Việc dạy dỗ Tiêu Lĩnh như thế nào tuy rằng Tiêu Minh Xuyên thực không muốn thừa nhận, nhưng hắn vẫn là không thể không thừa nhận, Cố An Chi giáo dục rất có phương pháp. Một đứa trẻ tùy hứng như Lĩnh Nhi, sau khi được Cố An Chi dạy dỗ trở nên khoan dung mà không thiếu thủ đoạn, ôn hòa lại không mất quả quyết.
Nếu không phải năm đó xảy ra cung biến, Lĩnh Nhi có lẽ có cơ hội trở thành một người đủ tư cách….
Chỉ tiếc……
Hắn đã tự trách mình rất nhiều vì làm cho biến cố phát sinh. Diệp Tranh cứu giá bỏ mình, Lĩnh Nhi bị chết, Cố Du mang theo Tiêu Lam nhỏ tuổi không biết tung tích. Tiêu Minh Xuyên rơi vào khốn cảnh. Dù sau này, Tiêu Minh Xuyên tìm lại được Cố Du cùng Lam Nhi nhưng Diệp Tranh cùng Lĩnh Nhi rốt cuộc vẫn là mất đi bọn họ.
Bữa sáng sắp dùng xong, việc nhà cũng nói đủ rồi, Cố Du cuối cùng nhớ tới chính sự, là Trùng Dương Cúc Hoa Yến ba ngày sau cử hành. Cố Thái hậu xưa nay không quan tâm sự vụ này, hắn chỉ nghe Cố Du nói rất tùy ý mà tỏ vẻ trước đây làm sao bây giờ liền làm như vậy đi.
Tiêu Minh Xuyên có chút ảo não nhớ tới năm ấy Trùng Dương Cúc Hoa Yến hắn không có tham gia. Bởi vì hắn mang theo Diệp Tranh đi ra ngoài du ngoạn. Lúc ấy Diệp Tranh vừa mới tiến cung, trong lòng thực không thoải mái, không ngừng cùng hắn giận dỗi, hắn đã bỏ thời gian dẫn người đi an ủi.
Nghĩ lại, hắn giống như chưa từng có cùng Cố Du đi nơi nào chơi. Khi còn trẻ hắn luôn tránh Cố Du, hai người còn không nhìn mặt nói gì đi ra ngoài chơi. Sau này quan hệ có chút cải thiện thì tuổi đã cao không đủ sức khỏe như niên thiếu khi khắp nơi du ngoạn.
Tiêu Minh Xuyên là người biết sai là sửa, té ngã ở nơi nào liền nhất định phải ở nơi đó bò dậy. Hắn giương mắt nhìn Cố Du cười cười, dùng giọng thương lượng hỏi:
“Hoàng hậu, chúng ta đi ra ngoài chơi thì thế nào? Khanh muốn đi lên núi không? Đi Phượng Hoàng Sơn được không? Khanh cảm thấy nơi nào tốt chúng ta liền đi nơi đó.”
Có thể vì Tiêu Minh Xuyên im lặng quá lâu, hắn đột nhiên mở miệng nói chuyện làm Cố Du có chút không quen. Cố Du ngẩn người do dự nói:
“Bệ hạ không tham dự Trùng Dương Yến sao? Vào ngày ấy tôn thất đều tiến cung ……”
Cố Du không đề cập tới còn tốt, vừa nói đến làm Tiêu Minh Xuyên tức khắc tự trách càng sâu. Trùng Dương Cúc Hoa Yến trên danh nghĩa nói là gia yến, nhưng gia yến cùng quốc yến lại có khác nhau. Lần đó hắn mang theo Diệp Tranh chạy trốn tìm vui bỏ lại Cố Du một mình đối mặt với rất nhiều phiền toái, thật sự là……
Quá hỗn đản! Hắn là sợ có người không biết Hoàng đế không thích Hoàng hậu sao?
Nếu không có Cố Thái hậu ở sau lưng chống đỡ, Cố Du ở trong cung cũng không thể thoải mái.
“Cũng không nhất thiết phải đi vào ngày đó, chúng ta qua Trùng Dương Yến lại đi, khanh xem thế nào?”
Cố Du suy nghĩ rồi gật đầu nói:
“Thần thích Mai Sơn.”
“Nhưng mùa này hoa mai còn chưa có ……”
Cố Du nghiêng đầu nhìn hắn, không nói một lời. Tiêu Minh Xuyên đang muốn nói, không nở thì không nở, không nở chúng ta cũng đi, liền nghe Cố Thái hậu giọng thanh lãnh nói:
“Hoàng đế không nghe được Du Nhi nói sao? Du Nhi nói thích Mai Sơn.”
Tuy rằng Cố Thái hậu nói chuyện ngữ khí không thế nào dễ nghe, nhưng trong lời nói lộ ra ý tứ rõ ràng là muốn Cố Du cùng hắn đi ra ngoài. Tiêu Minh Xuyên sao còn có tâm tình đi so đo, vội nói:
“Hoàng hậu thích Mai Sơn, chúng ta liền đi Mai Sơn, qua Trùng Dương Yến liền đi.”
Cố Du mỉm cười, Cố Thái hậu lại vừa mừng vừa lo. Hắn mừng vì Tiêu Minh Xuyên bỏ nhiều tâm tư tới lấy lòng Du Nhi, nhưng hắn lại sợ Du Nhi lại lần nữa bị thương tâm.
Từ Từ Ninh Cung đi ra, Tiêu Minh Xuyên đưa Cố Du về Khôn Ninh Cung xong mới qua lại ngự thư phòng.
Nhìn Tiêu Minh Xuyên biến mất khỏi tầm mắt, nụ cười trên mặt Cố Du cũng liền không còn nữa. Cố Du thở dài, tự nói cho chính mình phải nhớ kỹ Tiêu Minh Xuyên đối tốt với mình đều là lừa gạt.
Cố Du đi vào nhìn thấy Tiêu Lĩnh mới vừa được nhũ mẫu từ trong chăn mang ra, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó khó chịu.
“Lĩnh Nhi, con cũng không thể ngủ tiếp, tốt xấu nên ăn một chút.”
Cố Du ngồi xuống ôm Tiêu Lĩnh hôn hôn.
Lúc này, Thị Sách tiến vào bẩm báo nói là Triệu Tiệp dư cùng mấy người đến đây thỉnh an, đang chờ ở cửa cung, hỏi Cố Du muốn truyền vào không.
Cố Du nghĩ nghĩ nói:
“Cho bọn họ vào điện chờ, ta có mấy câu muốn nói.”