Ngay sau đó, Dương Giác bị người hung hăng ấn vào tường.
Dương Giác ăn đau, theo bản năng hơi nhíu mày, tuy vậy nhưng cậu cũng không nói câh nào, thậm chí ánh mắt vẫn rất bình tĩnh, còn có một chút nghi hoặcnhưng là cái gì cũng chưa nói, thậm chí có hơi nghi hoặc. Có vẻ không hiểu tại sao Lạc Tu lại tức giậm.
Đúng vậy, tại sao lại tức giận như thế?
Dương Giác làm sai cái gì? Là anh hẹn đối phương, sau đó người này còn đồng ý cơ mà?
Mà chính anh khi nhìn thấy cậu bắt tay cùng người khác, nhìn thấy cậu cùng người khác thân cận… liền tức giận?
Lạc Tu hít sâu một hơi, nhìn Dương Giác vẫn như cũ không nóng không lạnh. Cho dù bị chịu thiệt vẫn chỉ trưng ra biểu tình lãnh đạm.
Bỗng nhiên cảm thấy, chính mình tức giận thật giống như một trò cười.
Đã trải qua một kiếp, chẳng lẽ Lạc Tu còn không thể kiềm chế chính mình, không thể bình tĩnh sao?
Nếu như vậy còn không làm được, anh dựa vào cái gì cùng tập đoàn Công thị đấu? Dựa vào cái gì tiện nhân Bạch Trạch Diên đấu?
Đúng vậy, bằng vào chính tuền tài quyền thế mình có được, muốn huỷ hoại tiện nhân Bạch Trạch Diên thực dễ dàng. Nhưng mà cho dù vậy thì dư luận cũng khônh theo hướng mình, mà Bạch Trạch Diên kia cũng là có hậu thuẫn, Công thị chính là hậu thuẫn của cậu ta.
Nếu hiện tại còn không thể bình tĩnh, Lạc Tu anh lại bị tính kế tiếp một lần thì thế nào? Còn có thể chạy thoát khỏi vận mệnh kiếp trước sao?
KHÔNG THỂ!
Nghĩ đến đây cuối cùng Lạc Tu cũng bình tĩnh,vì thế anh buông cánh tay của Dương Giác ra
” Xin lỗi, tôi làm cậu đau sao?”
Dương Giác đều đã chuẩn bị tinh thần thừa nhận lửa giận của đối phương, lại không nghĩ rằng có thể nghe được một cậu khiến cậu ngẩn người.
Lạc Tu nhìn bộ dáng của đối phương càng thấy có lỗi, rõ ràng sau khi trọng sinh đã nói nhất định phải đối xử thật tốt với cậu, như thế nào lần đầu gặp mặt vẫn là làm tổn thương cậu?
“Vừa rồi tâm tình không tốt, cậu… có cần tôi giúp cậu kiểm tra không?”
Dương Giác rốt cuộc hoàn hồn, dùng giọng điệu nhàn nhạt nói
“Tôi không sao” sau đó cậu có vẻ do dự, lại nói ” tâm tình của anh không tốt?”
Lạc Tu gật gật đầu. “ừ, cũng có gì. Cậu ăn tối chưa?”
Dương Giác thấy bộ dáng không muốn nhiều lời của Lạc Tu cũng không hỏi nhiều, chỉ lắc đầu
“Vẫn chưa ăn”
Lạc Tu giật mình, “Đã trễ thế này còn chưa ăn?”
Dương Giác hạ mắt, từ lúc nhận được điện thoại của Lạc Tu hẹn cậu ra ngoài thì tâm trạng luôn để trên mây, cho nên đến cơm cũng quên không ăn.
Bất quá, Dương Giác sẽ không giải thích cho nên chỉ nhàn nhạt cười cười, nói: “Làm việc vội quá nên quên.”
Lạc Tu nhẹ nhàng nhấp hạ khóe miệng. Đúng rồi, có thể thành lập một văn phòng làm việc lớn, còn phát triển theo chiều hướng tốt như vậy, một mình cậu cũng không dễ dàng gì.
Không giống chính mình, tên tuổi Lạc đại thiếu kì thật tròn mắt ngưới khác cũng chỉ là kẻ ngốc, là nhị thế tổ mà thôi.
Lạc Tu tự giễu bản thân rồi ném xuống một câu. “Tôi gọi người mang cơm” Sau đó liền đi ra cửa.
———————————————
……….