Hoàng đế khoanh tay đứng nhìn, ngón tay bởi vì dùng lực quá mạnh cho nên trở nên tái nhợt khó coi. Trên khuôn mặt của hắn không chút ấm áp: “Người nói lời đó đúng là tội đáng chết vạn lần. Trẫm đã có đích tử rồi cho nên không cần bàn luận chuyện lập Thái tử nữa. Ngày sau nước chảy thành sông, không cần lại có dị nghị”
Sắc mặt Như Ý trắng bệch, trịnh trọng cúi đầu, khẩn thiết nói: “Vĩnh Cơ chỉ mới 3 tuổi, không thể so được với hai vị đích tử của Hiếu Hiền hoàng hậu, ấu niên lạnh lợi. Cho dù trong cung đã có đích tử nhưng cũng phải thỉnh sư phụ chỉ dạy đoàng hoàng, có tiền đồ hay không thì còn phải đợi lớn lên mới biết được ạ”
Hoàng đế thản nhiên “À” lên một tiếng rồi đỡ Như Ý đứng dậy: “Hoàng hậu, nàng đang có thai cho nên không cần quỳ như vậy, cẩn thận thân thể bị thương”. Hắn đỡ Như Ý ngồi xuống giường, dường như có vô hạn cảm hoài: ” Cũng đúng, Vĩnh Cơ còn nhỏ, bây giờ trong các vị Hoàng tử thì chỉ có Vĩnh Kỳ là có khả năng đảm đương được trọng trách”
Hải Lan hoảng sợ, cuống quít quỳ xuống, liên tục dập đầu nói: “Hoàng thượng! Hoàng thượng! Vĩnh Kỳ lớn tuổi cũng nên phân ưu cùng với Hoàng thượng nhưng mà thần thiếp chỉ có một mình đứa con là Vĩnh Kỳ cho nên thần thiếp chỉ hy vọng nó sớm lập nghiệp thành gia, thần thiếp cũng có thể ngậm kẹo đùa với con cháu, hầu hạ dưới gối thôi ạ”.
Hoàng đế hơi gật đầu, lẳng lặng nói: “Lý Ngọc, truyền Gia quý phi vào đi”
Lý Ngọc thấy Hoàng đế không chút để lộ thần sắc cho nên có chút khó hiểu, hắn vội vàng ra ngoài truyền Gia quý phi bước vào. Hoàng đế nhìn nàng nói: “Trẫm truyền nàng đi vào là có chuyện vui muốn nói cho nàng và Du phi nghe”
Ngọc Nghiên thấy Hải Lan và Hãn phi đang quỳ, vội vui sướng quỳ xuống nói: “Hoàng thượng thương yêu thần thiếp, thần thiếp hiểu rõ, thần thiếp xin lắng nghe”
Ánh mắt Hoàng đế có chút ôn hòa, từ từ nói: “Vĩnh Thành và Vĩnh Kỳ cũng không còn nhỏ nữa. Trẫm đang tính toán lựa chọn vài con gái tốt của các trọng thần trong triều để tấn phong thành phúc tấn để gả cho hai vị Hoàng tử. Nhưng các nàng là mẹ đẻ của Hoàng tử, cũng nên nói cho trẫm nghe một chút nên lựa chọn thế nào đi”
Ngọc Nghiên thấy Hải Lan chỉ trầm ngâm im lặng cho nên nàng vội cười nói trước: “Lúc tiên đế còn tại thế thì rất coi trọng chi tình ruột thịt và cùng có tình cảm thân thiết với huynh đệ Di thân vương, thứ nữ của Di thân vương được gả cho đại thần Phúc Tăng Ngạch, Phúc Tăng Ngạch là ngạch phụ Hòa Thạc. Nghe nói hai vị ấy có một vị cách cách, trí tuệ mĩ lệ, cao quý hào phóng, được gả cho Vĩnh Thành thì thật thích hợp. Hơn nữa cách cách có huyết thống Hoàng gia, con phượng cháu rồng thì mới xứng đôi được ạ”
Khóe miệng Hoàng đế xuất hiện một chút mỉm cười: “Nàng suy nghĩ thật chu đáo, con phượng cháu rồng, lúc nào mọi chuyện cũng nghĩ đến
việc trèo cao, đúng là tính tình của nàng và con trai nàng”. Hắn liếc mắt nhìn Hải Lan: “Du phi, còn nàng thế nào?”
Khuôn mặt Hải Lan chứa đầy kính cẩn bổn phận: “Chỉ cần nữ nhi hiền lương thục đức, có thể cùng Vĩnh Kỳ trở thành phu thê hòa thuận thì cho dù dòng dõi gì cũng đều tốt cả ạ. Đó là tâm tư của thần thiếp, xin Hoàng thượng thành toàn”.
Như Ý cực kỳ vừa lòng với câu trả lời của Hải Lan, liền mỉm cười một cái, trong lòng âm thầm khen ngợi.
Hoàng đế “À” lên một tiếng, cái tươi cười trên mặt biến mất đi: “Gia quý phi, xem ra so với Du phi, nàng hiểu chuyện trong việc lựa chọn con dâu hơn. Tứ a ca có được người mẹ như nàng, đúng là có phúc khí”
Ngọc Nghiên bị lạnh nhạt từ lâu, bây giờ lại được Hoàng đế khen ngợi như vậy, bỗng nhiên là việc ngoài ý muốn nên nàng mỉm cười: “Hoàng thượng nói đúng. Mẫu tử thần thiếp và Vĩnh Thành đều đồng tâm đồng ý với nhau, nó cũng sẽ hiểu rõ. Thần thiếp cũng luôn nói với Vĩnh Thành rằng lúc tiên đế gia còn là Hoàng tử thì cũng là Tứ a ca, Hoàng thượng cũng là Tứ a ca. Có tấm gương châu ngọc phía trước như vậy thì nếu nó có thể dụng tâm làm việc, tất nhiên cũng có thể có phúc khí về sau, không khiến Hoàng thượng nổi giận nữa ạ”
Hoàng đế nghe xong, mi tâm đột nhiên nhảy dựng, đôi mắt u trầm. Như Ý ở bên cạnh Hoàng đế nhiều năm, nàng biết rằng hắn đang cực kỳ phẫn nộ, Ngọc Nghiên lại nói chuyện nhiều với Hoàng đế như vậy mà vẫn luôn hoan hỉ vui mừng không biết hắn đang có suy nghĩ gì. Hoàng đế nổi giận, tát Ngọc Nghiên một cái, nhất thời in dấu năm ngón tay huyết hồng trên khuôn mặt trắng bạch của Ngọc Nghiên. Hoàng đế giận dữ nói: “Chẳng biết xấu hổ, tổn hại nhân luân! Con trai như vậy, đúng là do ngạch nương dạy dỗ! Trẫm vẫn còn đang sống mà các ngươi đều nói Tứ a ca có phúc trách làm Hoàng đế! Qủa thực ù tai hoa mắt!”
Ngọc Nghiên sợ tới mức mở to hai mắt, liên tục nói: “Hoàng thượng bớt giận! Thần thiếp oan uổng, thần thiếp oan uổng ạ”
Gân xanh trên trán sắp vỡ toang ra biểu hiện Hoàng đế càng lúc càng nổi giận: “Oan uổng sao? Cô thông đồng với sứ giá Lý triều muốn con trai của mình trở thành con nuôi của Hiếu Hiền hoàng hậu, cô cũng không hỏi xem Hiếu Hiền hoàng hậu ở dưới cửu tuyền có đồng ý hay không. Trẫm hỏi cô một câu, con của cô trở thành con của Hiếu Hiền hoàng hậu, thành con vợ cả thì mẫu tử các cô còn muốn mưu tính điều gì nữa?”
Ngọc Nghiên nhất thời chưa từng nghe thấy chuyện này cho nên bất giác kinh hô lên: “Làm con nuôi sao ạ? Thần thiếp hoàn toàn không biết chuyện này”. Khuôn mặt nàng chứa đầy nước mắt, thất thanh kêu lên: “Hoàng thượng, ngay cả sứ thần mẫu tộc thần thiếp nếu có nói như vậy thì cũng không sai ạ! Rốt cuộc lúc Hiếu Hiền hoàng hậu còn tại thế cũng rất yêu thích Vĩnh Thành, ngày ngày đều ôm Vĩnh Thành trong lòng!”
Hoàng đế giận dữ, lạnh nhạt nói: “Cô là ai mà dám xúi giục Hoàng tử mơ ước ngôi vị Hoàng đế cơ chứ? Đối với chuyện bãi săn Mộc Lan, trẫm vẫn nửa tin nửa ngờ, rốt cuộc vẫn không muốn tin con trai của trẫm sẽ làm ra chuyện bội nghịch nhân luân như vậy, làm ra chuyện hãm hại cha mình nhưng bây giờ xem ra, có người ngạch nương như cô bên cạnh, thì chính xác nó đã làm chuyện đó rồi”
Sắc mặt Ngọc Nghiên trắng bệch, giống như có sấm sét đánh trên đỉnh đầu, nàng ôm chặt lấy chân Hoàng đế biện bạch nói: “Hoàng thượng nói cái gì là chuyện bãi săn Mộc Lan vậy ạ? Vĩnh Thành cứu cha, toàn tâm toàn ý vì Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn lần không được tin vào những lời gièm pha của bọn tiểu nhân mà vu hãm nó ạ!”
“Trẫm vu hãm nó sao? Là nó muốn lấy tính mệnh của trẫm”. Hoàng đế tức giận đến mức da thịt muốn vỡ ra ngoài: “Trẫm sủng ái cô nhiều năm nhưng mẫu tử các cô không biết nặng nhẹ! Cô vì trẫm sinh hạ Hoàng tử nhưng Hoàng tử đó trở nên như thế nào? Cũng phải nhìn xem đứa con đó là từ trong bụng ai chui ra! Cô cũng chỉ là cống nữ mà Lý triều tiến hiến cho trẫm mà cô cũng dám ỷ vào vài phần sắc đẹp, ỷ vào việc có được vài đứa con mà dám gây ra sóng gió trong chốn hậu cung của trẫm, mưu hại Hoàng tự sao?”
Dường như thân thể bị kiếm sắc đâm thủng, Ngọc Nghiên như một bức tượng bị gió thổi đi, nhất thời tê liệt ngã xuống đất: “Thần thiếp mưu hại Hoàng tự sao? Rõ ràng là nàng ta, là các nàng ta hãm hại con trai của thần thiếp”. Gia quý phi giống như chó điên, nháo nhào bước lên, chỉ tay vào mặt Như Ý và Hải Lan, thê lương hô to: “Hoàng thượng, Vĩnh Thành bị Hoàng thượng lạnh nhạt, thần thiếp có thể không oán! Thế nhưng Vĩnh Tuyền còn nhỏ như vậy, lúc hắn bị ngã ngựa cũng chỉ có con trai Du phi ở gần nhất. Du phi, Hoàng hậu! Hai người có dám thề không phải con trai Vĩnh Kỳ của hai người ghen tị Vĩnh Thành được sủng ái cho nên hại Vĩnh Thành bị lạnh nhạt và còn muốn hại chết Vĩnh Tuyền hay không? Hai người các ngươi đúng là tiện nhân, độc phụ”
Tam Bảo lệnh cho đám cung nhân luống cuống tay chân giữ chặt Ngọc Nghiên lại nhưng dường như nàng đã nổi điên, khí lực rất mạnh mà liều mạng giãy dụa kêu hô không ngừng. Hải Lan thấy Ngọc Nghiên như vậy, liền sợ hãi, vội trốn sang một bên, khóc lóc nức nở nói: “Hoàng thượng, thần thiếp chưa từng có ý nghĩ hãm hại người khác, thần thiếp dám thề, Hoàng hậu nương nương cũng không có”. Nàng giơ ngón tay lên trời, thề: “Trời cao chứng giám, nếu ta Khả Lý Diệp Đặc thị Hải Lan và Hoàng hậu có tâm hãm hại con trai của Gia quý phi thì ta sẽ chết không được tử tế, chết đi sẽ bị đọa xuống A Tì địa ngục, mãi mãi không được siêu thoát!”
Lời thề Hải Lan quá độc, ngay cả Ngọc Nghiên cũng giật mình một cái. Trong nháy mắt, Hãn phi bạo liệt bò lên, lớn tiếng gào khóc: “Là cô! Qủa nhiên là cô đã hại chết Lục công chúa của ta!”. Nàng nhìn về phía Hoàng đế, khóc lóc than thở: “Hoàng thượng, có phải Hoàng thượng vẫn không tin Gia quý phi sai khiến con chó điên nuôi dưỡng kia làm đả thương người khác có phải hay không? Bây giờ Hoàng thượng đã hiểu rõ chưa? Ngoại trừ nàng ta thì còn ai có tâm muốn hãm hại chúng thần thiếp chứ ạ? Nhất định nàng ta cực hận con nuôi của Hoàng hậu nương nương là Ngũ a ca vì đã đoạt lấy sủng ái Tứ a ca, lại có hiềm nghi Bát a ca bị ngã ngựa cho nên muốn trả thù Hoàng hậu nương nương, làm Thập Nhị a ca bị thương. Nếu không phải ngày ấy Ngũ công chúa mặc y phục màu hồng, làm hấp dẫn chó điên mà làm Ngũ công chúa bị thương thì bây giờ đây Hoàng thượng đã không còn đích tử Thập Nhị a ca nữa rồi! Mà ngày đó thần thiếp cũng có mặt và bị ngộ thương, khiến Lục công chúa sinh non, vốn sinh ra đã kém cỏi kinh sợ mà chết!”
Nàng khóc lóc đến mức cơ hồ muốn ngất đi: “Hoàng thượng à Hoàng thượng, đều là do độc phụ Gia quý phi này tính kế mà hại chết Ngũ công chúa và Lục công chúa đấy ạ!”
Cơ nhục trên khuôn mặt Hoàng đế sợ hãi run rẩy, nổi giận không thôi. Hắn nắm tóc Ngọc Nghiên, kéo nàng ngã xuống đất, bên trong đôi mắt thấm ra tơ máu đỏ tươi, thần sắc khiến cho người ta sợ hãi: “Tiện nhân! Chính mình cũng chỉ là một kiến cống phẩm mà còn dám mưu hại hài tử của trẫm như vậy!”
Đôi môi Ngọc Nghiên kịch liệt run rẩy, như là không thể tin được, nàng mở to hai mắt mờ mịt, lẩm bẩm nói: “Cống phẩm sao? Hoàng thượng nói cái gì là cống phẩm vậy ạ? Hay là thần thiếp nghe lầm có phải không?”
Hoàng đế lạnh lùng đá văng nàng ra, tựa hồ như đá văng một miếng khăn lau, hắn chán ghét nói: “Trẫm nói cô đó, cô chỉ là một kiện cống phẩm mà thôi, con của cô há có thể đảm đương trọng trách xã tắc sao? Nếu cô không biết thì trẫm sẽ nói rõ cho cô biết, năm đó Thánh tổ Khang Hi cự tuyệt quần thần chuyện tiến cử Bát Hoàng tử Dận Tự trở thành Thái tử cũng chỉ vì một lý do, mẹ đẻ của hắn là Lương phi Vệ thị là tiện tỳ Tân giả khố, xuất thân đê tiện cho nên con trai nàng ta không xứng đáng trở thành Thái tử! Hôm nay cũng như vậy, cô bất quá chỉ là công nữ của một tiểu quốc, chẳng khác gì một kiện cống phẩm. Trẫm chưa bao giờ nghĩ tới việc cho con trai cô trở thành Thái tử cả!”
Có im lặng giây lát, yên lặng đến mức như khung cảnh chết chóc.
Một tiếng hô hào thê lương cuối cùng cũng cắt qua cái im lặng này, dường như đã hết tâm lực mà chỉ còn rên rỉ không thôi. Giọng nói Hoàng đế đã mất đi cái ôn nhu và cố niệm vốn có, giờ đây nó lạnh lẽo cực kỳ: “Lý Ngọc, truyền chỉ lục cung. Tứ a ca Vĩnh Thành cưới con gái của Hòa Thạc ngạch phụ Phúc Tăng Ngạch và được phong là đích phúc tấn. Con trai thứ tư của trẫm là Vĩnh Thành trở thành con thừa tự của Lý thân vương Dận Đào, từ nay về sau không còn là con trai của trẫm nữa”
Thể xác và tinh thần của Ngọc Nghiên đều mệt mỏi mà nằm ngã xuống đất, giống như hồn đã lìa khỏi xác, nàng nghe được lời ấy của Hoàng đế mà cả người run rẩy không thôi.
“Trẫm đã làm thỏa mãn tâm nguyện của mẫu tử các ngươi, cho các ngươi lại thấy người sang bắt quàng làm họ một lần, muốn kết hôn nữ tử như vậy, trẫm cũng tuyệt cái y niệm cuồng vọng các ngươi. Tiên đế và trẫm đều là Tứ a ca, cái mạch tướng thừa phúc khí này, các người không cần si tâm vọng tưởng nữa. Trẫm chưa từng có người con trai này!”. Hoàng đế không muốn liếc mắt nhìn Ngọc Nghiên mà chỉ lấy tư thái quyết tuyệt nói: “Lý Ngọc! Đưa nàng ta quay về Khải Tường cung, trẫm không muốn gặp lại nàng ta nữa!”
Mùa hè lại đến, việc Kim Ngọc Nghiên bị thất sủng triệt để cũng thấm thoát trôi qua, không có ai nhắc tới. Như Ý lại có thai lần nữa, cơ hồ khiến cho Hoàng đế đem nàng để ở trong lòng bàn tay, ngay cả Thái hậu cũng cảm thán: “Hoàng hậu cũng không còn trẻ nữa mà vài năm nay liên tiếp có thai, có thể thấy được thánh quyến long trọng”
Lời này ngược lại là đúng, ước chừng sau khi Cảnh Hủy chết yểu nhưng lại mang thai lần nữa, ngày cả Hoàng đế và Như Ý cũng đều thì thầm nói là Cảnh Hủy đầu thai trở lại. Mà Khâm Thiên Giám cũng góp lời nói: “Tử Vi trên trời phát ra ánh sáng, chính là dấu hiệu điềm lành, cái thai của Hoàng hậu nương lần này, nhất định là thượng thừa thiên tâm, là thai mang điểm lành, quý báu không thể nói nên lời”
Xưa nay Khâm Thiên Giám quan sát thiên tượng, biết trước họa phúc, Hoàng đế cực kỳ tin tưởng. Sau khi Cảnh Hủy và Lục công chúa chết yểu, Hoàng đế cũng cực kỳ hy vọng đứa con trong bụng nàng có thể mang đến nhiều hoan hỉ vui mừng, để xóa đi hết cái không khí bi oán trong cung. Yêu sủng và thương hại như vậy, khiến Hoàng đế đối đãi với Như Ý như châu bảo quý giá, nếu không có chuyện chính sự khẩn cấp thì mỗi ngày đều đến bên cạnh Như Ý dùng bữa nói chuyện.
Tuy rằng Như Ý không tin tưởng Khâm Thiên Giám hoàn toàn nhưng vì Khâm Thiên Giám đã nói những lời a dua nịnh bợ khiến Hoàng đế vui thích cho nên nàng cũng không muốn nói, chỉ mỉm cười mà thôi.
Trong cung đắm chìm vào việc vui vẻ có hỉ, hồn nhiên quên mất vẫn còn có người tên là Kim Ngọc Nghiên.
Đầu tháng Mười một năm Càn Long thứ 20, bắt đầu có tuyết rơi.
Cái thai của Như Ý cũng đã lớn nhiều, ngày lâm bồn cũng đã dần tới, người cũng dần biếng nhác, thân thể càng lúc càng cồng kềnh, ngạch nương của Như Ý cũng vào cung để ở bên cạnh nàng, mà người trong lục cung ngày đêm đến nói chuyện, quả nhiên cực kỳ náo nhiệt, ngay cả cánh cửa cung cũng phải phá dỡ đi.
Vào một ngày, Giang Dữ Bân đến chẩn mạch cho Như Ý, Như Ý biếng nhác dựa vào trên giường. Giang Dữ Bân nói: “Hài tử trong bụng đều bình an hết thảy, thai tượng của nương nương đang lớn dần cho nên đi đứng phải cẩn thận. Đặc biệt tuyết rơi đã nhiều ngày, đi ra ngoài cũng nên cẩn thận tránh trượt ngã”
Dung Bội mím môi cười nói: “Giang đại nhân đã nói ra hết tâm tư của chúng nô tỳ”
Như Ý vỗ về cái bụng đang hở ra, cười nói: “Bổn cung đã sinh con hai lần rồi, tất nhiên cái gì cũng hiểu được. Ngược lại làm khó Nhị Tâm các khanh nhớ thương, bây giờ hai người các khanh cũng đã có hai đứa con rồi vậy mà vẫn còn bận tâm bổn cung”.
Giang Dữ Bân nói: “Nhị Tâm hầu hạ nương nương gần nửa đời người thì sao không để bụng được chứ ạ? Mấy ngày tuyết rơi này, nàng ấy đi lại không được cho nên không thể tới thỉnh an nương nương, cũng chỉ ở nhà vùi đầu vào làm vài bộ quần áo nhỏ, hi vọng có thể đi vào cung hiến cho tiểu A ca trong bụng nương nương”
Trong điện hoa thủy tiên nở rộ, hơn mười bồn hoa nở thành một đám, lúc này hoa thủy tiên bị hơi nóng trong chậu than thổi qua khiến cho mùi hoa tỏa ra bốn phía, tựa như rượu ngọt khiến người ta cảm thấy nồng say. Như Ý cười dài nói: “Khanh nói là tiểu A ca, Tề thái y cũng nói là tiểu A ca. Chuẩn xác như vậy sao?”
Hải Lan cười nói: “Không chỉ có Thái y nói như vậy mà ngay cả Khâm Thiên Giám cũng mở miệng nói cái thai này của Hoàng hậu nương nương là phúc thai mang điềm lành cực kỳ”
Hãn phi hâm mộ vô hạn, cẩn thận vuốt ve cái bụng của Như Ý, bên trong đôi mắt có lệ quang trong suốt: “Vẫn là Hoàng hậu nương nương có phúc khí, thần thiếp nghĩ đây là Ngũ công chúa đầu thai trở lại”
Như Ý nhìn Hãn phi, bất giác thương hại nên ôn nhu nói: “Muội yên tâm, Lục công chúa còn có thể trở về nữa mà. Bổn cung vào cung nhiều năm cho nên mới có phúc phận có hỉ liên tục như vậy. Muội còn trẻ, phúc báo vẫn còn ở phía sau”
Khuôn mặt Hãn phi chợt lóe lên một tia vui mừng, rồi chợt nghiến răng nói: “Hoàng hậu nương nương nói đúng. Thần thiếp tin sẽ có phúc báo, càng tin có việc báo ứng”. Nàng mỉm cười khoái chí nói: “Nghe nói Kim Ngọc Nghiên đang mắc bệnh nguy kịch, xem ra là không còn sống được bao lâu nữa”
Như Ý hơi có chút ngoài ý muốn: “Bệnh nguy kịch sao? Sao bổn cung không biết nhỉ?”
Hải Lan vội nói: “Hoàng hậu nương nương đang có thai thì ai dám nói chuyện xấu như vậy mà làm sao nhiễu cái thanh tĩnh của Hoàng hậu nương nương chứ ạ? Chỉ là thật sự Gia quý phi không còn sống được bao lâu nữa rồi, Hoàng hậu nương nương cũng biết, Lý triều đã đưa một đám nữ nhi trẻ tuổi đến đây, nói là phái hầu hạ cho các cung, kỳ thật bọn họ cũng biết Gia quý phi không còn được nữa cho nên vội vàng đưa người mới đến, bọn họ sợ mất ân sủng mà thôi”
Hãn phi cười lạnh một tiếng: “Du phi tỷ tỷ, cái này muội muội có nghe nói mơ hồ không chỉ có lần này. Lúc Gia quý phi bị thất sủng, Tứ a ca nhập tự, Lý triều có đưa ba bốn nữ nhi đến đây, không phải Hoàng thượng đều ban cho các phủ bối lặc thân vương đó sao? Không chừa bất cứ ai ở lại trong cung”
Như Ý nhẹ nhàng lắc đầu: “Bây giờ lại không như lần trước đó. Lý triều ân cần như vậy, Hoàng thượng cũng không thể chối từ, đêm qua bổn cung có dùng bữa cùng với Hoàng thượng, Hoàng thượng có nói đã lưu lại một vị Tống thị và phong thành quý nhân. Nghe nói cũng là con gái của quý tộc, vẫn là Thế tử Lý triều tự mình lựa chọn mỹ nhân, ít ngày nữa Tống quý nhân sẽ tiến cung. Như vậy cũng bảo toàn được thể diện Lý triều, cũng khiến cho bọn họ thôi bất an”
Hãn phi bĩu môi khinh thường: “Lý triều cũng quá nóng vội, Gia quý phi còn chưa chết mà lại đưa người mới đến sớm như vậy”
Như Ý dựa vào chiếc gối mềm thơm mùi hoa ở sau lưng, trầm ngâm nói: “Gia quý phi bị bệnh đến như vậy, Hoàng thượng có thăm nàng ta không?”
“Hoàng thượng bận rộn triều chính, cũng không rãnh rỗi đến thăm”. Hãn phi cười thống khoái, hai gò má ửng đỏ: “Từ lúc Tứ a ca nhập tự, Hoàng thươngj chưa thăm Gia quý phi lần nào. Huống chi vị chủ vị Vĩnh Thọ cung kia lại có thai, ngoại trừ làm bạn với nương nương thì Hoàng thượng cũng thường thăm nàng ta”
Hãn phi muốn ám chỉ Vĩnh Thọ cung Lệnh phi Yến Uyển, nhiều năm ân sủng, rốt cuộc vào tháng Mười một, thái y cũng nói nàng có hỉ mạch, nàng mừng rỡ như điên, ngay cả Hoàng đế cũng phá lệ yêu thương. Hải Lan than nhẹ một tiếng: “Từ lúc nương nương có thai thì Hoàng thượng triệu hạnh Lệnh phi nhiều nhất cho nên có thai cũng là điều dễ hiểu”
Hãn phi nói: “Lệnh phi xuất thân nghèo hèn cho nên luôn bị Gia quý phi làm nhục khi dễ, nay Gia quý phi bị lạnh nhạt, nàng ta lại vô cùng đắc ý, đúng là phong thủy luân chuyển”
Như Ý mỉm cười nhợt nhạt, biếng nhác nói: “Gia quý phi rơi vào thảm cảnh hôm nay cũng là nhờ a mã của muội muội”
Hãn phi nghiến răng, tươi cười thống khoái: “Nàng ta lấy đi tính mạng ái nữ của thần thiếp thì nàng ta rơi vào thảm cảnh như thế cũng là báo ứng! Cũng là do nàng ta và sứ thần Lý triều mộng tâm hồ đồ. A mã thần thiếp ở trong triều làm quan nhiều năm, môn sinh bạn cũ đều có, chỉ thoáng đi qua chỗ của sứ thần Lý triều nói một câu: “Tứ a ca nên làm con nuôi của Hiếu Hiền hoàng hậu” thì người đó liền đi nói với Hoàng thượng mà không biết được tính tình Hoàng thượng”
“Muội làm vô cùng tốt”. Như Ý khen ngợi rồi có chút suy nghĩ nói: “Trong cung có ai đi thăm Gia quý phi không?”
Hải Lan thấy Như Ý để ý cho nên liền nói: “Hoàng hậu nương nương cũng biết nhân duyên của Gia quý phi ở trong cung rồi đó. Bây giờ nàng ta rơi vào tình cảnh như vậy, Tứ a ca cũng bị đưa ra ngoài cho nên cũng không có ai muốn đến gần nàng ta”
Hãn phi oán hận mắng một cái: “Tự làm bậy, không thể sống!”
Sóng mắt Như Ý uyển chuyển, nhìn Giang Dữ Bân một chút: “Thật sự Gia quý phi không được nữa sao?”
Giang Dữ Bân nói: “Vi thần đã xem qua bệnh án của Gia quý phi, chỉ sợ Gia quý phi còn sống được vài ngày thôi ạ”
Như Ý vỗ vễ mái tóc hơi xõa tung, biếng nhác nói: “Tuy rằng mọi người trong cung đều không thích Gia quý phi nhưng bổn cung là Hoàng hậu, không thể không đi thăm được, có gì cũng phải hỏi cho rõ ràng. Chuẩn bị liễn kiệu”
Nguyên lai Khải Tường cung là nơi ở gần Hoàng đế nhất, có thể thấy được Kim Ngọc Nghiên nhiều năm yêu sủng ân quyến nhưng mà giờ chỉ có cách một bước nhưng lại không chịu tới thăm.
Như Ý vỗ về tay Dung Bội rồi cẩn thận bước tới, lúc Như Ý bước vào thì bên trong Khải Tường cung ám hôi vô cùng, ánh mặt trời cũng không thể chiếu vào bên trong. Như Ý nhắm mắt lại một chút, cố gắng thích ứng cái hôi ám trong phòng, nàng mở mắt ra bất giác có chút kinh ngạc khi thấy những gia cụ mạ vàng, châu ngọc bài trí, sa liêm la trường đều không chút nào sáng rọi. Dường như cả tòa cung điện kim bích huy hoàng này cũng cùng ảm đạm theo chủ nhân của nó.
Tuy rằng Như Ý cực hận Ngọc Nghiên nhưng khi thấy nơi này thê hoang như vậy, nàng cũng có chút kinh hãi. Nàng vươn tay, ngón tay khẽ vuốt cái ghế ngồi, trên chiếc ghế được phủ một tầng bụi hôi thật dày. Như Ý nhịn không được mà ho sặc sụa hai tiếng, Dung Bội vội lấy chiếc khăn tay thay nàng chà lau, rồi quát: “Người đâu cả rồi?”
Lúc này mới có cung nhân hoảng sợ chạy vào, giống như là đang ở nơi nào nhàn hạ sưởi ấm cho nên khuôn mặt đều đỏ bừng. Dung Bội thấy có người đến, càng nổi giận quát: “To gan! Các ngươi hầu hạ quý phi như vậy sao?”
Đám cung nhân sợ hãi quỳ gối, dập đầu nói: “Hoàng hậu nương nương thứ tội, Dung cô cô thứ tội. Không phải đám nô tài không hầu hạ chu đáo mà từ lúc quý phi nương nương bị bệnh thì đều không cho các nô tài quét tước dọn dẹp trong điện ạ”
Dung Bội nhíu mày, nghiêm khắc nói: “Làm càn! Qúy phi nương nương mắc bệnh hồ đồ, các ngươi cũng dám hồ đồ theo luôn sao? Rõ ràng các ngươi khi dễ quý phi bị bệnh mà tùy ý nhàn hạ. Đưa các ngươi đến Thận Hình tư nhận 50 đại côn, xem các ngươi còn dám coi rẻ quý phi hay không”
Đám cung nhân không chịu nổi khẩu khí của Dung Bội như vậy cho nên liên tục dập đầu thật mạnh nói: “Dung cô cô tha mạng, Dung cô cô tha mạng, đám nô tài không dám ạ”
Như Ý nghe phiền lòng, liền xua tay nói: “Các ngươi đều ở đây cầu xin tha mạng thì còn ai ở trong hầu hạ quý phi nữa chứ?”
Đám cung nhân đều nhìn nhau, chỉ có Lệ Tâm là cung nữ hầu hạ Kim Ngọc Nghiên từ thời còn ở Vương phủ cho nên có chút thể diện, liền đánh bạo nói: “Qúy phi nương nương không cho bọn nô tài hầu hạ bên cạnh, đều đuổi ra ngoài hết ạ”
Như Ý lấy chiếc khăn tay để lên đầu mũi, không kiên nhẫn nói: “Qúy phi bị bệnh, chỉ là nhất thời mê sảng, các ngươi cũng chịu nghe theo sao?”
Lệ Tâm sợ tới mức mặt mũi trắng bệch: “Hoàng hậu nương nương thứ tội, không phải nô tỳ lớn mật không hầu hạ mà là mỗi khi có ai vào hầu hạ thì quý phi nương nương đều nổi giận, nói đám nô tài tới chế giễu quý phi nương nương cho nên quý phi không triệu hồi đám nô tài, cũng không muốn có ai bên cạnh cả ạ”
Đang nhốn nháo thì nghe được một tiếng gọi mỏng manh ở bên trong: “Ai ở bên ngoài vậy?”
Như Ý lập tức nghe thấy, liền khoát tay chặn lại nói: “Các ngươi ra ngoài hết đi!”
Đám cung nhân lập tức lui ra bên ngoài, Dung Bội đỡ tay Như Ý chậm rãi đi vào. Bên trong tẩm điện càng thêm hôn ám không chịu nổi, Như Ý nhìn thấy đóa hoa cúc trong chiếc bình đã héo rũ hoàn toàn, lại có loại nước đen bên trong hoa cúc nhỏ giọt xuống đất. Như Ý cảm thấy có chút ghê tởm, liền quay đầu đi không muốn nhìn. Dung Bội thay nàng đi tìm một cái ghế để cho Như Ý ngồi nhưng tìm mãi mà không thấy có cái ghế nào sạch sẽ cho nên đành
phải nhẫn nại chọn một cái có thể coi được một chút, rồi sau đó lại dùng khăn tay lau chùi, lại trải một chiếc khăn tay sạch sẽ khác, thỉnh Như Ý ngồi xuống.
Ngọc Nghiên chống đỡ thân mình, phảng phất nhìn thật lâu mới nhận ra ai đang ở trước mặt, nàng nở nụ cười: “Hóa ra là Hoàng hậu”. Tiếng cười kia vang trong đêm tối khiến người ta cảm thấy rợn tóc gáy. Nàng thấy Như Ý cũng không đứng dậy hành lễ, cũng chỉ miễn cưỡng ngồi trên giường mà nhìn chằm chằm vào cái bụng Như Ý nói: “Bụng Hoàng hậu nương nương đã lớn như vậy thì sao có đại giá quang lâm, bước đến cái nơi xui xẻo như Khải Tường cung này vậy?”
Như Ý thản nhiên nói: “Nghe nói cô bị bệnh cho nên mới đến đây thăm cô một chút. Có khỏe chút nào không?”