Cố Tương không chỉ là tân khoa Trạng Nguyên, còn là cháu trai Thái hậu, ca ca Hoàng hậu, chính là tiêu điểm đêm nay.
Quỳnh Lâm Yến là ngự yến, đại bộ phận người tham gia đều tương đối kiềm chế, ở trước mặt phu phu Hoàng đế nếu uống say, chẳng phải chính là thất kính, chính là tội lớn sao.
So với những người khác, Cố Tương xem như tương đối phóng khoáng, có người kính rượu dù là ai cũng không cự tuyệt. Cố gia chờ danh hiệu Trạng Nguyên đã vài thế hệ, hắn thật sự rất vui, dù gì đã có Cố Thái hậu giúp hắn thu dọn tàn cuộc, không có gì đáng lo cho lắm.
Trên thực tế, tửu lượng Cố Tương không tồi, dù uống không ít rượu vẫn duy trì tỉnh táo. Tuy nhiên, nếu có người cẩn thận nhìn vào mắt Cố Tương sẽ phát hiện ánh mắt có chút mơ màng.
Phượng Hàn Trì chính là nhìn thấy như thế mới tìm tới Cố Tương. Ông là người chủ trì thi Hội năm nay, cũng coi như là lão sư của sĩ tử.
“Phượng Tương tìm con có việc gì?”
Cố Tương bị Phượng Hàn Trì gọi đến bên cửa sổ, ngoài cửa sổ gió lạnh thổi vào làm cả người tỉnh táo một chút.
Phượng Hàn Trì xua xua tay, vẻ mặt ôn hòa cười nói:
“A Tương à, con đừng khẩn trương, ta có chuyện này muốn tìm con hỏi thăm một chút.”
“Chuyện gì? Mời ngài cứ nói.”
Cố gia cùng Phượng gia cũng là thân thích, trước mặt Phượng Hàn Trì, Cố Tương không có gì phải khẩn trương.
“Khi tên đề bảng vàng chính là chuyện vui lớn của đời người, con còn trúng Trạng Nguyên nữa, có lẽ cũng nên nghĩ đến hôn nhân đại sự rồi có phải hay không?”
Phượng Hàn Trì ân cần dụ dỗ, giọng điệu muốn bao nhiêu thành khẩn liền có bấy nhiêu thành khẩn, dù ông cũng xuất thân là Trạng Nguyên hơn nữa vẫn chưa lập gia đình.
Đổi thành ngày thường, chuông cảnh báo trong óc Cố Tương đã vang lên. Nhưng hôm nay hắn uống hơi nhiều, đầu óc khó tránh khỏi xoay chuyển chậm chạp hơn, liền cho Phượng Hàn Trì có cơ hội tiếp tục nói tiếp.
Phượng Hàn Trì vỗ vỗ vai Cố Tương không chút nào khách khí nói:
“A Tương à, con cũng biết, trong kinh đều là những người có quan hệ thân thiết hay là quan hệ họ hàng, có người nhờ ta hỗ trợ làm mai, ta cũng không thể từ chối, chỉ phải đến hỏi thăm con.”
Cố Tương hai mắt mờ mịt, có chút giật mình mà nhìn Phượng Hàn Trì. Ai mà mặt dày mày dạn như vậy. Phượng Hàn Trì cũng thấy khó xử.
“A Tương, ta chưa thể nói cùng con là ai. Ta chỉ hỏi một câu, con có người trong lòng chưa? Nếu có, ta sẽ trở về giúp con từ chối. Nếu chưa có, con nói điều kiện ra đi nếu phù hợp ta sẽ hỗ trợ nối dây tơ hồng……”
Phượng Hàn Trì nói quá khách khí, ông là trưởng bối lại là lão sư, Cố Tương không thể từ chối, nên có chút do dự.
Phượng Hàn Trì thấy thế lại nói:
“A Tương đừng e ngại, có cái gì cứ nói. Ta và thân thích đứa bé kia đặc biệt thân, có thể nói tướng mạo nó cũng rất đẹp, đối nhân xử thế lại ôn hòa, văn võ song toàn. Ta không có nói sai đâu, vì như vậy ta mới đồng ý làm chuyện mai mối này.”
Cố Tương nghe vậy lắc lắc đầu, trong đầu hiện lên hình ảnh “Sở Sở”, thấp giọng nói:
“Hôn nhân đại sự, còn phải để trưởng bối trong nhà làm chủ.”
Dù sao không phải là người kia, hắn cũng không có khả năng cả đời không thành thân, chỉ cần trưởng bối trong nhà không ý kiến, hắn liền chấp nhận.
“Lời này là thật sao?”
Phượng Hàn Trì cố ý chọn lúc này, chính là chờ câu này.
Cố Tương gật gật đầu, dù cảm thấy tim có chút nhói lên, nhưng hắn không có hối hận vì mình đã quyết định như vậy.
Vài hôm sau, Nam Dương Vương cùng Phượng Hàn Trì dắt tay nhau đến Cố gia.
Trên đường, Nam Dương Vương không yên tâm nên hỏi:
“Ông xác định Cố Tương có ý đối với Sở Sở sao?”
“Đương nhiên, người của ta theo dõi Cố Tương mấy ngày, thiếu chút nữa còn bị nó phát hiện.”
Phượng Hàn Trì hiện tại nghĩ lại mà còn sợ, nói:
“Thu Chân, ông không biết Cố Tương có bao nhiêu câu nệ, không đem danh phận sắp xếp cho bọn nó, nó sẽ không thừa nhận tình cảm của mình.”
“Là sao?”
Nam Dương Vương khó hiểu. Ông cùng Phượng Hàn Trì nếu chịu thỏa hiệp vấn đề ai gả ai cưới thì đã sớm bái đường từ lâu. Tiêu Minh Sở nguyện ý gả, Cố Tương lại không thừa nhận tình cảm của mình là sao.
Phượng Hàn Trì thở dài, trầm ngâm nói:
“Nó đại khái là đem ý nghĩ của mình áp đặt lên Sở Sở.”
Cố Tương đối với Tiêu Minh Sở không thể nói là không hề có ý gì. Nhưng hắn không muốn từ bỏ con đường làm quan để gả đi Nam Dương xa xôi. Tất nhiên hắn cũng không hy vọng xa vời là Tiêu Minh Sở có thể từ bỏ vương vị ở lại Trung Nguyên.
Nghe nói Nam Dương Vương cùng Phượng Hàn Trì là tới làm mai, Cố Dục Á thật sự rất vui. Có thể làm hai vị này bỏ công sức ra, cô nương kia gia thế cùng nhân phẩm không thể kém được. Nếu mà ông vừa lòng là có thể định chuyện này cho xong, không cần suy xét ý kiến của Cố Tương, nếu không sẽ không biết còn kéo dài tới khi nào.
“Các ngài nói nhanh lên, rốt cuộc là cô nương nhà ai, nếu không có vấn đề gì, ta nói con dâu tới nhà người ta.”
Phượng Hàn Trì lắc đầu, trầm giọng nói:
“Phải là tiểu cô nương mới được sao? Tiểu công tử thì không cần?”
Cố Dục Á bị hỏi đến không nói được. Ông không phải phản đối hôn sự nam nam, con cháu ông cũng đều tiến cung mà. Điều quan trọng là thế gia đại tộc nuôi dưỡng con trai thông thường sẽ không gả đi, bị gả là những người không có xuất sắc.
Cố Dục Á lại hỏi:
“Các người đừng vòng vo nữa, nói cho ta biết là nhà ai?”
Nam Dương Vương cùng Phượng Hàn Trì nói chuyện làm việc đều có chừng mực, loại việc lớn này sẽ càng không nói giỡn. Biết đâu là tiểu công tử không muốn đi thi.
“Tấn Dương Vương phủ tuyệt đối xứng đôi nhà các người.”
Nam Dương Vương chậm rãi nói, biểu tình nghiêm túc.
“Nhà bọn họ không phải chỉ có một mình Thế tử sao?”
Phượng Hàn Trì trịnh trọng gật đầu:
“Chính là Thế tử, sư huynh xem thế nào, xứng với nhị công tử nhà các người không?”
Nam Dương Vương lại bổ sung:
“Nhà Tam hoàng huynh không ở Thượng Kinh, ông nếu sai người đi cầu hôn, nên đến quý phủ của Tứ tỷ phu đi.”
Cố Dục Á hơi hơi hé miệng, vẻ mặt như gặp quỷ. Hai vị này thật không phải tới đùa với ông chứ?