Người đàn ông cột tóc hỏi trước: “Kịch bản cụ thể ở đâu?”
Trì Tiểu Trì: “Không có.”
Người đàn ông cột tóc: “Như vậy là muốn chúng ta tự phát huy tại trường quay? Phối hợp với kịch bản không khí của nữ quỷ để diễn?”
Trì Tiểu Trì hỏi một vấn đề rất có tính xây dựng: “Nếu không thì sao?”
Chẳng lẽ là anh diễn phần anh, cổ diễn phần cổ?
Đợi đến khi tình tiết gặp xung đột, không nghe theo cổ lẽ nào nghe theo anh?
Người ta là dao thớt, bọn họ là cá nằm trên thớt, hà tất vội vã lấy đà nhảy lên.
Người đàn ông cột tóc cũng câm miệng, biết câu hỏi này của mình rất ngu xuẩn nhưng tâm lý vẫn suy nghĩ, cùng cô gái cột tóc đuôi ngựa trao đổi ánh mắt.
Tóc đuôi ngựa mở miệng nói: “Không đối diễn với cô ta thì chúng tôi có thể tự bịa kịch bản được. Nhưng nếu đối diễn với cô ta thì nên làm gì đây?”
Trì Tiểu Trì: “Tùy cơ ứng biến.”
Câu trả lời này giống như sau khi mất điện thoại thì người khác hỏi một câu “Mất ở chỗ nào?”
Tôi mà biết mất chỗ nào thì còn nói gì nữa.
Tương tự, tôi làm sao biết tùy cơ ứng biến như thế nào?
Người đàn ông cột tóc nheo mắt nhìn Trì Tiểu Trì: “Cậu có thể đối diễn với cô ấy, chúng tôi thì không hẳn có thể làm được.”
Giờ khắc này Trì Tiểu Trì phát huy hết sức thuộc tính “mù” của mình, ngây thơ nở một nụ cười, lại nói một câu phí lời không mặn không nhạt: “Cám ơn đã khen.”
Cậu nhìn ra được người này và đồng bọn cứ liếc mắt nhìn nhau, hiển nhiên trong lòng có tính toán.
Trì Tiểu Trì cũng không tiếp lời.
Cậu không cần thiết phải tích cực suy nghĩ phương án giải quyết khi đối phương đưa ra vấn đề, đặc biệt là đối phương mang ý đồ xấu, giấu nhẹm tin tức mà họ nắm được.
Trước mắt trạng thái của nữ quỷ tương đối ổn định, cậu cũng có thể đỡ được phần diễn xuất nhưng những người khác thì không, không đi được đường dương quan thì đành phải chen chân cầu độc mộc.
Cam Úc Cam Đường không tham gia diễn xuất, không cần lo lắng những điều này, còn Viên Bản Thiện, nếu anh ta chết thì Trì Tiểu Trì có thể sẽ nhịn không được mà bắn pháo chúc mừng.
Mọi người chỉ là lâm thời hợp tác dựa theo quan hệ tùy duyên, nguyện ý hợp tác thì hợp tác, không muốn hợp tác thì khi đụng phải mấu chốt của nữ quỷ cũng phải tự lấy mạng ra mà trả.
Rất nhanh, những người làm nhiệm vụ phân nhóm.
Ban đầu cậu sinh viên mặt tàn nhang, người đàn ông cột tóc, cô gái tóc đuôi ngựa và cô gái cao lớn là một nhóm, giờ khắc khắc này cũng có ý kiến bất đồng. Cậu sinh viên mặt tàn nhang dịch đến bên cạnh Trì Tiểu Trì, nỗ lực moi móc càng nhiều chi tiết càng tốt, cô gái tóc đuôi ngựa và người đàn ông cột tóc nói thầm điều gì đó, cô gái cao lớn lắc lư trái phải, một chốc thì nghe hai người này nói chuyện, một chốc lại chạy sang chỗ Trì Tiểu Trì.
Trì Tiểu Trì đường hoàng nói ra kế hoạch của bọn họ cho cậu sinh viên mặt tàn nhang.
Mặt tàn nhang cũng thẳng thắn: “Bọn họ dự định xử cổ luôn.”
Trì Tiểu Trì: “…” To gan.
Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của đám người Trì Tiểu Trì, mặt tàn nhang dùng khẩu âm vùng Đông Bắc phổ cập phát hiện của bọn họ.
Loại quỷ đoạt xác này có đoạt của người chết cũng có đoạt của người sống.
Đoạt của người chết là giết người xong rồi đoạt xác, thao túng thi thể, khuyết điểm là thi thể cũng sẽ bị hôi thối, thời hạn sử dụng không dài, vết thương trên thi thể không có cách nào lành lại, ưu điểm là thuận tiện lại nhanh gọn, giết chết là có thể nhập vào, có thể thay đổi định kỳ.
Đoạt của người sống là như lúc này, trực tiếp thâm nhập tinh thần, đoạt lấy thân thể, khuyết điểm là quá trình phức tạp, ưu điểm là có thể sử dụng lâu dài.
Khác nhau là đoạt của người sống so với đoạt của người chết có yêu cầu cao hơn, xem như là một nữ quỷ rất tinh tế.
Từ khi nhìn thấy Quan Xảo Xảo chảy máu mà máu chảy ra từ vết thương lại có màu sắc bình thường thì người đàn ông cột tóc liền có suy nghĩ.
Nghe vậy, Viên Bản Thiện hơi lấy lại tinh thần, nhưng cũng khó nhịn được mà nghi ngờ: “Các người có thể giết chết cổ sao?”
Mặt tàn nhang tuy rằng rất tùy tiện nhưng cũng biết có chút thông tin không thể chia sẻ.
Mặt tàn nhang nói một cách mơ hồ: “Đương nhiên là có cách.”
Bọn họ có một lá bài ách, là đạo cụ ngẫu nhiên mà bọn họ chiếm được trong thế giới nhiệm vụ.
Tóm lại là hữu hiệu, nhưng không tiện nói cho người ngoài.
Đúng như dự đoán, nghe thấy mặt tàn nhang nói, Viên Bản Thiện liền nổi lên tà tâm.
Viên Bản Thiện muốn sống, bởi vậy bất kỳ thứ gì có thể bảo đảm tính mạng cho mình thì đều muốn nắm chặt trong tay.
Bất đắc dĩ là bên phía Viên Bản Thiện không còn Quan Xảo Xảo, chỉ có một cậu bạn trai sùng bái mình như thần, anh giữ Tống Thuần Dương lại vì còn có tác dụng lớn, nhưng không thể ở trước mặt Tống Thuần Dương mà làm ra chuyện khác thường, bởi vậy Viên Bản Thiện chỉ im lặng không nói gì.
Cam Úc lại hơi cau mày: “Trong nhiệm vụ có yêu cầu rất rõ, chỉ cần không thoát vai là được. Tại sao phải làm như thế?”
Mặt tàn nhang rất thẳng thắn: “Tôi học diễn xuất, xem như là nghiệp dư, có chút kinh nghiệm. Bọn họ thì có gì chứ? Một người làm IT, một người làm huấn luyện viên bơi lội, một người lại là giáo viên tiếng Anh, cũng chưa từng đụng đến diễn xuất, tất nhiên tâm lý không nắm chắc.”
Trì Tiểu Trì tiếp lời: “Bọn họ không chỉ lo lắng chuyện này thôi đúng không?”
Giờ khắc này Viên Bản Thiện nhanh chóng hiểu rõ ý tứ của Trì Tiểu Trì.
Trong kịch bản, ai cũng từng hoặc ít thì nhiều mà có lỗi với ‘Quan Xảo Xảo’, theo kế hoạch quay phim thì sẽ diễn đến đoạn ‘Quan Xảo Xảo’ trả thù.
Bởi vì trong kịch bản của Quan Xảo Xảo thì thật sự là có quỷ.