Sau khi xuống xe, Nguyễn Hạo Thần cũng không rời đi ngay mà là đứng trước cửa xe, trầm giọng nói: “Nhớ kỹ, không được cúp điện thoại của anh, không được để anh tìm không thấy em, không được…”
Không đợi anh nói xong, Tô Khiết đã nhấn ga, lái xe đi mất.
Người này quá độc đoán, cái này không được, cái kia không được, cô còn chút tự do nào không?
Không phải là năm năm trước ngủ với anh thôi sao? Anh có cần đến nỗi như vậy sao?
Bây giờ anh vẫn còn chưa biết chuyện của hai đứa bé. Nếu anh biết rồi, không biết sẽ thế nào?
Cậu ba Nguyễn đứng ngây ra tại chỗ một lúc, cuối cùng cũng định thần lại. Tại sao người phụ nữ không biết dịu dàng chút nào hết vậy?
Đáng thương cho anh, phải phòng không chiếc bóng rồi.
Lúc Tô Khiết trở lại, mọi người vẫn còn ngồi trong phòng khách. Thấy cô bước vào, bọn họ nhanh chóng ngước mắt lên nhìn cô.
Chỉ là vẻ mặt mỗi người mỗi khác mà thôi.
Có người vui, có người buồn, có người giận dữ.
Đương nhiên người vui mừng là ông cụ Tô rồi. Nhìn thấy Tô Khiết đi vào, ông cụ liền đứng lên: “Khiết Khiết, đến phòng làm việc với ông.”
Tô Khiết biết với hành động tối nay của Nguyễn Hạo Thần, chắc chắn ông cụ sẽ ép hỏi cô.
Nhưng cô cảm thấy có một số việc vẫn chưa thể nói với ông cụ.
Nếu để ông cụ biết cô đã kết hôn với Nguyễn Hạo Thần lại mới vừa ly hôn thì cô sợ ông sẽ tức đến bệnh tim tái phát mất.
“Ông nội, cháu mệt rồi, cháu đi nghỉ trước đây.” Tô Khiết chạy thẳng lên lầu, bước vào phòng mình.
Mặc dù lúc này ông nội Tô có chuyện muốn hỏi nhưng cũng không thể ép Tô Khiết. Thấy Tô Khiết đã trở về phòng, ông chỉ có thể khẽ thở dài.
Trong phòng khách Tô Nghiên Nghiên tức giận đến nỗi sắp méo miệng rồi.