“Đừng quậy.”
Hơi thở của Cố Thành Trung trầm xuống, giọng nói của anh cũng đã khàn đi. Khiến cho Hứa Trúc Linh giật nảy mình.
Cô chu môi rồi nói một cách nghi ngờ: “Vì sao em lại ngửi thấy mùi nước hoa trên người anh hả?”
“Hôm nay anh gặp một khách nữ, có lẽ là bị dính một chút.”
Cố Thành Trung không nói chuyện của Trình Anh ra, anh muốn tự mình giải quyết, không muốn kéo cô vào chuyện này để rồi cô trở nên buồn bã.
Cái đầu nhỏ của cô chỉ cần lo cho chính mình là được rồi, không thể phân tâm thêm được nữa.
Cổ Thành Trung còn chưa kịp cởi áo khoác ra thì anh đã quỳ một chân xuống, nâng chân cô lên rồi nói: “Nếu lần sau em lại không mang dép thì anh sẽ đánh mông em đó.”
“Em biết rồi! Mau đi ăn cơm thôi, nếu chờ thêm một chút nữa thì em sẽ ngất mất.”
“Sao chưa ăn, bọn họ làm gì thế hả?”
“Là em bảo nhà bếp đừng nấu. Em muốn đợi anh về rồi ăn chung. Em thấy trong tủ lạnh có bánh chẻo, em muốn ăn bánh chẻo.”
“Được, để anh làm cho em.”
Cổ Thành Trung đi vào phòng bếp làm bữa tối, anh vừa nghĩ tới chuyện Hứa Trúc Linh đang đói thì chỉ muốn làm nhanh hơn để cô có thể được ăn sớm mà thôi.
Hứa Trúc Linh đứng ở cửa rồi nhìn vào bóng lưng bận rộn của anh.
Anh đã cởi áo vest, tháo cà vạt, hình tượng nghiêm túc lạnh nhạt đã trở nên hiền lành và dịu dàng hơn nhiều.
Anh kéo ống tay áo lên, cổ áo rộng mở, thân thiện hơn nhiều.
Bóng người cao lớn, có chút không hợp với phòng bếp.
Hứa Trúc Linh đi qua rồi ôm lấy anh từ sau lưng.
Cố Thành Trung cảm nhận được thì nói: “Đợi một chút, sắp xong rồi.”
“Đột nhiên em lại không cảm thấy đói bụng lắm. Không vội, anh làm từ từ thôi.”
Giọng nói của cô rất nhẹ nhàng.
Cô cảm thấy có một người đàn ông bằng lòng cởi áo vest mặc tạp dề vào bếp nấu ăn vì cô là một chuyện rất hạnh phúc.
“Xem ra là đói đến nỗi đầu óc hồ đồ rồi, hay là ăn anh trước đi.”
Anh đưa cánh tay qua rồi vừa cười vừa nói.
Hứa Trúc Linh cũng không khách sáo, cô cắn một cái thật mạnh, để lại hai hàng dấu răng hẳn sâu trên cánh tay Cố Thành Trung “Sao anh không kêu đau?”
*Trái tim ngọt ngào thì sao mà biết đau được chứ?”
“bmc cứ luôn nói em ngốc, em thấy là anh ngốc mới đúng.”
“Được rồi, em đợi một chút đi, nước sôi rồi.
Em muốn ăn bao nhiêu cái?”
“Mười cái đi, bánh chẻo lớn quá không ăn được nhiều.”
Cố Thành Trung bỏ hơn hai mươi cái vào nồi, dù sao anh cũng là đàn ông, sao lại ăn ít hơn phụ nữ được chứ?
Khi Hứa Trúc Linh ăn được bánh chẻo.
nóng hôi hổi thì như phát điên lên.
Gô rất đói, từ trưa tới giờ cũng chẳng có hứng thú muốn ăn gì nên tới giờ bụng đã đói òng ọc Cô ăn bánh chẻo xong rễ thì thậm chí còn chẳng bỏ qua chén nước giấm Nhưng sau khi uống giấm xong thì Hứa Trúc Linh mới nhận ra được một vấn đề.
Dấm hỗ trợ tiêu hóa, vừa uống dấm xong nên hình như cô lại đói lại rồi Chưa ăn no..
Hứa Trúc Linh thấy Cố Thành Trung bỏ đũa xuống rồi lau miệng, mà trong chén của anh còn thừa tận bốn miếng bánh chẻo.
“Anh không ăn nữa à?”
“Ừ, ăn không nổi nữa, anh đã đánh giá cao.
chính mình rồi “Đúng thế, em cũng đã đánh giá thấp chính mình rồi.” Cô nói lâm bầm.
Ngay lúc Cố Thành Trung muốn đứng dậy thu thập chén đũa thì lại bị Hứa Trúc Linh ngăn lại: “Anh không ăn nữa thì cho em ăn. Em vẫn còn chưa no, không nên lãng phí, lãng phí lương thực là tội ác.”
kéo đĩa của Cố Thành Trung tới rồi bắt đầu ăn một cách đắc ý.
Cố Thành Trung nhìn thấy thế thì kinh ngạc ti nỗi há to miệng Anh ăn còn không nhiều bằng Hứa Trúc Linh ư?
“Hứa Trúc Linh, em nói thật cho anh biết, đến cùng là em có thể ăn bao nhiêu.”
“Một chén cơm.”
Hứa Trúc Linh đưa mắt láo liên rồi nói.
“Anh muốn nghe nói thật, nếu không thì không cho em ăn bánh chẻo nữa.”
Cố Thành Trung nói với vẻ âm trầm.
“Được rồi được rồi, chén bình thường thì em phải ăn hai chén, nếu không thì rất nhanh sau đó sẽ đói bụng lại.”
“Thế là mỗi lần em đi ăn với anh đều chưa từng ăn no à?”
Cố Thành Trung nhận ra vấn đề này thì nhíu mày, trái tim anh có chút sụp đổ.
Anh đường đường là một người đàn ông mà dạ dày còn nhỏ hơn cả vợ mình là sao?
Hứa Trúc Linh nghe thế thì gật đầu với vẻ ngại ngùng.
Có lẽ là do trước kia cô đã bị đói quá nhiều lần. Còn nhớ Hứa Đức Thẳng dẫn mẹ con Hứa Đan Thu đi chơi rồi để cô ở nhà một mình.
Người hầu có nhớ thì nấu cơm, không thì mặc kệ cô. Cô không chết đói là đã may lắm rồi