“……..” Chris chợt xoay người chạy ra ngoài, mặc kệ tiếng gọi của dì Lynn phía sau, mà Lâm Dật Phi còn đang trông xe đạp tự hỏi đã xảy ra chuyện gì thì đã bị Chris bất chợt lao xuống nắm cổ tay chạy điên cuồng.
Tay bị nắm rất đau, nhưng Lâm Dật Phi không kêu la.
Đến tận khi trái tim đập nhanh đến nỗi như muốn nhảy khỏi lòng ngực, cậu mới ra sức kéo anh lại, vuốt ngực mình, suýt nữa đã không thở nổi rồi.
“Chr…… Chris, tớ không thể chạy được nữa……. không thể chạy được nữa……..”
Lúc này Chris cũng hai tay chống gối, cúi đầu thở hổn hển. Khoảnh khắc ấy, Lâm Dật Phi trông thấy nước mắt trượt theo cằm anh, tí tách rơi xuống mặt đất.
“Sao thế? Chris?” Đây là lần đầu cậu thấy Chris khóc, Lâm Dật Phi luống cuống tay chân.
Chris không nói lời nào, chỉ nắm chặt cổ tay Lâm Dật Phi, dường như sắp có ai đó đến đây đoạt đi thứ quan trọng nhất của anh.
Hô hấp dần bình ổn, Lâm Dật Phi nhớ tới chiếc xe sang trọng kia, lại nhìn phản ứng của Chris, cậu chợt hiểu ra.
Hiện tại đã là năm cuối của tiểu học, có lẽ đã đến lúc ngài Ozbourn đến đón Chris và dì Lynn đi Washington.
Lâm Dật Phi nâng tay lau đi nước mắt của Chris, bỗng anh kéo mạnh cổ tay Lâm Dật Phi, ôm chặt lấy cậu.
Chris vẫn không thể chấp nhận ngài Ozbourn, hai mươi năm trước vì quyền lực mà bỏ rơi dì Lynn, suốt mười hai năm không quan tâm đến hai mẹ con anh, mười hai năm sau lại trở về muốn làm lại từ đầu, trong mắt Chris đây là một hành vi vừa ích kỷ vừa tham lam.
Không nói gì, Lâm Dật Phi để Chris ôm mình, tuy cậu biết rõ sự yếu đuối nơi Chris, nhưng biểu hiện rõ rệt như vậy, có lẽ cả đời cũng chỉ có lúc này đây.
Chris không muốn về nhà, Lâm Dật Phi không còn cách nào đành dẫn anh đến nhà mình.
Mẹ Lâm thấy Chris đến, nghĩ rằng chắc cũng chỉ đến chơi như bình thường, vì vậy những món ăn trên bàn cơm phong phú hơn thường ngày rất nhiều.
Chris không ăn được bao nhiêu liền vào phòng Lâm Dật Phi, ngồi trên giường cậu chẳng nói chẳng rằng.
Mẹ Lâm cũng nhìn ra Chris dường như có tâm sự, Lâm Dật Phi cười bảo con sẽ an ủi cậu ấy.
Nhưng thật ra, Lâm Dật Phi chỉ ngồi bên cạnh Chris, lúc này có nói gì đi nữa cũng vô dụng thôi.
Đêm nay là một đêm dài. Lâm Dật Phi ngẩng đầu, nhìn ra cửa sổ là có thể thấy chiếc xe màu đen có rèm che đậu bên ngoài, còn có hai bảo tiêu đứng bên cạnh. Lấy năng lực của ngài Ozbourn, muốn tra ra Chris đang ở đâu cũng chẳng phải việc khó khăn gì. Nguyên nhân mà ngài Ozbourn không lên đây rất đơn giản, hắn ta không thể bắt Chris đi khi Chris đang buồn, nếu làm thế thì tình cảm của hai cha con sẽ càng khó vun đắp.
Chris vẫn chưa ngủ, chỉ mở mắt ôm gối.
“Tớ nghĩ cậu hẳn nên đi với ba cậu.” Lâm Dật Phi mở miệng nói.
Chris nhìn Lâm Dật Phi với ánh mắt sững sờ.
“Mẹ cậu thật sự rất yêu ba cậu, thực ra dì ấy luôn khao khát đến ngày ba cậu đến đón dì ấy về. Nếu không, với một người phụ nữ tốt bụng như mẹ cậu, nhất định đã có người đàn ông tốt nào đó yêu thích rồi, vì cớ gì cứ phải một thân một mình nuôi dạy cậu chứ?” Lâm Dật Phi thản nhiên nói.
Chris không phản ứng.
“Thấy cậu như vậy dì Lynn sẽ rất buồn.” Lâm Dật Phi cầm tay Chris, lại bị anh rút ra.
“Cậu muốn tớ đi ư?” Chris nhìn Lâm Dật Phi, dùng ánh mắt khóa chặt người cậu lại, không ai có thể nói dối trước ánh mắt này.
“Không phải.” Lâm Dật Phi run rẩy cúi đầu, trong đầu bỗng hiện ra hình ảnh di thể của Chris khi mình thấy trong tang lễ, khuôn mặt của anh không còn động đậy nữa, ngực cũng không còn phập phồng, đã không còn tiếng nói lạnh lùng nhưng đầy dịu dàng khi gọi tên mình. “Hơn ai hết, tớ là người không muốn cậu đi.”
Chris vươn tay nâng cằm Lâm Dật Phi lên, mới nhận ra cậu đã khóc.
“Vậy vì sao không giữ tớ lại?”
“Tớ không giữ được.” Lâm Dật Phi nức nở, “Người đó là ba của cậu. Người đó có thể mang đến hạnh phúc cho mẹ cậu, mang đến những tháng ngày hạnh phúc ấm êm cho hai người, còn có thể mời huấn luyện viên đấu kiếm giỏi nhất về dạy cho cậu…”
“Nhưng tớ chỉ muốn ở bên cạnh cậu.” Chris nói.
Lâm Dật Phi lau nước mắt, “Cậu ngốc ư? Đó là ba của cậu, cậu không sống cùng với người nhà cậu mà sống ở nhà tớ thì ai sẽ nuôi cậu đây. Hãy nhớ lại những tháng ngày trước kia của mẹ cậu, dì ấy đã chịu rất nhiều cơ cực rồi, bây giờ dì vất vả lắm mới có được hạnh phúc, cậu còn muốn dì phải khóc hay sao?”
Chris im lặng một lần nữa.
“Cậu biết địa chỉ nhà tớ, cũng biết số điện thoại nhà tớ, cậu có thể gọi điện cũng có thể viết thư cho tớ, không phải sao?” Lâm Dật Phi cũng ôm lấy Chris, “Bạn bè chân chính sẽ không vì khoảng cách mà mất đi tình bạn.”
Những lời này tuy rằng rất ngây thơ, nhưng Lâm Dật Phi vẫn một lòng tin tưởng.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, dì Lynn cũng đã đến, đứng dưới lầu do dự không biết có nên đi lên hay không.
Lâm Dật Phi chỉ ra ngoài cửa sổ, “Chris, cậu có hiểu không? Chúng ta chỉ mới mười hai tuổi thôi. Điều này có nghĩa là gì?”
Chris vẫn không nói lời nào nhìn Lâm Dật Phi.
“Nghĩa là cuộc đời của chúng ta chỉ mới bắt đầu thôi, nghĩa là chúng ta có thể hoàn thành rất nhiều chuyện mà chúng ta chưa hoàn thành và muốn hoàn thành, nghĩa là chúng ta vẫn chưa đủ mạnh mẽ để đối mặt với vận mệnh.” Lâm Dật Phi vươn tay nâng mặt Chris lên, từ giây phút đầu tiên trông thấy Chris, anh đã rất mạnh rồi, tạo cho người khác cảm giác phải ngước đầu nhìn. Mà một lần trùng sinh này, Lâm Dật Phi có thể ở bên cạnh anh vào lúc anh phân vân nhất đau khổ nhất, cậu đã thấy thỏa mãn lắm rồi.
“Xem ra đã đến lúc cậu nên đi rồi.” Lâm Dật Phi xuống giường, nắm tay Chris ra mở cửa, đi xuống lầu, “Ngẩng đầu lên, đừng để ngài Ozbourn khinh thường cậu. Hãy nhớ phải để dì Lynn cảm thấy con dì là một đứa trẻ đáng để dì tự hào.”
Ánh sáng dần hiện trên bầu trời, mang theo sắc thái nhàn nhạt chiếu sáng cả một vùng.
Ngài Ozbourn xuống xe đi đến, trông thấy Chris bước đến trước mặt hắn với vẻ mặt kiêu căng.
“Tôi không có quyền lựa chọn ba tôi là ai.”
“Nhưng ba cam đoan ba sẽ là người cha tốt.” Ngài Ozbourn vốn muốn vỗ vai Chris nhưng bị anh nghiêng người né tránh.
“Tôi chỉ mới mười hai tuổi, không thể kháng cự vận mệnh của tôi.”
“Con có vận mệnh mà người khác không có, con là đứa con của trời, con là con ba nên con có tất cả những thứ người khác có lẫn không có.” Ngài Ozbourn cười đầy tự tin.
“Đừng vọng tưởng có thể thao túng tất cả mọi chuyện của tôi.” Chris vượt qua hắn, đi thẳng về phía dì Lynn, đỡ cô ngồi vào xe.
Ngài Ozbourn hơi sửng sốt, nhìn thoáng qua Lâm Dật Phi đang đứng dưới lầu, sau đó cũng xoay người ngồi vào trong xe.
Bóng chiếc xe xa dần rồi biến mất ở cuối đường.
Lâm Dật Phi mỉm cười.
“Tạm biệt, Chris.”