“Ông chắc là Long Cẩm Vân, tổng tài của tập đoàn Long Thị luôn hô mưa gọi gió suốt mấy thập kỷ đúng không?” Long Quân Dao bỗng lên tiếng hỏi ngược lại, nhưng không hiểu sao nghe trong giọng nói của cô hình như chứa một cỗ khinh bỉ nồng đậm.
“Quá khen! Quá khen! Nhưng cô vẫn còn trẻ như vậy mà có thể tự lập công ty, tự tạo lập thương hiệu riêng thì quả thực rất tài giỏi.” Long Cẩm Vân mặc dù biết được người nọ đang mỉa mai mình nhưng ông ta cũng không tức giận mà cười nói.
“Tài giỏi? Nhưng tôi cũng đâu có giỏi được như ông Long và Long tiểu thư đây, chưa kể là còn có Long phu nhân. Quả thực mà nói thì tôi làm sao có thể sánh bằng được gia đình ba người cơ chứ.” Long Quân Dao lại cười, một nụ cười kỳ quái.
Long Cẩm Vân càng đứng trò chuyện với Long Quân Dao thì càng cảm thấy khó chịu và bí bách trước thái độ thù địch vô cùng rõ ràng của cô, vậy nên ông ta cũng không biết nên nói tiếp vấn đề gì để có thể lôi kéo lại mối quan hệ.
Tuy không hiểu lắm mấy ẩn ý trong lời nói của cô, nhưng ông ta cũng cười cười cho qua rồi cố tìm một chủ đề nào đó khác.
“À, đúng rồi! Không biết hôm nay cô chuẩn bị món quà gì cho con gái tôi nhỉ? Nếu không chuẩn bị cũng không sao, dù sao tôi mời cô là muốn có thể trở thành bạn với cô, nhưng không ngờ cô lại trẻ tuổi đến vậy. Đúng là tuổi trẻ tài cao!”
“Cần gì phải trở thành bạn cơ chứ. Dù sao thì tôi và Long tổng đây vốn dĩ đã thân thiết rồi. Còn về quà tặng, hôm nay là sinh nhật của Long tiểu thư thì tôi làm sao không tặng quà cho được. Nói thật thì tôi đã tặng cho Long tiểu thư một món quà lớn rồi. Tại ngài không biết đó thôi.” Long Quân Dao vừa nói vừa cười, nói xong thì liền đưa ly rượu lên bên môi nhấp một ngụm nước đỏ tươi như máu.
Càng cố đứng lại tìm chủ đề để nói chuyện làm thân thì cuộc nói chuyện giữa Long Cẩm Vân và Long Quân Dao càng trở nên kỳ quặc và đi vào đường cùng.
Thật không hiểu vì sao bầu không khí giữa hai người này căng thẳng đến nổi khiến cho những người xung quanh cũng chẳng dám bén mảng đến gần.
Nữ chính Long Thi Tịnh lúc này gương mặt đã xanh rờn, còn môi thì trắng bệch, cô ta không dám ngước mặt lên nhìn Long Quân Dao lấy một cái.
Cảm thấy càng nói thì càng không ổn, Long Cẩm Vân khi này chỉ đành nói thêm vài câu xã giao thông thường rồi mau chóng đưa con gái rời đi.
Nhìn theo bóng lưng của ông ta và nữ chính, Long Quân Dao chợt híp mắt lại đầy gian xảo cùng quỷ quyệt.
Trong lúc vẫn còn hướng mắt nhìn theo hướng rời đi của hai người nọ, bỗng cánh tay nhỏ của Hồ Lô ôm lấy chân của cô.
“Papa, papa không sao chứ? Gương mặt của papa vừa rồi rất đáng sợ. Có phải papa bị đau ở đâu không?” Hồ Lô ngước đôi mắt to tròn đã hơi ngấn lệ nhìn cô hỏi.
“Không có, papa không sao.” Thu lại bộ dạng như hung thần ác sát, Long Quân Dao trở lại bình thường mà mỉm cười rồi bế Hồ Lô lên rồi đáp lời.
Thấy cô đã không còn đáng sợ như ban nãy thì thằng nhóc liền liều mạng ôm chặt lấy cô.
Khi nãy, nhìn papa rất đáng sợ, Hồ Lô không thích papa giống lúc nãy.
Tô Mộc và Tiểu Bạch lúc đấy không hẹn mà đưa mắt nhìn nhau đầy lo lắng rồi quay sang nhìn người nữ nhân đang ôm lấy đứa bé trai trong lòng.