Ô Nhược thở phào một tiếng, y biết Hắc Tuyên Dực không còn thắc mắc làm thế nào mà y biết chuyện thi bộc kia.
Đúng lúc này xe ngựa dừng lại
Hắc Can ở ngoài xe nói: “Chủ tử, chúng ta tới rồi”
Dưới sự giúp đỡ của thi bộc, Ô Nhược cố gắng bước xuống xe ngựa.
Quản gia Hắc Tín tiến lên phía trước nói: “Phu nhân, có một vị công tử trẻ tuổi tới tìm người, hắn đã chờ trong phủ được một lúc rồi”
Ô Nhược: “Công tử trẻ tuổi?”
Y nghĩ nát óc cũng không đoán ra được là ai đến. Rõ ràng ở kiếp trước, vào thời điểm này không hề có ai tới tìm y. A! Không đúng, khi đó y đã bị ngất nên sẽ không biết có người nào đến tìm mình hay không.
Ôm một bụng nghi hoặc đi vào đại sảnh Hắc phủ, Ô Nhược nhìn thấy một nam tử trẻ tuổi mặt không đổi sắc ngồi ở đó, tướng mạo của hắn hoàn toàn bình thường. Khi thấy Ô Nhược trở về, hắn liền đứng dậy: “Ngươi là Ô Nhược?”
“Phải, ngươi là ai?” Ô Nhược hoàn toàn chắc chắn là y chưa từng gặp qua người này trước đây.
“Ta là người mà ông ngoại của ngươi phái đến để đem quà tân hôn cho ngươi”
“Ông ngoại của ta?” Ô Nhược nhướng mày. Trước đây, y từng nghe mẹ mình kể một lần về người ông này. Mẹ y bởi vì mặc kệ phản đối của ông ngoại, nàng khăng khăng muốn gả cho người ngoại tộc là Ô Tiền Thanh cha y nên đã bị xóa tên vĩnh viễn và đuổi ra khỏi tộc, muôn đời cũng không được trở về. Sau đó, ông ngoại chỉ đưa cho mẹ y mấy xe đồ cưới rồi không liên lạc nữa. Vì vậy, y quả thật chưa từng gặp mặt ông ngoại của mình, tất nhiên sẽ không biết ông ngoại là ai. Nhưng Ô Nhược biết, mỗi tháng mẹ y đều viết thư gửi về tộc, đáng tiếc nàng chưa từng nhận được hồi âm.
“Đúng vậy” Nam tử trẻ tuổi tỉ mỉ quan sát người đứng sau Ô Nhược, sau đó hắn tháo cái túi màu đỏ trên lưng xuống và đưa cho y: “Ta thay mặt ông ngoại ngươi đến đây để chúc ngươi và phu quân đầu bạc răng long, vĩnh kết đồng tâm”
Ô Nhược chần chờ một chút rồi mới tiếp nhận lễ vật: “Đa tạ ngươi”
“Xin cáo từ” Nam tử trẻ tuổi quay người rời khỏi đại sảnh.
“Thật là một người kì quái” Ô Nhược mở túi ra, bên trong túi là một chiếc hộp màu đỏ, trên nắp hộp khắc một chữ “Tế”. Nhìn thấy vật quen thuộc, Ô Nhược giật mình đến suýt chút nữa là đánh rơi chiếc hộp xuống đất.
—– Hết chương 10 —–