Hai người cầm tay nhau, cùng nhau bước đi: “Buổi tối ăn cái gì?”
“Em muốn ăn cái gì?”
“Khoai tây bi xào chua ngọt.” Hai người cùng đồng thanh nói.
**********************
Trong phòng bếp cũng không được rộng rãi, hai người chen vào, ngay cả xoay người đều có khó khăn.
Đào thần ở bên cạnh cắt khoai tây, anh có tính nhẫn nại rất tốt, mỗi lần đều có thể cắt cực kỳ mảnh, Mạch Sanh Tiêu đem rửa sạch sẽ cá trích để vào trong nồi, cô về sau đun súp cũng không cho quá nhiều dầu mỡ, sau đó cho ít nước, lại cho thêm chút ít rượu vang vào, khi đun sôi lên thì đổ chút mỡ vào, như vậy súp sẽ không bị ngấy, khẩu vị nhẹ ngon. Cuối thu không khí dễ chịu, xuyên thấu qua cửa sổ phòng bếp, có thể trông thấy hai hàng cây ngô đồng đang dần dần héo úa. Đào Thần cúi đầu, trên mặt thớt đầy những miếng khoai tây ngon mà anh đã thái, hơn nữa động tác của anh rất chăm chú, Mạch Sanh Tiêu có thể tin rằng, anh nói, anh có thể chấp nhận hết quá khứ kia của cô, anh nói được chắc chắn là làm được.
Nếu như không có chuyện Duật Tôn, Sanh Tiêu cũng sẽ giống như những nữ sinh khác, có thể sẽ ôm ấp ước mơ và hoài bão, hy vọng có thể bay cao bay xa hơn, cô không phải là không có tham vọng, người phụ nữ nào chẳng có lòng hư vinh cơ chứ, chỉ có điều cô gặp Duật Tôn nên bị ngã quá nặng, quá đau đớn. Thì ra, bị người đàn ông đó nhìn trúng và chọn, cũng không phải phúc, mà là số kiếp của cô.
Đào thần ngẩng đầu, thấy ánh mắt cô xuất thần nhìn mình chằm chằm.
Anh cầm tay Sanh Tiêu, phát hiện hai tay cô lạnh buốt: “Ngồi trên ghế sa lon coi TV đi.”
“Còn có vài món thức ăn em chưa xào.”
Đào Thần nắm bờ vai của cô, đẩy cô ra khỏi phòng bếp: “Có anh đây, anh làm xong thì sẽ gọi em.”
Mạch Sanh Tiêu không có cố gắng nữa, đầu óc choáng váng, chỉ cảm thấy rất mệt mỏi.
Lúc ăn bữa tối, tinh thần Sanh Tiêu không phấn chấn, cô ăn qua loa mấy miếng, liền ngồi lên sofa nghỉ ngơi.
Đào Thần dọn dẹp xong liền đi ra, thấy cô co hai vai lại giống như rất khó chịu, anh liền bước tới sờ lên trán Sanh Tiêu, thấy nóng rực: “Sanh Tiêu, Sanh Tiêu … “
Mạch Sanh Tiêu nhắm tịt mắt, không đáp lại.
Đào Thần vội bế bổng cô lên, đi vào phòng ngủ. Sanh Tiêu mơ mơ màng màng, chỉ biết kêu khó chịu. Trước kia khi phải sống một mình, cô sợ nhất là bị ốm, khi đó không có người thân ở bên cạnh, lại càng cảm thấy cô đơn hơn bình thường. Mạch Sanh Tiêu cuộn mình trong chăn, quên rằng đây là nhà Đào Thần, cô muốn cố thêm, chờ đến lúc trời sáng sẽ đi mua thuốc hạ sốt. Lúc trước, khi cô đọc sách, đều nghĩ như vậy.
Đào Thần là người cẩn thận, tủ thuốc ở trong nhà hầu như các loại thuốc thông thường đều có.
Anh lấy miếng dán hạ sốt dán lên trán Sanh Tiêu, Sanh Tiêu chỉ cảm thấy trên trán có gì đó lành lạnh, một lúc sau, đầu cũng đỡ đau hơn trước. Đào Thần rót một cốc nước ấm, đưa cho cô hai viên thuốc hạ sốt.
Sanh Tiêu dựa vào gối, sau khi thoải mái hơn, liền thấy buồn ngủ.
Đào Thần đứng dậy, mở cửa sổ he hé ra, anh đặt một chiếc ghế xuống, ngồi bên cạnh giường, sợ cô không hạ sốt, không kịp đi bệnh viện, cho nên tận đến nửa đêm cũng chưa chợp mắt. Mạch Sanh Tiêu ngủ rất say, mãi đến sau nửa đêm, Đào Thần thấy cô hạ sốt, anh liền bóc miếng dán hạ sốt ra, lại rót cho Sanh Tiêu một cốc nước ấm, lúc này mới cảm thấy nhẹ nhõm.
Anh ghé vào bên giường nghỉ ngơi, cũng không dám ngủ say, sợ sau khi hạ sốt rồi lại bị tăng trở lại, mãi đến tận sáng sớm, cũng không ngủ ngon được.
Sau khi Đào Thần thấy sắc mặt Sanh Tiêu đã hồng hào trở lại, anh mới đứng dậy đi vào bếp.
Trở lại phòng, Mạch Sanh Tiêu còn chưa tỉnh, anh mệt mỏi, lại ghé xuống mép giường chợp mắt một lát.
Khi Sanh Tiêu tỉnh lại, Đào Thần mới ngủ.
Cô xoa xoa hai mắt, lúc này mới thấy rõ đây không phải căn phòng nhỏ của cô, cô nhớ ra hôm qua trong người không được khỏe, lại nhìn thấy tủ đầu giường có nước và thuốc hạ sốt. Cô buông tay xuống, nhìn thấy Đào Thần đang ghé xuống bên giường ngủ rất say, Mạch Sanh Tiêu không đánh thức anh, cô cầm lấy di động ở bên cạnh, nhắn tin cho chị Vương, bảo chị ấy giúp cô xin nghỉ một hôm.
Đào Thần ngủ được hơn mười phút thì tỉnh lại, anh ngẩng đầu lên, nhìn thấy Mạch Sanh Tiêu đang tựa nửa người vào đầu giường, tinh thần hồi phục lại rất tốt: “Em tỉnh dậy lúc nào?”
“Vừa mới thôi.”
Đào Thần vô cùng mệt mỏi, lại đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, anh buông bàn tay đang nắm lấy tay Sanh Tiêu ra: “Em ngủ thêm một lúc nữa, cháo cần phải nấu cho ngon.”
Đào Thần ra phòng khách rót cho cô một cốc nước, Sanh Tiêu giữ chặt tay anh: “Anh cũng mệt lắm rồi, hay là nghỉ ngơi một chút đi, bữa sáng để em làm.”
“Không cần, em cứ nằm đấy.”
Bàn tay Mạch Sanh Tiêu vẫn chưa buông ra: “Đào Thần, em xin nghỉ rồi, hôm nay ở nhà với anh.”
“Được.” Người đàn ông mỉm cười, lại nhớ tới phòng bếp.
Sanh Tiêu nằm thêm một lúc liền dậy, Đào Thần bừng cháo lên bàn, còn có cả bữa sáng vừa nấu, “Sau khi sốt thì miệng sẽ cảm thấy nhàn nhạt, ăn nhiều một chút để lấy lại khẩu vị.”
Mạch Sanh Tiêu bị hơi khói dày đặc của cháo làm cho không mở mắt ra nổi, Đào Thần đặc biệt chu đáo, mở ngăn kéo lấy bàn chải đánh răng và khăn mặt mới ra, sau khi Sanh Tiêu rửa mặt xong liền ăn bữa sáng. Đào Thần vào phòng tắm, tắm rửa một lượt, thay quần áo sạch sẽ: “Sanh Tiêu, em ở nhà xem TV, buổi trưa anh sẽ về ăn cơm.”
“Anh vẫn phải lên lớp à?”
Anh lấy áo khoác trên móc treo: “Ừ, giờ học piano không có thầy giáo dạy thay.”
“Em đi cùng anh.” Mạch Sanh Tiêu cầm túi xách theo sau Đào Thần: “Em khỏe hơn nhiều rồi, bây giờ đi mua đồ ăn.”
Hai người nắm tay nhau đi xuống lầu, Sanh Tiêu bước theo Đào Thần, vừa nói vừa cười. Phía sau cách đó không xa, một màn này đều bị tên thám tử tư đang ngồi xổm ở kia chụp lại.
Buổi trưa Đào Thần về ăn cơm, nghỉ ngơi một lúc, liền rủ Sanh Tiêu cùng đến trường học.
“Em đến đó làm gì?”
“Thử một chút cảm giác làm học trò.”
Buổi trưa, các bạn nhỏ dều đang ngủ, Mạch Sanh Tiêu ngồi trong văn phòng của Đào Thần một lúc, tiếng chuông vào học đã vang lên, Đào Thần liền kéo cô vào lớp học.
Bọn trẻ đã ngồi ngay ngắn, nhìn thấy Sanh Tiêu đi vào, phần lớn đều che miệng cười.
Mạch Sanh Tiêu thấy xấu hổ, mặt liền đỏ lên: “Đào Thần, hay là em ngồi trong văn phòng chờ anh đi.”
“Em đứng bên cạnh anh.” Đào Thần kéo tay cô: “Các em, còn nhớ bài hát hôm trước thầy dạy các em không?”
“Nhớ ạ … ” Bên dưới bục giảng, trăm miệng một lời, trong trẻo, vang dội.
“Được, chúng ta cùng hát cho chị nghe được không?”
“Được ạ … “
Tiếng piano cất lên, bọn trẻ để hai tay sau lưng, tiếng hát tuy rằng không đều, nhưng đều là giọng hát của trẻ con, rất dễ nghe.
Là bài hát “Chuột Yêu Gạo”.
Anh nghe thấy giọng nói của em
Có một cảm giác vô cùng đặc biệt
Khiến anh luôn nhung nhớ
Không dám quên đi em
…
Miệng Sanh Tiêu mấp máy, đầu nhẹ nhàng gật gù theo lời hát, bọn trẻ tuy nhỏ bé, nhưng giọng hát lại vang dội. Ngón tay Đào Thần thuần thục lướt trên những phím đàn, đến đoạn sau, giọng hát của bọn trẻ đột nhiên dừng lại, Đào Thần tiếp tục hát:
Anh yêu em
Yêu em
Giống như chuột yêu gạo
Mặc cho bao nhiêu phong ba
Anh sẽ vẫn ở bên em
Anh nhớ em
Nhớ em
Mặc cho bao nhiêu đau khổ
Chỉ cần em vui vẻ, anh đều sẵn lòng
Yêu em như vậy
…
Trong lòng Mạch Sanh Tiêu vô cùng cảm động, Đào Thần nắm chặt tay cô ngồi trước piano, hai người hợp tấu, Sanh Tiêu cũng hát theo anh, hòa theo tiếng hát của bọn trẻ. Đến đoạn điệp khúc, bọn trẻ lấy bóng bay màu hồng ở dưới ngăn bàn ra, cả đám xông đến vây quanh Sanh Tiêu, làm cô được bao trọn bởi một màu hồng.
Mạch Sanh Tiêu rất vui, bọn trẻ hồn nhiên tươi cười, ngoan ngoãn làm theo phần luyện tập mà Đào Thần hướng dẫn lúc trước, đứng ở phía sau Sanh Tiêu, để bóng bay bay cao qua đỉnh đầu Sanh Tiêu.
Đào Thần từ chỗ đàn piano lấy ra vật gì đó, anh đưa chiếc hộp nhỏ đến trước mặt Sanh Tiêu: “Sanh Tiêu, chúng ta kết hôn đi.”
Mạch Sanh Tiêu nước mắt lưng tròng, cố nhịn không khóc, chiếc nhẫn kim cương bên trong hộp được thiết kế đơn giản mà phóng khoáng, cô che miệng lại, sống mũi cay cay.
Lớp trưởng cầm bó hoa hồng tung tăng đi tới, vì bé tẹo, nên cả khuôn mặt bị che khuất, lúc hoa được đưa đến trước mặt Sanh Tiêu thì cũng thiếu chút đập vào mặt cậu nhóc, bọn trẻ bên cạnh liền cười ồ lên, cậu bé ló mặt ra, “Thầy Đào, hoa này nặng quá, Hâm Hâm muốn ôm không nổi.”
Đào Thần nhận lấy hoa, đưa cho Sanh Tiêu: “Cảm ơn bạn nhỏ Hâm Hâm.”
“Hi hi, không cần khách khí.”
“Sanh Tiêu, gả cho anh nhé.” Đào Thần tiếp tục cầu hôn.
Lần đầu Mạch Sanh Tiêu kết hôn, Duật Tôn cũng không cầu hôn cô, hắn chỉ đơn giản nói một câu, chúng ta kết hôn đi, sau đó liền cho người chuẩn bị mọi việc.
Lúc ấy, cô chỉ có hai lựa chọn, một là lấy y, hai là làm tình nhân.
Sanh Tiêu cũng từng nghĩ đến cảnh được cầu hôn, cảnh tượng sẽ như thế nào, cô nghĩ, ít nhất cô sẽ hạnh phúc vô cùng. Cô càng không ngờ tới, cuộc hôn nhân giữa cô và Duật Tôn lại vì một mục đích nào đó thúc đẩy.
Sống mũ
i Mạch Sanh Tiêu càng cảm thấy cay hơn, là Đào Thần đã kéo cô ra khỏi những tháng ngày ham sống sợ chết, khi cô bị ốm, anh chở che chăm sóc, khi cô bị thương, anh nói, có anh ở đây.
Sanh Tiêu nén nước mắt, đưa tay nhận lấy: “Em đồng ý.”
Động tác đeo nhẫn cho cô của Đào Thần có chút run rẩy, hai người ôm chặt lấy nhau, mùi hương của hoa hồng mang đến cảm giác của mùa xuân.
Anh nói, anh sẽ yêu thương cô, cả đời hết lòng che chở cho cô.
*********************
Duật Tôn lái xe trở lại Hoàng Duệ Ấn Tượng, dì Hà biết y phải đi công tác, nhưng không ngờ hôm nay y đã về.
Y đi vào phòng khách, dì Hà liền chào hỏi: “Duật thiếu đã về.”
Duật Tôn làm lơ, dường như có chút bần thần chán nản, trong tay đang cầm vật gì đó, khi đi qua phòng khách, tầm mắt không khỏi dừng lại trên chiếc piano.
Trong Hoàng Duệ Ấn Tượng, dường như phảng phất tiếng piano đâu đó, du dương mà bi ai, giống như tiếng khóc của Sanh Tiêu.
Duật Tôn bước tới, kéo tấm vải trắng che mặt đàn ra.
Duật Tôn, anh còn muốn tôi đánh đàn sao? Đời này, tôi còn có thể đánh đàn ư? !
Tiếng chất vấn của Sanh Tiêu văng vẳng bên tai, cô khóc lóc kể ra những tội ác mà y đã làm với cô, sự phẫn uất và thù hận trông đôi mắt ấy khiến Duật Tôn không khỏi nhắm mắt lại. Y để vật trong tay lên mặt của piano, là ảnh chụp, Sanh Tiêu và Đào Thần tay trong tay ra vào, dĩ nhiên là ở cùng với nhau.
Duật Tôn ngồi xuống, y nghĩ lại, cũng không biết làm thế nào mà y với Sanh Tiêu lại đi đến bước đường này.
Bóng người cô đơn của y đổ dài đến tận đầu cầu thang, dì Hà nhìn khuôn mặt tuấn tú của y đang xuất thần, lắc lắc đầu, đi vào bếp.
Phòng khách truyền đến tiếng đàn như khóc như than, Sanh Tiêu đã tìm được người có thể cùng cô đánh đàn, nhưng mà y, cuối cùng không tìm được về.
Ngón tay Duật Tôn dừng lại, tiếng đàn chợt bị gián đoạn.
Y đứng dậy, đóng nắp đàn lại, những tấm ảnh chụp kia cũng bị kẹp bên trong.
*******************
Câu lạc bộ Quách Viên.
Hôm nay sẽ tổ chức một buổi tiệc rượu, Duật Tôn nhận được lời mời, y đưa thư kí theo để làm bạn gái, tiệc rượu rất long trọng, liếc mắt một cái có thể thấy toàn những nhân vật có máu mặt.
Một người phụ nữ mặc bộ lễ phục màu đen, dáng quây, kéo chồng đi vào, trong hoàn cảnh này, những người phụ nữ thường ganh đua so sánh với nhau. Rất nhiều phóng viên tiến tới chụp ảnh, người phụ nự tạo nhiều dáng đứng, phô bày danh tiếng. .
Các phóng viên rất tinh mắt, liếc mắt liền nhìn thấy sợi dây chuyền của bà ta, vị phu nhân ưỡn ngực, tay phải đặt lên cổ.
“Vương phu nhân, sợi dây chuyền hôm nay của bà thật sự rất đẹp … “
“Vậy sao?”
Vị phu nhân thấy bọn họ nói vậy, trong lòng càng đắc ý: “Nó là do chồng của tôi bỏ ra rất nhiều tiền để mua về, làm món quả kỷ niệm mười năm chúng tôi kết hôn, nếu là ngày thường, tôi cũng sẽ không mang ra đeo.”
Duật Tôn có chút đăm chiêu ngồi ở trong câu lạc bộ.
Cô gái bên cạnh y cũng theo mọi người mà chú ý sang: “Chẳng trách lại được mọi người chú ý như thế, thì ra sợi dây chuyền “Nước Mắt Mỹ Nhân Ngư” ở trong tay bà ta.”
Duật Tôn giật mình, ánh mắt gợn sóng, y ngẩng đầu, mắt phượng sắc bén nhìn lên cổ vị phu nhân kia.
Quả nhiên, đúng là “Nước Mắt Mỹ Nhân Ngư” mà y đã tặng cho Sanh Tiêu!
———————–