả đi, vậy không phải trò cười thiên hạ sao?
Đế đô không thể mất!
Nơi này chính là tài phú Liễu gia tích lũy ức vạn năm qua, cho nên không thể bỏ được.
Bởi vậy, cũng chỉ có thể ngầm cho phép tình huống hiện giờ, nếu những thế lực này cũng không tuyên bố tự xưng Vương, ít nhất còn không chưa xé rách da mặt, như vậy mọi người cũng kiên trì duy trì đi.
Đương nhiên, chỉ cần Bách Long Tinh lại xuất hiện một tôn Hắc Động Vương, như vậy tất cả đều thay đổi trong nháy mắt!
Các Hoàng triều khác cũng không có ý công kích Bách Long Tinh. Không nói nơi này có một đại nhân vật ngay cả Bạch Cốt Khô Lâu cũng bị dọa lui, mà chỉ một mình Bạch Cốt Khô Lâu kia cũng có thể dọa sợ phần lớn bọn họ! Bởi vì ai biết nó còn ngóc đầu trở lại được hay không?
Cho dù đánh hạ Bách Long Tinh, nhưng nếu Tử Linh đi ra càn quét một vòng vậy thì tổn thất vô cùng kinh khủng.
Hiện tại có Hồng Nguyệt trấn nhiếp đầu Tử Linh kia, nhưng ai biết Hồng Nguyệt sẽ rời khỏi lúc nào, chỉ cần nàng vừa đi, còn có ai trấn áp được Bạch Cốt Khô Lâu?
Bởi vậy, tất cả Hoàng triều đều có một chung nhận thức, khi đánh không lại Bạch Cốt Khô Lâu, tuyệt đối không được động binh với Bách Long Tinh.
Quý tộc, thương nhân trốn đi cũng nhao nhao trở về Bách Long Tinh, dù sao đây là Thập Nguyên Tinh duy nhất 70 tinh vực chung quanh, nếu không phải bất đắc dĩ, ai nguyện ý rời khỏi này?
Theo dòng người trở về, Ngọ Dương Học Phủ tự nhiên cũng mở lại, hết thảy lại trở về quỹ đạo ban đầu, thậm chí Hồng Nguyệt cũng có lúc hứng thú đi phối hợp với Thiên Cơ Viện đại sư một chút, dọa mọi người tè ra quần.
Chu Hằng an bài mọi người ở tại trong Ngọ Dương Học Phủ, dù sao đây là một cái học phủ, có hệ thống tu luyện. Mà hắn cũng không ngừng đi thu thập linh thảo, tiên thảo, cung cấp cho đám người trong Tiên Cư, để bọn họ nhanh chóng đề thăng tu vi.
Thấm thoát đã hai năm trôi qua.
Ngày qua ngày khác bình đạm, nhưng lúc này có một tin tức khiến Chu Hằng vui vẻ.
Ở một tinh vực phương xa có một kỳ tài ngút trời, đạt tới Tinh Thần Cảnh đại viên mãn! Người này không có tên, tự xưng là Vạn Cổ Đại Đế! – – – – – oOo- – – – –