Liễu Nhi được Tiết Tĩnh Xu đặc biệt cho phép, ngày mười lăm mỗi tháng có thể ra cung, về nhà của nàng và ca ca.
Vào ngày này, sáng sớm Liễu Nghị ngồi ở trên nóc nhà, nhìn về phía hoàng thành.
Bởi vậy, dù Liễu Nhi ở rất xa cũng có thể thấy hắn.
Như những lần lui tới trước đó, khi nàng bước vào sân, bất đắc dĩ nói với người ngồi trên nóc nhà: “Ca ca còn không mau xuống đây?”
Liễu Nghị cười cười, nhảy xuống, dừng ở bên cạnh nàng.
Liễu Nhi nhìn kỹ sắc mặt của hắn, độc được giải khá chậm, rốt cuộc thân thể bị tổn hại. Màu da khỏe mạnh trước kia của hắn, hiện giờ trở nên tái nhợt hơn một chút so với bình thường, thoạt nhìn thân thể cũng không còn cường tráng như lúc trước. Cũng may tinh thần hắn vẫn ổn, trong lòng Liễu Nhi được đôi chút an ủi.
Nàng lướt qua hắn đi vào trong: “Ca ca ăn cơm sáng chưa?”
“Ăn rồi.” Liễu Nghị nói.
Liễu Nhi tiến phòng bếp nhìn thử, trong nồi còn thừa chút mì sợi, hẳn là buổi sáng Dương bà tử chừa lại.
Dương bà tử là nàng mời đến giúp ca ca nấu cơm giặt quần áo, mỗi tháng ngày mười lăm nàng ra cung, sẽ cho Dương bà tử nghỉ một ngày, để bà cũng về nhà một chuyến.
Nàng vén tay áo lên, hâm nóng mì sợi còn thừa trong nồi rồi sớt ra, tay chân lanh lẹ mà rửa sạch đống nồi chén, lại đi vào trong phòng Liễu Nghị, lấy chăn đệm của hắn ra phơi, quét tước trong các góc phòng hết một lượt.
Tuy rằng nói có Dương bà tử ở nhà làm việc, nhưng lão nhân gia không đủ tinh lực, làm công chuyện cũng không đủ sạch sẽ, mỗi tháng nàng về đều phải quét tước một phen cho ca ca.
Thời điểm nàng làm những việc này, Liễu Nghị đi theo sau nàng giống như một cái đuôi. Lúc Liễu Nhi xoay người thiếu chút nữa đã đụng phải hắn, bất đắc dĩ nói: “Ca ca nếu không có việc gì làm thì ngồi ở trong sân đi, vì sao cứ đi theo phía sau muội vậy?”
Liễu Nghị nghe lời đi ra, nhưng chẳng được bao lâu, lại theo vào. Liễu Nhi cũng đành phải tùy hắn.
Dọn dẹp nhà xong, nàng cầm rổ lên chuẩn bị ra phố mua đồ ăn, hỏi Liễu Nghị: “Trưa nay ca ca muốn ăn gì?”
Liễu Nghị suy nghĩ: “Ăn mì.”
Liễu Nhi cười nói: “Ca ca gầy như vậy, không thể ăn mì mãi được, hay là…… Nấu thịt kho tàu cho ca ca, tương giò, cá lư hấp, lại thêm mấy món rau dưa.”
Lên phố mua đồ ăn, tất nhiên Liễu Nghị cũng đi theo. Nhìn nàng thuần thục chọn thịt mua cá, cò kè mặc cả, không giống Liễu cô cô trong cung mà mọi người vẫn tôn kính, mà lại giống như những người phụ nữ bình thường khác.
Hắn nghĩ, nếu lúc trước muội muội không bị bán đi, chờ đến mười lăm mười sáu tuổi sẽ lập gia đình, sinh hai đứa trẻ, thì có lẽ hiện giờ cũng đã yên ổn sống qua ngày.
—–
Trên bàn cơm, Liễu Nhi lại nói đến đề tài kia: “Ca ca, rốt cuộc khi nào thì huynh mới chịu tìm tẩu tẩu cho muội vậy?”
Liễu Nghị gắp một đũa thức ăn, ý đồ vẫn như mọi lần, coi như không nghe thấy để cho qua chuyện.
Liễu Nhi buông đũa, nghiêm mặt nói: “Ca ca, muội chờ huynh trả lời đó.”
Liễu Nghị đành phải nói: “Chờ muội xuất giá thì ta sẽ thành thân.”
Trên thực tế, hắn định cả đời này cũng sẽ không thành thân. Hắn biết thân thể mình thế nào, bị loại độc kia tiêu hao quá nhiều tinh lực, định sẵn sẽ sống không lâu, mặc kệ cưới ai đi nữa thì đều sẽ làm khổ người ta.
Huống chi, cái mạng này của hắn, là cha mẹ dùng tiền bán muội muội để cứu về. Hiện giờ thật vất vả mới tìm được muội muội, hắn chỉ muốn dùng những ngày còn lại để che chở cho nàng.
Liễu Nhi nghe hắn nói như vậy, buồn bã nhíu mày. Bởi vì chính nàng cũng không có ý định thành thân, nghĩ tới nghĩ lui, đành phải tạm thời từ bỏ, giống như mọi người hay nói, tùy duyên đi.
Chạng vạng, nấu cơm chiều cho Liễu Nghị xong nàng liền hồi cung. Đến Tê Phượng Cung gặp qua Hoàng Hậu trước.
Tiết Tĩnh Xu tự mình cầm tay dạy tiểu công chúa viết chữ, thấy nàng đi vào liền cười nói: “Trở lại rồi à.”
“Liễu cô cô.” Tiểu công chúa ngẩng đầu nhìn nàng, một đôi mắt sáng lấp lánh.
Liễu Nhi lấy ra một cái gói giấy nhỏ đưa qua, cười nói: “Đây là mức Phật Thủ phủ đường mà Bách Vị Cư mới làm ra.”
“Cảm ơn Liễu cô cô.” Tiểu công chúa đưa tay nhận lấy, lại nhìn về phía Tiết Tĩnh Xu chờ mong: “Mẫu hậu, con có thể ăn không?”
Tiết Tĩnh Xu thân mật chỉ chỉ cái mũi nhỏ của nàng: “Chỉ cho ăn một viên.”
Tiểu công chúa ngọt ngào nói: “Cảm ơn mẫu hậu! Con cầm đi chia cho ca ca ăn.”
“Đi đi.”
Liễu Nhi mỉm cười nhìn nó.
Nàng nghĩ mỗi ngày đều như vậy cũng thật tốt, ngoài hoàng cung có người thân duy nhất của nàng, trong hoàng cung có người mà nàng nguyện chăm sóc. Mặc kệ là ra cung hay là vào cung, tâm trạng nàng đều vui sướng, trong lòng đầy chờ mong.
Nhưng thời khắc chia lìa cuối cùng cũng đến.
Đó là một ngày cuối thu, nàng vẫn ra cung như thường lệ, từ xa đã thấy Liễu Nghị trên nóc nhà, liền vẫy vẫy tay với hắn.
Liễu Nghị cũng đưa tay lên định vẫy lại nàng, nhưng bị một trận ho khan thình lình kéo đến, ho đến mức gập người.
Thân thể hắn nhanh chóng suy yếu, ngày đó là lần cuối cùng hắn có thể ngồi trên nóc nhà nghênh đón muội muội hắn.
Tất cả đại phu đều bó tay hết cách, thân thể của hắn đã như đèn cạn dầu, không thể dùng thuốc hay kim châm cứu về được nữa.
Tiết Tĩnh Xu lại thỉnh Phan thần y đến, nhưng lúc này, ngay cả hắn cũng không có cách nào.
Rốt cuộc Liễu Nhi đã hết hy vọng, xin phép Tiết Tĩnh Xu cho nghỉ dài hạn, về nhà chăm sóc cho Liễu Nghị.
Liễu Nghị không thể qua được mùa đông này, ngày mà hắn đi, tuyết rơi không ngớt ngoài cửa sổ.
Liễu Nhi đút nước cơm cho hắn ăn, hắn mơ mơ màng màng khi tỉnh khi ngủ, một lần tỉnh lại cuối cùng, tinh thần đột nhiên tốt hơn rất nhiều.
Hắn đã rất gầy, nhưng bàn tay vẫn to lớn như cũ, đầu ngón tay thô ráp chạm vào mặt Liễu Nhi, khó nhọc cười nói: “Bảo Nhi, ca ca phải đi rồi.”
Liễu Nhi rũ mắt, nước mắt lăn xuống.
“Đừng khóc, Bảo Nhi đừng khóc.”
“Được, muội không khóc, ca ca cũng đừng nói mê sảng làm muội sợ.” Liễu Nhi nức nở nói.
Liễu Nghị cười cười, quay đầu nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ, sau một hồi, nói: “Mùa đông ở kinh thành quá lạnh. Bảo Nhi, muội còn nhớ không, ở quê chúng ta, một năm bốn mùa đều sẽ không có tuyết. Chỉ có một năm kia, đó là thời điểm lạnh nhất, trên trời rơi xuống mấy bông tuyết li ti, muội há miệng đón lấy, còn hỏi ta rằng, ca ca, đây là cái gì, thật là lạnh.”
Hắn nói rất chậm, nói xong một câu lạu dừng một lúc, đứt quãng một hồi mới nói xong.
Liễu Nhi rốt cuộc nhịn không được nữa, nước mắt trào như vỡ đê, dựa người lên chăn của hắn khóc rống: “Ca ca, đừng bỏ muội lại……”
Liễu Nghị sờ đỉnh đầu nàng, thở dài: “Kiếp này, là ca ca không tốt, ca ca thực xin lỗi muội. Nếu có kiếp sau, nếu có kiếp sau……”
Nếu có kiếp sau sẽ như thế nào?
Cuối cùng hắn cũng không nói hết, chỉ thở dài để lại một câu: “Bảo Nhi, đưa ca ca về nhà đi……”
—————-
Editor: tác giả thật độc ác mà, xuyên suốt bộ truyện thì rải đường tứ tung, đến ngoại truyện lại viết cho huynh muội nhà này chia cắt âm dương cách biệt, thật buồn. Tiếc cho họ quá đi~~~ π_π