Nhìn trên người mình bị đè lên bởi ba tấm da thú, có chút không thể thở. Hẳn là do Na Tư giúp nàng đắp lên trong lúc ngủ, quá mệt mỏi nên nàng không hề phát hiện. Kỷ Tán Cẩm lật da thú ra, vươn vai một chút cử động thân thể. Cơ thể tuy là đã bớt nặng nề nhưng vẫn chưa thể khôi phục hoàn toàn thể lực.
Na Tư ở bên ngoài đi vào nghe thấy tiếng của Kỷ Tán Cẩm. Nàng bước xuống giường, chải chuốt lại mái tóc rối. Na Tư dẫn nàng ra khỏi hang động đi đến một con sông.
Đã có một vài thú nhân đang uống nước ở đó. Khi họ thấy Na Tư, một vài người tiến đến chào hỏi, thi thoảng nàng còn bắt gặp một vài ánh mắt đang trộm nhìn về phía mình.
Na Tư dẫn nàng tiến đến gần dòng sông lấy một chiếc lá to hứng lấy đưa cho nàng.
“Bình thường đây là nơi bộ lạc đến lấy nước.”
Kỷ Tán Cẩm nhận lấy. Nàng còn trang thêm nước dùng rửa mặt.
Chỉ là Kỷ Tán Cẩm lại nhận thấy một vấn đề, nàng không mang theo bàn chải đánh răng!
Dùng tinh thần lực quét một vòng, tầm mắt của nàng va phải bên cạnh sông, một loại cây mọc trên thân ra những sợi tua rua mềm mại. Ngắt lấy một cành đặt lên mũi ngửi ngửi, loại cây này thế mà còn phát ra mùi hương tựa như mùi bạc hà!
“Na Tư, loại cây này có độc không?”
Hắn nhìn nhánh cây trên tay nàng, lắc đầu:
“Cẩm nhi, nó không có độc, báo tộc thú nhân rất thích hương thơm của chúng.”
Kỷ Tán Cẩm nghe vậy, nàng thử giơ nhành cây lên, quơ quơ trước mặt Na Tư. Lập tức hai mắt hắn phát sáng nhìn chằm chằm, tròng mắt đung đưa theo chuyển động nhánh cây.
Bất quá bị Kỷ Tán Cẩm nhanh chóng thu hồi lại tay. Tất nhiên nàng ngắt nó mục đích không phải để chơi đùa với con mèo to xác này. Nàng vừa nhìn đã biết công dụng hữu ích nhất.
Thử lấy cành cây đó chà sát trong khoang miệng, lập tức trong miệng tràn ngập mùi hương thanh mát, cảm giác sạch sẽ không hề thua bàn chải hiện đại. Kỷ Tán Cẩm không khỏi cảm thán một số loại thực vật ở đây rất thần kỳ!
Na Tư ở một bên nhìn nàng kỳ quái hành động.
“Cẩm nhi, ngươi làm gì vậy?”
Kỷ Tán Cẩm cũng nghĩ đến bọn họ không có khái niệm về việc vệ sinh răng.
“Đây gọi là đánh răng, nếu ăn xong không vệ sinh răng miệng, các mảng thức ăn sẽ khiến miệng trở nên hôi thối.”
“Hôi thối??? Còn có thể như vậy?”
Không chỉ Na Tư, các thú nhân đang nghe cũng giật mình. Nàng đưa cho hắn một nhành cây khác, hướng dẫn Na Tư cách đánh răng. Lần đầu tiên thao tác làm Na Tư có chút vụng về. Lúc đánh quá mạnh tay vào lợi, hắn còn kêu đau, sau đó đáng thương nhìn nàng, làm Kỷ Tán Cẩm phải cầm tay hướng dẫn cho hắn.
Na Tư sau khi đánh răng xong cảm thấy khoang miệng một trận sạch sẽ thanh hương. Ân, Cẩm nhi của hắn còn rất thông minh.
Bỗng nhiên, tiếng bước chân của vài người tiến đến, một giọng nói khinh bỉ truyền vào tai Kỷ Tán Cẩm.
“Na Tư, ngươi đừng nghe xấu giống cái này nói lung tung. Xấu xí như nàng ta mà còn ra vẻ cái gì?”