Ngay lập tức đôi môi xinh đẹp của Trang Điềm Điềm bị khóa chặt bởi đôi môi lạnh lẽo của Thẩm Cảnh Liên. Nụ hôn vô cùng mạnh bạo, khiến cho cô đau đến rơi nước mắt.
Chu Y Bình há hốc mồm “này…hai người xem tôi là bóng đèn à ?”
Trang Điềm Điềm dùng sức để đẩy Thẩm Cảnh Liên ra, nhưng cô càng bị ôm chặt hơn, chiếc eo mảnh khảnh của cô bị anh nắm chặt như sắp gãy ngang, eo cô đau đến ứa nước mắt.
Thẩm Cảnh Liên khẽ chạm vào vành tai Trang Điềm Điềm…
Một cảm giác tê dại chạy khắp cơ thể cô, khiến cô phải rên lên !
– Ư…m…m…
Nhìn hai má Trang Điềm Điềm ửng đỏ, Thẩm Cảnh Liên cong môi cười “người phụ nữ này thật quá nhạy cảm !”
Cảm nhận được cơ thể Trang Điềm Điềm đang run, Thẩm Cảnh Liên khẽ hỏi “Sao vậy ? Sợ tôi ăn thịt cô à ?”
Trang Điềm Điềm cúi mặt !
Thẩm Cảnh Liên lại nói tiếp “cô uống đi, đêm nay cô phải uống với tôi !”
– Không, tôi không biết uống rượu !
Thẩm Cảnh Liên đưa ly rượu kề vào môi cô nhưng cô quay mặt đi.
– Không, tôi không uống…
Thẩm Cảnh Liên cười khẩy “rất tiếc cô không có quyền lựa chọn, cô là một phục vụ, đương nhiên phải hầu rượu cho khách !”
– Tôi…
“Thậm chí…nếu tôi muốn cô lên giường cùng tôi thì cô cũng không được từ chối, nếu như cô không muốn bị mất việc”.
– Mất việc thì mất việc, có chết tôi cũng không ngủ cùng anh.
Thẩm Cảnh Liên cười lạnh “cô chắc chứ ?”
– Ư…
Ngày lập tức môi cô lại bị khóa chặt, lần này Thẩm Cảnh Liên hôn nhẹ nhàng hơn, lưỡi anh quấn lấy lưỡi cô, say sưa và triền miên.
Một cảm giác ấm áp và lâng lâng khiến cho cô thấy choáng váng.
Đẩy được Thẩm Cảnh Liên ra, cô thở hổn hển “anh…anh là tên khốn kiếp !”
Trang Điềm Điềm khóc, nước mắt tuôn ròng ròng “tôi ghét anh, anh chỉ giỏi ức hiếp một người không có đủ sức để chống trả”.
Chu Y Bình khẽ lên tiếng “này…cậu một vừa hai phải thôi, nãy giờ tôi thấy cậu hơi bị quá đáng rồi đấy !”
Thẩm Cảnh Liên lạnh lùng nhìn Chu Y Bình “cút…”
Chu Y Bình giật giật mi mắt, lòng thầm nghĩ “tên khốn này…xưa nay luôn nổi tiếng cấm dục, hôm nay lại trêu chọc phụ nữ một cách xổ sàng đến mức không thể chấp nhận được !”
Thẩm Cảnh Liên liếc nhìn Chu Y Bình một cái sắc lạnh “Chu đại thiếu gia muốn xem bọn tôi ân ái à ?”
Chu Y Bình cười cười “tại hạ không dám !”
Trang Điềm Điềm nghe Thẩm Cảnh Liên hỏi thế, liền xấu hổ cúi mặt “khốn…khốn…”
Lời còn chưa nói xong, Trang Điềm Điềm đã bị Thẩm Cảnh Liên quật ngã xuống sa lông và hôn tới tấp.
Chu Y Bình vội rời đi, lòng không khỏi bái phục Thẩm Cảnh Liên “tên này trêu chọc gái quá bá đạo, mình cần phải chọn một ngày nào đó thật đẹp trời đến bái hắn làm sư phụ mới được !”
Chu Y Bình rời đi, căn phòng vip liền trở nên yên tĩnh.
Thẩm Cảnh Liên buông Trang Điềm Điềm ra và nghiêm túc ngồi về vị trí.
Trang Điềm Điềm ngồi dậy, đầu tóc đã bị Thẩm Cảnh Liên nhàu đến rối bời, đôi môi bị hôn đến sưng đỏ.
Nhìn bộ dáng đáng thương của Trang Điềm Điềm vừa mới bị ức hiếp xong, Thẩm Cảnh Liên thấy cô càng thêm quyến rũ “tư thế đang ngồi kiểu W của cô với bộ trang phục trên người đang xộc xệch”.
Bộ phận sinh dục của Thẩm Cảnh Liên đang phản ứng rất dữ dội.
“Chết tiệt ! Người phụ nữ ngốc nghếch này…vậy mà lại có thể khiến cho mình có cảm giác ham muốn !”