Diệp Ly cười nói: “Không hiểu thì cũng không sao, cũng không cần khẩn trương. Chờ Ám Nhị Ám Tam hết bận, ta sẽ kêu bọn họ dạy các ngươi. Vốn ta định để cho Ám Nhị mang những người này, lại suy nghĩ một chút bản thân ngươi chính là thống lĩnh Hắc Vân Kỵ, dẫn người khẳng định có kinh nghiệm hơn ám vệ. Cho nên. . . Có thời điểm rãnh rỗi ngươi nhớ đem phần của mình bổ sung vào.”
Nhìn thiếu niên tuấn tú trước mắt, vẻ mặt vô tội nở nụ cười chân thành, Tần Phong không biết tại sao rùng mình một cái. Trực giác cho thấy mấy tháng này trải qua sẽ vô cùng không tốt. Hai người nhảy lên trên đỉnh, vừa lúc là có thể thấy tình cảnh ngoài viện. Diệp Ly vỗ vỗ tay, ở trên nóc nhà ngồi xuống, nhìn mọi người phía ngoài chạy tiếp, lắc đầu, “Đây chính là Hắc Vân Kỵ tinh nhuệ các ngươi? Không phải là cưỡi ngựa nhiều hay sao mà chạy yếu hơn ám vệ?”
Tần Phong cắn răng, hai mươi ám vệ kia có ít nhất mười lăm người là biết võ công, thật công bằng sao?
“Ai dám dùng khinh công liền một hơi bay lên đỉnh núi, một lần nữa nhảy xuống cho ta, đi tới đi lui hai mươi lần!” Ngó chừng phía ngoài mấy cái ám vệ gian xảo, Diệp Ly cười híp mắt nói. Ám vệ đang âm thầm đắc ý thưởng thức bộ dáng đồng bạn chật vật không khỏi chân mềm nhũn, thiếu chút nữa té lăn trên đất.
Bất kể có hiểu hay không để ý không hiểu, ban đêm, lúc Tần Phong đi theo Diệp Ly rời đi cũng không tránh khỏi được hơi thương hại quay đầu lại nhìn thoáng qua binh lính tinh nhuệ Định Quốc Vương phủ gục ở phía ngoài tường rào bò không dậy nổi. Nghe nơi xa, trong rừng rậm truyền đến tiếng sói tru cùng tiếng hô của dã thú, Tần Phong không khỏi nhớ đến để cho Vương phi tìm được một mảnh đất cách kinh thành gần như vậy, có phải hay không ông trời già quả nhiên xem bọn hắn không vừa mắt.
“Vương phi, thuộc hạ. . . Có phải lưu lại chiếu cố một chút hay không?” Mấy cái cao thủ đúng là cao thủ, nhưng người thoạt nhìn cũng không nghĩ là người có thể quản được những binh lính tinh nhuệ tâm cao khí ngạo kia. Vạn nhất đến lúc xảy ra xung đột gì thì phiền toái.
Diệp Ly cười nói: “Không cần lo lắng, bọn họ không chạy được, không được cho phép tự tiện chạy liền lấy tội đào binh luận xử!”
Ta là đang lo lắng bọn họ chạy trốn sao?
“Ta hiện tại cũng không muốn quản bọn họ, vừa mới bắt đầu để cho bọn họ cãi nhau ầm ỉ cũng không quan hệ. Không làm ra tai nạn chết người là được. Bảy ngày sau ta sẽ kêu Ám Nhị Ám Tam thay phiên nhau tới dạy bọn họ .”
Tần Phong trầm mặc chốc lát, hỏi: “Thuộc hạ không rõ, Vương phi đến tột cùng muốn dùng bọn họ để làm cái gì.”
“Bọn họ có thể làm vô cùng nhiều, ám sát, thu thập tình báo, hộ vệ, lục soát, thâm nhập, ẩn núp, cứu viện, tra hỏi. Vô luận là lục chiến, thủy chiến, dã chiến hay là chiến đấu trên đường phố, chỉ có ngươi nghĩ không tới, không có bọn họ học không được.” Tần Phong cảm thấy đầu óc có chút phát mộng, cho dù là tướng sĩ Hắc Vân Kỵ bọn họ cũng không thể hiểu nhiều như vậy a, “Ám sát. . . Còn có tình báo, hộ vệ và những thứ khác không phải là ám vệ làm sao? Tại sao còn muốn huấn luyện người khác? Vương phi không hài lòng ám vệ sao?”
Diệp Ly quay đầu lại nhìn vẻ mặt hắn quấn quýt, cười nói: “Các đội ngũ kia đúng là rất tốt, nhưng ta thích có một đội ngũ không gì làm không được.”
Tần Phong suy nghĩ một chút nói: “Nếu thật sự có thể làm được, theo lời Vương phi trình độ và chiến lực của chúng ta quả thật có thể phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất.”
Diệp Ly lắc đầu, nói: “Nếu nói tinh nhuệ vốn là số ít, cùng giống như Hắc Vân Kỵ, bọn họ học được, cũng không phải là kỷ xảo đại đa số binh lính cũng có thể nắm giữ. Huống chi vốn là cũng không cần nhiều như vậy, nhiều chẳng qua là lãng phí tài nguyên mà thôi. Ngươi hẳn là nhớ được, ta chọn người đều là đọc sách biết chữ. Liền điểm này cũng không phải là đại đa số binh lính có thể đạt tới.”
Tần Phong gật đầu, trong quân đội cho dù là trong Hắc Vân Kỵ tinh nhuệ như vậy, người biết chữ nhiều nhất cũng chiếm được một phần mà thôi. Tần Phong nhiều hoặc ít đã có chút hiểu ý tứ Diệp Ly rồi, Vương phi là muốn bồi dưỡng một người đám văn võ song toàn sao, chẳng qua là bồi dưỡng nhiều người như vậy rốt cuộc có ích lợi gì thì hắn trong khoảng thời gian ngắn vẫn không thể hiểu.
“Đúng rồi, Tần Phong.” Thời điểm gần đến cửa thành, Diệp Ly ghìm chặt ngựa lại, đánh giá Tần Phong, nói: “Ngươi vốn là thống lĩnh Hắc Vân Kỵ, có một quy củ nên biết đi?”
“Cái gì?”
“Giữ bí mật. Kinh nghiệm hôm nay nhìn qua cùng với ba tháng sau này, không có lệnh của ta không cho tiết lộ trước bất kỳ ai.”
Tần Phong không nhịn được nuốt nước miếng một cái, “Bao gồm Vương gia?”
“Bao gồm Vương gia.”
“. . . Thuộc hạ tuân lệnh.”
Trở lại Vương Phủ lúc màn đêm đã buông xuống, Tần Phong hôm nay bị một chút kích thích vừa hồi phủ liền tự mình đi tìm Ám Nhị, Ám Tam lãnh giáo. Diệp Ly trở lại trong phòng Mặc Tu Nghiêu đang cầm lấy một quyển sách ở dưới đèn đọc, nghe được tiếng bước chân mới ngẩng đầu lên nhìn nàng, “Ra khỏi thành sao?”
Diệp Ly gật đầu, xoay người đi vào rửa mặt tắm rửa, sau đó đi ra ngoài, vốn là trên bàn trống rỗng đã bày xong thức ăn nóng hổi. Tùy ý búi sơ lại mái tóc lại vẫy lui Thanh Hà, Thanh Sương hầu hạ bên cạnh, liếc Mặc Tu Nghiêu đang nhìn mình, cười nói: “Hôm nay rất rỗi rãnh sao? Lại ở trong thư phòng bận rộn. Hoàng thượng không phải là buổi sáng liền cho đòi chàng tiến cung sao?” Từ khi từ Nam Cương trở lại, hai người đều loay hoay không dứt ra được, Hoàng đế trong cung giống như là bị động kinh, mặc dù Mặc Tu Nghiêu còn không có chính thức lên trên triều, nhưng một ngày cũng không quên tuyên Mặc Tu Nghiêu tiến cung nghị sự.
“Vốn không có chuyện gì, chẳng qua bệ hạ chúng ta gần đây thích tìm thần tử nghị sự mà thôi.” Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt cười nói, đưa tay kéo Diệp Ly đến bên cạnh bàn, ý bảo nàng trước dùng bữa. Nhìn trên bàn tất cả đều là thức ăn mình thích ăn, Diệp Ly cảm kích đối với hắn cười một tiếng. Mặc dù còn không coi là đói nhưng là trở về nhà đã có người vì mình chuẩn bị xong thức ăn, cảm giác được nhớ thương luôn là tốt.
“Hoàng thượng chuẩn bị giao chuyện Bắc Nhung hòa thân toàn bộ cho ta xử lý.” Đợi đến Diệp Ly ăn không sai biệt lắm, Mặc Tu Nghiêu mới nói.
“Giao cho chàng?” Diệp Ly cau mày, uống xong một ngụm súp cuối cùng, kêu người ta dọn đồ xuống, khó hiểu nhìn hắn, nói: “Giao cho chàng là có ý gì?”
Mặc Tu Nghiêu cười nhạt nói: “Ý tứ chính là do ta toàn quyền chịu trách nhiệm, bao gồm tiếp đãi sứ giả rước dâu của Bắc Nhung, xác định đối tượng hòa thân, đặt mua đồ cưới hòa thân cùng với đưa hôn.”
Nghe Mặc Tu Nghiêu nói. . ., Diệp Ly không nhịn được hắc tuyến, “Để cho chàng nghênh đón sứ giả Bắc Nhung, còn muốn xác định đối tượng hòa thân?”
Mặc Tu Nghiêu cười nhìn nàng, “Trên thực tế chuyện xác định đối tượng hòa thân là muốn nàng làm. Cho nên mấy ngày tới nàng đại khái sẽ rất bận rộn không thể ra thành đi.”
Diệp Ly vô lực khoát khoát tay, dùng một chút trí tưởng tượng cũng biết tin tức kia vừa truyền ra sẽ gặp phải tình hình gì. Đám quyền quý trong kinh thành bọn họ người nào có nguyện ý đem nữ nhi đến cái vùng đất hoang dã Bắc Nhung kia chứ? Ngày mai chỉ sợ người tới hỏi thăm chuyện tình đạp nát cửa Định Vương phủ. Chuyện tệ nhất là nàng vẫn không thể một người cũng không chọn, nhưng vô luận chọn ai cũng tuyệt đối là chuyện đắc tội với người khác. Cho nên, Hoàng đế chính là muốn vì Định Quốc Vương phủ thêm mấy địch nhân sao?
“Bên kia có người trông nom, ta cũng không cần ngày ngày đi ra ngoài thành, nhưng chuyện hòa thân, chàng có ý kiến gì không?”
Mặc Tu Nghiêu suy tư nói: “Tâm tư Hoàng thượng ngoài sáng trong tối, ám hiệu Đại tiểu thư Hoa gia là thích hợp nhất, Thái hậu cũng là vừa ý Vinh Hoa Quận chúa hơn, nhưng Thái hậu hiện tại nói cũng không khác hơn không nói. Những người được chọn khác còn có Tam tiểu thư Liễu gia, Quận chúa Thuận Thành hầu. Nhưng bọn họ cũng không quá thu hút, chỉ sợ người Bắc Nhung sẽ không đồng ý.”
Diệp Ly cau mày nói: “Cho nên rất có thể cuối cùng người được chọn là Thiên Hương và Quận chúa Vinh Hoa? Nếu Hoàng thượng vừa ý Thiên Hương thì tại sao không tự mình hạ chỉ?”
Mặc Tu Nghiêu cười nói: “Hắn hiện tại đang rất nhức đầu, chuyện đắc tội với người tự nhiên đều hi vọng chúng ta đi làm. Ta biết nàng và Hoa tiểu thư là bạn tốt, xóa tên nàng cũng không có cái gì. Chọn một trong mấy Quận chúa vương thất là được.”
Chỉ cần là người đều có tư tâm, Diệp Ly và Hoa Thiên Hương có quan hệ tốt, nàng tự nhiên không hy vọng Hoa Thiên Hương bị chọn đi hòa thân. Đối với chuyện lựa chọn người hòa thân như vậy bị phân đến trên tay mình, Diệp Ly vẫn không nhịn được phiền lòng nhức đầu, xử lý chuyện như vậy chọn người nào đi đều đuối lý, nàng tình nguyện ở trên chiến trường vào sinh ra tử, cũng so với xử lý những chuyện này gọn gàng hơn.
Thấy Diệp Ly cau mày, Mặc Tu Nghiêu chỉ khẽ lắc đầu, lạnh nhạt nói: “Thân đang ở trong hoàng thất, được dân chúng phụng dưỡng, vô luận là hòa thân hay là chết trận sa trường cũng là mạng của bọn họ. A Ly không cần cảm thấy băn khoăn.”
Diệp Ly lắc đầu, bất đắc dĩ nói: “Những Quận chúa thiên kim khuê tú vương thất này cũng là nuôi ở khuê phòng nuông chiều từ bé, gả đi Bắc nhung còn không biết chịu lấy bao nhiêu khổ đây. Nếu thật là hai nước cố ý hòa thân cũng thôi đi, loại này. . . . . .” Nói rõ chính là dùng để nhất thời có lệ, hai nước riêng mình đều lòng dạ biết rõ, công chúa hòa thân căn bản không dùng được, chỉ là vật hy sinh thôi. Hai nước bất hòa nhất thời nửa khắc cũng không đánh không được, liên hôn cũng không thể nào không đánh. Chẳng qua là riêng mình cũng chưa chuẩn bị sẵn sàng mà thôi. Diệp Ly không phải là người không có quyết đoán, nhưng nàng từ đáy lòng chán ghét loại hy sinh vô vị này.
Biết tâm tình nàng không tốt, Mặc Tu Nghiêu cũng không bàn về đề tài này nữa, cười nói: “Hôm nay ra khỏi thành làm cái gì? Nàng mượn đi tám cao thủ từ ta, lại từ bên trong Mặc gia quân Hắc Vân Kỵ cùng ám vệ triệu người, muốn làm gì? A Ly thật không muốn nói cho ta biết?”
Diệp Ly giương mắt cười yếu ớt nói: “Ta cũng còn đang trong giai đoạn thử nghiệm, xem mấy tháng này có thành quả gì. Có kết quả sẽ nói cho chàng biết, vạn nhất không được sẽ trả người lại cho chàng.”
Mặc Tu Nghiêu suy nghĩ một chút nói: “A Ly muốn huấn luyện một nhóm người làm cái gì sao? Mấy ám vệ bên cạnh ngươi đều huấn luyện rất tốt, thống lĩnh ám vệ hôm qua còn theo ta nói có thể hay không mời nàng huấn luyện một chút những người dưới tay hắn đấy. Nghe nói ở Vĩnh Lâm, hai ám vệ bên cạnh nàng kia giải quyết hai ám vệ bên cạnh ta?”
“Đánh lén thôi.” Diệp Ly cười nói.
“Có thể đánh lén được cũng không đơn giản.” Thân là ám vệ, bản thân cũng đã thói quen thân ở chỗ tối tùy thời đề phòng, người như vậy cũng còn có thể bị hai người đánh lén liền chứng minh thật sự bọn hắn mạnh hơn một chút.
Diệp Ly mặt nghiêng cười nói: “Chờ nhóm người này đi ra có thể để mấy người làm thị vệ cho chàng.”
Mặc Tu Nghiêu gật đầu nói: “Ta mỏi mắt mong chờ, nếu A Ly quả nhiên huấn luyện ra một nhóm cao thủ, những người này liền làm hộ vệ cho nàng đi.”
“Vậy cũng quá lãng phí.” Diệp Ly lắc đầu cười nói: “Đợi đến lúc đó chàng sẽ biết bọn họ có ích lợi gì, chớ cùng ta cướp người là được. Ta hi vọng bọn họ có thể quang minh chính đại tồn tại ở trong quân.”
Mặc Tu Nghiêu có chút kinh ngạc nhướng mày, “Ta cho là A Ly hi vọng bọn họ trở thành thế lực bí ẩn.”
Diệp Ly cười nhạt nói: “Bí ẩn dĩ nhiên hay là muốn bí ẩn, nhưng muốn ẩn chính là nhân số, nơi đóng quân, thực lực chân thật cùng với thân phận cặn kẽ, cũng không phải là chiến công của bọn hắn cùng với sự tồn tại của bọn họ. Nếu quả thật có thể như ta nghĩ. . ., sự hiện hữu của bọn hắn sớm muộn cũng sẽ bị biết, căn bản không thể nào giấu diếm. Ta hi vọng bọn họ có thể như tướng sĩ bình thường người có công có phần thưởng, người có năng lực được lên chức.” Hắc Vân Kỵ còn dễ nói dù gì cũng là quân đội chính quy, nghề nghiệp ám vệ này thì chút hãm hại người. Trừ số rất ít có thể lan truyền ra, trên căn bản tất cả ám vệ cả đời đều chỉ có thể là ám vệ. Không có thân phận quang minh chánh đại, không có thăng chức, không có vinh dự, không có bằng hữu thậm chí không có thành thân, sinh tử. Đại đa số người thời điểm lớn tuổi không thích hợp làm ám vệ mặc dù trong vương phủ có cung cấp nuôi dưỡng, nhưng trên căn bản tuổi cũng không nhỏ hơn phân nửa đời coi như là phá hủy. Đồng dạng như vậy, nhưng trong ám vệ Định Quốc Vương phủ lại không có xảy ra phản đồ, chỉ có thể nói người cổ đại đối với hai chữ trung nghĩa này tương đối nặng.
Mặc Tu Nghiêu cúi đầu trầm tư chốc lát nói: “A Ly từ vừa mới bắt đầu đã không đem mấy ám vệ bên cạnh nàng thành ám vệ mà nhìn, Ám Nhất vừa đi đến trong quân, lấy thực lực hắn ở trong ám vệ cũng được xưng tụng người nổi bật hơn người tự nhiên là chuyện sớm muộn. Ám Tứ đi Tây Lăng làm việc, Ám Nhị, Ám Tam ở lại bên cạnh nàng, nàng cũng giao một vài chuyện tình bên ngoài cho bọn họ xử lý.”
Diệp Ly cười nói: “Bọn họ vô luận năng lực hay tài trí thật ra thì đều mạnh hơn đại đa số người. Nhưng hơn phân nửa cuộc đời lại chỉ có thể ẩn núp. Ta cảm thấy được quá mức lãng phí nhân tài. Hơn nữa. . . Lòng người là loại động vật rất khó suy nghĩ, có lẽ đột nhiên có một ngày bọn họ sẽ nghĩ núp trong bóng tối rồi sao? Nếu thật là có một ngày như vậy hậu quả chỉ sợ so với hoàn toàn không có ám vệ càng thêm nghiêm trọng đi. Cho nên, bọn họ có năng lực nguyện ý để cho một mình ta sử dụng, ta tự nhiên cũng không có thể bạc đãi bọn họ. Dĩ nhiên. . . Nếu có người muốn phản bội, ta cũng sẽ không lưu tình!”
Mặc Tu Nghiêu như có điều suy nghĩ, nói: “A Ly nói quả thật có đạo lý, có điều. . . A Ly có lẽ không biết, thật ra thì rất nhiều đại gia tộc giấu diếm thế lực riêng của mình. Đặc biệt là loại giống như thiếp thân ám vệ này, biết bí mật nhiều chủ tử cho nên khống chế đều vô cùng nghiêm khắc. Có gia tộc, ám vệ biết quá nhiều cuối cùng cũng sẽ bị diệt khẩu .”
Diệp Ly nói: “Như vậy lại không sao. . . Cho ám vệ đồng dạng quân chức hoặc là những thứ cấp bậc khác, giống như trước thưởng phạt phân minh. Đợi đến sau giới hạn niên kỷ nhất định đi vào Hắc Vân Kỵ hoặc là Mặc gia quân?” Mặc Tu Nghiêu có chút mới lạ, cười nói: “A Ly nghĩ như thế nào?”
Diệp Ly nói: “Nếu như thành quả ta lần này huấn luyện hài lòng. . ., những người này giới hạn tuổi tác phục vụ hẳn là trước ba mươi lăm tuổi, sau ba mươi lăm tuổi, bọn họ sẽ được phép rời đi lấy đồng dạng cấp bậc điều vào Mặc gia quân. Dĩ nhiên nếu có năng lực khác cùng hứng thú cũng có thể suy nghĩ làm quan văn hoặc là những cái khác. Đây cũng chỉ là một cái ý nghĩ, dù sao hiện tại liền mọi người còn không có huấn luyện ra, còn có rất nhiều thời gian suy nghĩ cái vấn đề này.”
Mặc Tu Nghiêu nhướng mày nói: “Ta hiểu được, A Ly muốn vì tương lai bọn họ trải tốt đường phải không?”
Diệp Ly gật đầu, nhìn Mặc Tu Nghiêu, nghiêm mặt nói: “Ta từng nghe qua một câu nói. Quân nhân đã vì quốc gia chảy máu, không nên để cho bọn họ rơi lệ nữa. Còn có những lão binh thương binh giải ngũ kia, thật ra thì cuộc sống cũng không quá tốt. Nhưng ta hiện tại cũng không cần biết nhiều như vậy, cho nên ít nhất phải an trí tốt người dưới tay ta.” Bởi vì nàng từng chính là một quân nhân, nhưng đãi ngộ kiếp trước tốt hơn hiện tại nhiều lắm. Ở cổ đại làm lính cũng không phải là cái nghề nghiệp vinh quang gì, hảo nam không làm binh, thiết tốt không đánh đinh, rất nhiều người đầu quân chỉ là quẫn bách cùng với bất đắc dĩ thôi.
“Mặc dù không biết tại sao A Ly có những ý nghĩ này, nhưng ta sẽ từ từ suy nghĩ.” Mặc Tu Nghiêu nhìn cô gái đang trầm tư nhẹ giọng nói.