Nhưng bây giờ họ đang làm gì đây? Cốt truyện tới trước thời hạn sao? Hay là đám khốn kia không muốn đi theo kiểu bình thường nữa?
Tống Minh Uyên thấy Bạch Thời lại bắt đầu mơ màng, xoa xoa đầu cậu đầy bất đắc dĩ: “A Bạch?”
Bạch Thời ừ, cuối cùng cũng tỉnh táo lại một chút, sau đó ánh mắt liếc qua, thấy quân nhân đã bước tới cạnh Phi Minh từ bao giờ, chắc là muốn đích thân nói cám ơn, Phi Minh đang định tham gia trận đấu thứ hai, thấy thế lập tức dừng lại, sắc mặt lạnh lùng đứng cạnh quân nhân, chụp một tấm ảnh.
Bạch Thời lập tức câm nín, cậu nhớ Phi Minh rất muốn vào quân đội, có khi lúc trước cứu người là vì có quen biết đối phương thật, cũng có thể hắn chẳng hề biết thân phận của quân nhân này là gì. Cậu yên lặng suy nghĩ, gật gật đầu với thanh niên trước mặt, chuẩn bị đi ra chỗ khác nói chuyện.
Việt Tu không biết bạn nhỏ nào đó vừa ngơ ngác, trong mắt anh thì quyết định của Bạch Thời ảnh hưởng lớn từ người bên cạnh, không nén nổi tò mò, âm thầm liếc nhìn Tống Minh Uyên, chậm rãi đi theo.
Lam vẫn đứng im không nhúc nhích, đưa mắt nhìn hai người đi xa, lại liếc nhìn Tống Minh Uyên với nét mặt bình tĩnh tới nỗi không hề có sự ngạc nhiên: “Anh, nói thật đi, có phải chuyện này có bút tích của anh không?”
Tống Minh Uyên xoa xoa Tri Nguyên thú đang muốn bò ra ngoài: “Có.”
Lam có thể nhận ra người nọ rất giống Bạch Thời, lại liên tưởng tới những lời tự giới thiệu vừa rồi, nhướn mày: “Quan hệ giữa A Bạch và Việt gia là gì?”
“Anh chỉ biết là Việt gia từng thất lạc một đứa bé.”
Lam không biết gì nhiều về chuyện này, nhưng hắn biết đế quốc Erna có mấy gia tộc lừng lẫy, sững sờ một lúc, không nhịn cười được: “Lơ mơ trở thành huynh đệ với hai người, thật là, em nên nói do duyên phận hay là do mình thật tinh mắt?”
Tống Minh Uyên nhớ tới thân phận của hắn, liếc một cái: “Cậu không ở Phỉ Tây, chạy tới nơi này làm gì?”
Lam cười hỏi: “Tu luyện, tin không?”
Tống Minh Uyên không để ý tới hắn, bởi vì Tri Nguyên thú đã tỉnh hẳn rồi, đang duỗi móng vuốt túm lấy thành giỏ, thì thào hỏi: “Ba ba, ba ba đâu?”
Mấy câu hỏi kiểu này thường thì chỉ có Tống Minh Uyên và Bạch Thời mới phân biệt được, nếu đổi thành các thành viên của Phượng Hoàng thì sẽ hay gặp phải mấy câu như là “Ba ba nói ba ba XX”, “Ba ba tặng cho ba ba một quyển sách, sau đó ba ba mang đi đọc”, “Ba ba đi pha cà phê cho ba ba rồi”, vân vân… Cuối cùng người nghe càng mơ hồ hơn. Tống Minh Uyên xoa xoa chúng, trả lời rằng Bạch Thời đang bận, nhìn chúng ngoan ngoãn chui lại vào giỏ.
Lam không tiếp tục đề tài vừa rồi nữa, nhìn hai người đang đang trò chuyện đằng kia, đột nhiên hỏi: “Anh sắp xếp để thằng bé tìm được người nhà, đang định thẳng thắn nói rõ thân phận với nó hả?”
Tống Minh Uyên cũng nhìn sang: “Người Việt gia không biết anh đứng sau lưng sắp xếp chuyện này.”
“Anh làm thế nào?”
Tống Minh Uyên tùy tiện nói tìm một người “vô tình” đề cập tới tình huống của Bạch Thời trước mặt họ, Lam cũng đoán được đại khái, hơi kinh ngạc: “Em vẫn không hiểu vì sao anh không tự ra mặt, chẳng lẽ anh vẫn không muốn cho nhóc kia biết anh là ai?”
Hắn hơi dừng lại: “Em nhớ ra rồi, thằng bé từng đề cập với em là không biết anh định làm việc gì nguy hiểm, còn nhờ em quan sát hộ, nhưng anh và nó là người của những gia đình thế này, hai người liên thủ lại thì còn gì mà không làm được? Anh đang kiêng kị cái gì?”
Tống Minh Uyên thuận miệng hỏi: “Vận mệnh, tin không?”
Đương nhiên là Lam không tin, nhưng trong lòng vẫn biết rõ ở đế quốc Erna, cũng chỉ có hoàng tộc mới có thể tri phối hai gia tộc cực kỳ quyền thế, chuyện đại ca cần làm… Hắn âm thầm hít khí, đột nhiên không muốn nghĩ tới điều này nữa.
Lam im lặng một lát: “Anh lừa thằng bé như vậy, chẳng lẽ không nghĩ tới trường hợp nhỡ anh gặp chuyện không may thì A Bạch phải làm sao bây giờ?”
“Người anh phải đối phó không chấp nhận người có tinh thần lực cấp S, nếu anh thật sự gặp chuyện không may, cậu là người đầu tiên phải ở bên cạnh cậu ấy, nếu Việt gia không bảo vệ được, người của anh sẽ dẫn cậu ấy đi, họ sẽ không tiết lộ tin tức của anh.” Tống Minh Uyên nhìn Lam, “Nếu như người của anh cũng không làm gì được, cậu nhớ đưa cậu ấy rời khỏi nơi này, càng xa đế đô càng tốt.”
Lam vô thức hỏi: “Nếu em cũng không làm được thì sao?”
Tống Minh Uyên vuốt ve hai bé Tri Nguyên thú đang lăn qua lăn lại trong giỏ: “Cậu cứ nói đi?”
Đế quốc thú nhân… Suy nghĩ này lóe lên trong đầu Lam rồi biến mất, đếm lại bốn vòng bảo hộ mà người này giăng ra cho Bạch Thời, im lặng thật lâu: “Anh không nghĩ tới cảm xúc của thằng bé sao?”
Tống Minh Uyên lại nhìn về phía Bạch Thời, cảm xúc trong mắt rất sâu, giọng nói vẫn bình tĩnh như trước: “Anh khá là ích kỷ.”
Lam nhìn Tống minh Uyên, không biết nên nói gì cho phải.
Sự chiếm hữu và ý muốn khống chế của Tống Minh Uyên quá mạnh, cho nên trong hoàn cảnh không thể xác định tương lai cho A Bạch, anh đã quyết định ra tay trói người này lại bên cạnh trước, nhưng Tống Minh Uyên hoàn toàn không hề nghĩ tới việc nếu A Bạch có tâm trạng “Sinh hay tử em đều muốn bên cạnh anh” không, mà thậm chí còn suy nghĩ tới đường lui, chỉ vì để cho A Bạch sống sót.
Đúng là Tống Minh Uyên rất ích kỷ, nhưng anh cũng rất yêu A Bạch.
“… Nếu nó biết chân tướng sẽ oán anh, có khi còn tiện thể oán luôn cả người giấu giếm thay anh là em.” Lam thở dài thật khẽ, chưa từ bỏ ý định mà hỏi: “Anh thật sự có ý định giấu giếm mãi sao?”
Tống Minh Uyên vừa định trả lời đã nhận ra điều gì đó, không khỏi cúi đầu. Tri Nguyên thú lăn qua lăn lại một lúc, hình như phát hiện ba ba đang rất nghiêm túc, bèn nhào đầu tới ôm lấy ngón tay anh lay lay, yên lặng nhìn anh.
Ánh mắt Tống Minh Uyên dịu dần, vuốt ve chúng: “Sẽ không quá lâu.”
Khoa học kỹ thuật ở thế giới này khá là phát triển, chuyện xét nghiệm DNA có thể làm ngay lập tức, toàn bộ quá trình Bạch Thời vẫn luôn bình tĩnh, im lặng nghe Việt Tu nói về đứa em trai mất tích và việc cậu có tướng mạo rất giống người Việt gia, sau đó lại nghe anh uyển chuyển biểu đạt rằng muốn xét nhiệm DNA, liền đưa cánh tay ra trước.
Việt Tu có mang theo dụng cụ, Bạch Thời yên lặng quan sát, kết quả không nằm ngoài dự liệu, cậu đúng là con của Việt gia. Ánh mắt Việt Tu trở nên rất sâu, vô thức muốn ôm lấy cậu, nhưng rồi lại kiềm chế, cuối cùng chỉ vươn tay vỗ vai Bạch Thời hai cái.
Bạch Thời không biết vì sao bỗng nhiên lại nhớ tới anh trai của mình, lập tức khó chịu, đau lòng gọi một tiếng “Anh”, hàn huyên với Việt Tu một lát, tiếp theo cậu còn phải thi đấu, vì vậy quay lại trước.
Bạch Thời đeo mặt nạ nên Việt Tu không thấy rõ nét mặt của cậu, anh chỉ có thể cảm giác sự thay đổi rất nhỏ trong giọng nói để biết rằng cậu đang cực kỳ xúc động, dịu dàng đưa mắt nhìn cậu đi xa, bắt đầu liên hệ ba mẹ đang ở tinh hệ khác.
Sự kiện lần này diễn ra trong ba ngày liên tiếp, vô cùng náo nhiệt, khâu cuối cùng chính là rút thăm, Lam cảm thấy vận khí của Bạch Thời rất tốt, vốn định để cậu lên rút nhưng bạn nhỏ này lại từ chối, hắn đành phải tự lên.
Bạch Thời mặt liệt nhìn nhìn, căn cứ vào kinh nghiệm viết tiểu thuyết để phóng đoán thì nam chính thường đi trên con đường gian nan nhất, bất kể là ai đi rút chắc kết quả cũng không khác là bao. Cậu tự đào hố chôn mình nhiều rồi, mấy chuyện đã biết trước là lừa bịp thế này ấy mà, còn lâu cậu mới làm nhá!
Bạch Thời nhìn danh sách đối thủ xuất hiện, phát hiện trận đầu là sân nhà, phải quay về câu lạc bộ rồi.
Việt Tu biết bây giờ Bạch Thời là tuyển thủ Liên Minh, còn đang là thời kỳ mấu chốt đánh vòng chung kết, cũng không miễn cưỡng bắt cậu ở lại thêm vài ngày, đành phải thôi, sau đó nghĩ tới em trai từng nói kế hoạch vào học viện Hoàng Gia sau khi thi đấu xong, quyết định giải quyết chuyện này trước.
Bây giờ đã gần cuối năm, vòng chung kết chỉ đánh được hai trận đã nghênh đón kỳ nghỉ ngắn, đối thủ của hai trận này đều không mạnh, Phượng Hoàng thành công lên cấp, bắt đầu chào đón năm mới. Năm ngoái các đội viên đều về nhà hết, năm nay đa số quyết định ở lại, dự định tụ lại đón năm mới thật náo nhiệt.
Bạch Thời rất vui, đang định lên kế hoạch vui chơi, chợt nghe thấy máy truyền tin vang lên, cúi đầu xem xét, phát hiện là Việt Tu.