Tranh giành tình nhân là Thích Trác Ngọc với con trai trưởng môn, bị con trai chưởng môn quất ba mươi đạo roi, như tát vào mặt!
Vì Thích Trác Ngọc đánh nhau với công chúa điêu ngoa, bị công chúa vu oan hãm hại, như tát vào mặt!
Cùng với sư tôn đẹp đẽ mà Thích Trác Ngọc thầm mến, y bị coi là thế thân tự rước lấy nhục, tiếp tục như tát vào mặt.
……
Mẹ nó.
Y là hạ phàm lịch kiếp.
Không phải hạ phàm để bị đánh chứ.
Cái gì đây?
Cuộc sống của một vị thần không có xui xẻo nhất, chỉ có xui xẻo hơn đúng không?
Phượng Tuyên thiếu chút nữa bị cuốn sổ mệnh biến thái này chọc giận đến hai mắt tối sầm.
Còn chưa kịp đọc xong sách cổ đã choáng váng đầu óc.
Y ngồi trên chiếc ghế gỗ mun chạm khắc hoa lá nghỉ ngơi một lúc, ngước nhìn bầu trời đầy vô vọng.
Bây giờ tự sát trở về Cửu Trọng Thiên còn kịp không? thật sự rất gấp.
–
Tâm tình rầu rĩ không vui của Phượng Tuyên không kéo dài quá lâu, bản thân đã nhanh chóng nghĩ thông suốt.
Dù sao đến cũng đã đến rồi, cứ đi một bước xem một bước đi, thật sự không được, y vẫn còn tư chất thượng thần ưu tú.
Dũng cảm: Cùng lắm thì tự sát, sau đó lăn trở lại Cửu Trọng Thiên.
Lạc quan: Cười chết, vậy thì sao, cùng lắm thì tự sát trở về thần giới.
Thản nhiên: Lịch kiếp cái gì, tự sát quay về Cửu Trọng Thiên không phải là tốt rồi à.
Thân thiện: Không thì các ngươi cứ vác thẳng ta về Cửu Trọng Thiên đi.
Nghĩ như vậy, hình như lịch kiếp cũng không phải là việc khó.
Sau khi nằm bẹp dí, cuộc sống của thần lại tràn đầy hy vọng tốt đẹp.
Khép lại sách cổ, Phượng Tuyên để nó trở về vị trí cũ, lại chuẩn bị tới tủ sách cách vách mượn mấy quyển thoại bản của thế gian mà đọc.
Kết quả oan gia ngõ hẹp, xoay một vòng gặp được ngay trưởng lão dạy học ở Thượng Thanh học cung ngay chỗ này.
Phượng Tuyên xem như là một kẻ nổi danh vô tích sự trong học cung, thất bại không ai là không biết.
Trưởng lão dạy học vô cùng chấn động đối với chuyện nhìn thấy y ở Tàng Thư Lâu. Cứ như loại rác rưởi nhỏ như y không nên xuất hiện ở chỗ này. Xuất hiện ở chỗ này, chứng tỏ người còn cứu được.
Vừa mừng rỡ không đến hai giây, trưởng lão dạy học cúi đầu nhìn thấy những quyển sách tiêu khiển trong tay Phượng Tuyên, liếc mắt nhìn qua đều là cái gì mà “Bá đạo ma tôn luyến thượng quân”, “Yêu nghiệt tiên quân muốn ôm một cái”, “Khế ước đạo lữ sủng”, “Sư huynh ở trên ta ở dưới.”
Tức giận đến nỗi thổi phì phì chòm râu dê, người còn chưa tới, tiếng mắng đã đến: “Tiểu Thất, sao ngươi lại đọc những cuốn sách tiêu khiển này! ”
Phượng Tuyên thầm nghĩ xui xẻo.
Gặp ai không được, hết lần này tới lần khác gặp phải vị trưởng lão dạy học này. Trước kia lão dạy cho Thích Trác Ngọc, từ dưới trướng xuất hiện cao đồ, Thích Trác Ngọc quả thực dựa vào sức mình kéo cao tiêu chuẩn giảng dạy của lão già này, từ nay về sau lão nhìn ai cũng chướng mắt.
Phượng Tuyên với tư cách là đạo lữ Thích Trác Ngọc. Trưởng lão dạy học yêu ai yêu cả đường đi, cảm thấy long sinh long, phượng sinh phượng, cha nào con lấy, thê tử Thích Trác Ngọc hẳn cũng có thiên phú.
Vì vậy, lão tràn đầy tham vọng rằng mình có thể giáo dục Phượng Tuyên thật tốt.
Rốt cục sau nửa tháng giảng dạy, trình độ giảng dạy năm đó được Thích Trác Ngọc kéo cao lên, hiện tại với tốc độ ánh sáng bị Phượng Tuyên một mình kéo xuống luẩn quẩn mãi không giải phóng được.
Lão tức giận đến mức tâm ma phát tác ngay tại chỗ, ngã xuống đất không dậy nổi, xin nghỉ phép trở về động phủ tu dưỡng.
Phượng Tuyên không ngờ hôm nay xui xẻo như vậy, ở đây cũng gặp phải lão.
Y thành thật gọi một tiếng: “Thầy.”
Sau đó bị trưởng lão dạy học chỉ vào đầu huấn luyện nửa giờ, bắt đầu bằng “Lão phu đời này chưa từng dạy qua học sinh ngoan cố như ngươi”, lại lấy “Tiểu Thất thật ra ngươi không ngốc chỉ là tâm tư không để ở trong học tập” làm kết thúc, đánh một roi cho một viên đường, cuối cùng thuận đường ở Tàng Thư lâu chọn một đống sách giảng nghĩa, kinh thư, nhét vào trong ngực Phượng Tuyên.
Lưu loát bố trí bài tập về nhà 3 ngày trời, yêu cầu y lên Thượng Thanh Học Cung nộp lại.
Đúng vậy.
Khi thần xui xẻo, uống nước lạnh cũng sẽ mắc vào kẽ răng.
Đặc biệt là khi ôm một đống bài tập trở lại trúc gian tiểu trúc, nhìn thấy Thích Trác Ngọc thế mà còn ở đông sương.
Phượng Tuyên bỗng nhiên cảm thấy nhân sinh làm thần của y không còn khá hơn được nữa.
Đại ma đầu này lại xảy ra chuyện gì thế không biết?
Sổ mệnh đã nói rồi đấy, cái con người chán ghét y cho nên chưa bao giờ ở nhà quá hai ngày đi đâu rồi?!
Trải qua chuyện tối hôm qua, đây là lần đầu tiên hai người mặt đối mặt.
Phượng Tuyên cảm thấy bầu không khí có chút vi diệu xấu hổ, sau khi buông bài tập trong tay xuống, khô khan mà nói một câu: “Sư huynh, sao huynh lại ở đây? ”
Đại khái là biểu cảm của Phượng Tuyên quá mức kinh ngạc.
Thích Trác Ngọc nhìn y một cái rồi quay đi, nhưng vẫn sinh ra một loại ảo giác phảng phất mình không nên ở chỗ này.
Trúc gian tiểu trúc là động phủ của hắn, Phượng Tuyên là đạo lữ của hắn.
Tại sao hắn không thể xuất hiện ở đây?
Thích Trác Ngọc lời nói ngắn gọn tự nhiên: “Thay thuốc.”
Phượng Tuyên nghe hiểu, nhưng y không thể hiểu được, Phiếu Miểu tiên phủ nhiều y tu như vậy, tại sao không đi tìm bọn họ đổi thuốc, tìm y làm gì?
Y chưa kịp nêu ra nghi vấn này, A Bảo đã bưng bữa tối lên: Bánh ngọt hấp đường phèn, chân vịt hầm nấm, măng ngọc xào dưa chua, và cá thác lác om.
Còn có hai món ăn Phượng Tuyên không thể biết chúng là loại động vật gì, đại khái là linh thú tu chân giới, bưng lên đã nhìn thấy linh khí dồi dào.
Tuy rằng người tu chân phần lớn đều sẽ tích cốc, nhưng bởi vì trên cơ thể linh thú ẩn chứa linh khí còn mạnh hơn so với nhân loại, cho nên đại bộ phận tu sĩ còn giữ lại truyền thống ăn uống bình thường.
Huống chi cơ thể Phượng Tuyên còn chưa tới Trúc Cơ Kỳ.
Sau khi liếc nhìn bữa tối trên bàn, lập tức cảm thấy bụng trống rỗng.
Trời đất bao la, của ăn là lớn nhất.
Huống hồ có Thích Trác Ngọc ở trúc gian tiểu trúc, thức ăn do phòng bếp ở đầu kia Đa Bảo Các đưa tới còn cao cấp gấp mười lần.
Bình thường còn lâu mới ăn được thịt linh thú.
Ẩm thực thế gian tuy rằng không được tinh chế như ở Cửu Trọng Thiên, nhưng cũng có một hương vị rất riêng biệt.
Phượng Tuyên vội vàng lấp đầy bụng, trong nháy mắt đã bỏ luôn chuyện của Thích Trác Ngọc ra phía sau đầu.
Chờ ăn xong bữa tối, Thích Trác Ngọc vẫn còn đang ngồi ở tây sương phòng chưa đi, Phượng Tuyên lúc này mới nhớ ra y còn phải giúp hắn đổi thuốc.
Mềm nắn rắn buông, lúc này cũng ngại từ chối.
Nhưng nhìn thấy gương mặt tuấn tú gây phẫn nộ của Thích Trác Ngọc, nhớ tới chính là do cái dáng vẻ yêu nghiệt trêu hoa ghẹo nguyệt này tương lai dẫn tới nhiều ong bướm hại dẫn đến mệnh đồ mình làm nhiều điều sai trái như vậy, nội tâm ít nhiều vẫn có chút khó chịu.
Lúc tháo băng thay thuốc, hai người đều không nói gì.
Xuống tay hơi nặng, Thích Trác Ngọc bình tĩnh nói: “Đau. ”
“À.” Phượng Tuyên bực bội: “Vậy ta nhẹ một chút. ”
Trừ lần đó ra không còn trao đổi gì nữa.
Một lát sau, Thích Trác Ngọc nhìn y, chẳng được mấy giây, Thích Trác Ngọc lại tiếp tục quay đầu nhìn.
Tâm tình Phượng Tuyên vốn không tốt.
Chính là thái độ đi qua ven đường thấy chó là muốn chọc, Thích Trác Ngọc nhìn vài lần là y bực mình, giọng nói có chút hung dữ: “Huynh nhìn ta làm gì? ”
Thích Trác Ngọc rất khác thường, không có thù hận, cũng không tức giận.
Không nhanh không chậm mở miệng, trong mắt có một tia mê mang: “Sao hôm nay ngươi không thổi? ”