Thật ra chuyện cô phát sốt không thể trách anh được, từ nhỏ cô đã bệnh tật ốm yếu, đêm nay lại lăn lộn không ngừng, ngã bệnh là điều khó tránh khỏi.
Cô tự nhận thức được, cũng biết rõ tình trạng bản thân như thế nào nên đã chuẩn bị kỹ càng, tuyệt đối sẽ không tiêu tiền không đáng ở Mỹ.
Nói đi cũng phải nói lại, thế này cũng quá hời cho cô, chỉ là ngủ một đêm, phát sốt một chút, nhưng được tận hưởng các loại phục vụ của anh, rót nước lau mình, theo sát bên cạnh hầu hạ.
Đối với chuyện tình một đêm này, quả thật là đã vượt quá giới hạn.
Con người anh, làm người khác không tài nào đoán được.
Giống như có rất nhiều mặt.
Dịu dàng, chu đáo lại lịch sự; bá đạo, điên cuồng lại phóng túng. Thế nhưng đôi khi lại như giống cún con ngây thơ đáng thương.
Không thể không nói, dù ở mặt nào thì anh cũng đều rất hấp dẫn.
Cận Thời Dược đặt mu bàn tay lên trán cô để kiểm tra nhiệt độ, trả lời câu hỏi của cô: “Không có.”
Ngón tay anh vuốt ve gò má cô, trầm ngâm hồi lâu, như là thăm dò: “Nếu em bằng lòng, em sẽ là người đầu tiên, cũng là người cuối cùng.”
Mạnh Ly nửa ngủ nửa tỉnh, những lời anh nói cũng mơ hồ không rõ, giống như bị một tấm màng vô hình ngăn cách.
Thật lâu sau không nhận được phản hồi của cô, lông mi anh cụp xuống che giấu nỗi buồn trong mắt.
Chốc lát.
Anh cúi đầu ghé sát vào tai cô, giọng nói càng ngày càng thấp: “Em còn thích người đó không?”
Ánh mắt anh thâm trầm, nhắc đến tên một người: “Lương Đan.”
Mạnh Ly giống như bị rút đi gân cốt, cơ thể run rẩy, trong lúc mơ màng, cô loáng thoáng nghe thấy anh vẫn đang nói chuyện, nhưng lại không hiểu được anh đang nói cái gì.
Cô trở mình, lẩm bẩm “Ừm” một tiếng.
“…”
Ngay cả không khí cũng như đóng băng vào lúc này.
Cận Thời Dược vẫn giữ nguyên tư thế ngồi vừa rồi, lặng người nhìn cô.
Bởi vì ngược sáng, khuôn mặt anh trở nên mờ ảo, nhưng ánh mắt lại như hiểu thấu tất cả. Cảm xúc dâng trào.
Trên thực tế, anh là người rất khó nhớ kỹ một người.
Từ nhỏ đến lớn, mỗi ngày anh gặp qua vô số người.
Nhịp sống vội vã. Từ nhỏ môi trường sống đã dạy anh rằng anh chỉ có thể nhớ những người và những điều có lợi cho mình.
Đi theo ba mẹ tham dự những bữa tiệc sang trọng, tiếp xúc với tầng lớp thượng lưu quyền quý. Học ở trường quốc tế, các bạn xung quanh đều là cậu ấm cô chiêu, gia thế hiển hách.
Một vòng quan hệ như vậy, chỉ có thể liên quan đến lợi ích. Mà những kẻ tầm thường khác ngoài kia, cũng chỉ là kẻ tầm thường không tên không tuổi.
Nhưng vào một ngày bình thường của năm lớp 12, anh rảnh rỗi không có việc gì làm nên bước vào một cửa hàng văn phòng phẩm, bắt gặp Mạnh Ly đang thử bút trước khu vực đồ dùng học tập.
Không có gì lạ khi nữ sinh cấp ba đã bắt đầu biết trang điểm, nhưng lạ thay, cô lại có khuôn mặt mộc mạc, buộc tóc đuôi ngựa đơn giản, bên trong áo khoác là bộ đồng phục học sinh trường THPT Số 6, dưới chân mang đôi giày vải bạc màu đến nỗi không nhìn thấy logo. Cũng chính vì thế mà trông cô nổi bật hơn những người khác, liếc mắt một cái đã có thể tìm thấy trong đám đông.
Khi đó, trông cô không diễm lệ và bạo dạn như bây giờ.
Trẻ con chưa dậy thì, khuôn mặt đầy đặn, theo cách nói ngày nay thì rất non nớt, môi đỏ răng trắng, mềm mại vô hại.
Từ lúc anh bước vào, mọi người xung quanh không ai là không nhìn anh, ngoại trừ cô. Như thể cô đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình, không thể thoát ra, không thể nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác từ thế giới bên ngoài.
Trong khu vực đồ dùng học tập có khá nhiều người đang thử bút, bọn họ chỉ viết bừa vài nét lên tờ giấy nháp. Mà cô, đứng thẳng một cách nghiêm túc, đặt bút trên tờ giấy nháp, cẩn thận viết từng nét một.
Là dáng vẻ của một học sinh ngoan.
Sau khi thử mực vài cây bút, cô gật đầu hài lòng rồi cầm lên chuẩn bị thanh toán.
Lúc đó anh cũng đang ở khu đồ dùng học tập, nhưng cô chỉ đi ngang qua anh mà không hề quay đầu lại, tựa như cô chưa từng để ý đến sự tồn tại của anh. Thậm chí có một nữ sinh đến hỏi thông tin liên lạc của anh, cô cũng không quan tâm chút nào.
Lướt ngang qua nhau.
Anh ngửi thấy mùi hoa nhài trên người cô, rất nhẹ, nhưng phải rất lâu mới bay đi.
Cho đến khi đi ngang qua một kệ hàng, cô đột nhiên chuyển hướng, xoay người đi về phía cái kệ.
Cô mở hộp nhạc trên kệ, giai điệu piano “City of Stars” vang lên, đôi mắt cô bỗng nhiên sáng bừng, trên mặt hiện rõ sự phấn khích cùng vui vẻ. Nhưng sau khi nhìn giá cả, cô liền lấy ví trong balo, im lặng đếm tiền.
Cô mím chặt môi, nhíu mày buồn rầu. Cô mất mát nhìn hộp nhạc một lúc, lưu luyến đưa tay chạm vào hợp nhạc, khẽ nói: “Mày nhất định phải đợi tao đấy.”
Sau đó cô đến quầy thu ngân để thanh toán bút viết.
Sau khi cô rời đi, Cận Thời Dược đi đến vị trí cô vừa đứng ở khu vực đồ dùng học tập.
Nhìn thấy hai chữ được viết bằng nhiều loại bút màu khác nhau trên tờ giấy nháp.
– — Mộng Lý (Đi vào mộng tưởng)
Kiểu chữ thiên về thanh thoát, mảnh nhỏ, mềm mại nhưng cũng rất tinh tế.
Rất đẹp. Giống như con người cô vậy.
Sau này, anh vô tình phát hiện ra.
Hóa ra tên cô là Mạnh Ly.
Anh nhớ kỹ Mộng Lý, anh nhớ kỹ Mạnh Ly.
Rồi tiếp sau đó, anh cũng nhớ kỹ tên người cô thích.
Lương Đan.
*
Anh đã từng ghen tị với người đó vô số lần, ngay cả hiện tại, khi nhận được câu trả lời rằng cô vẫn thích người đó, anh vẫn là ghen tị đến phát điên.
Chỉ là bây giờ, đã khác trước kia.
Cô đã là người phụ nữ của anh rồi.
Cho dù hiện tại trong tim cô chứa một hình bóng khác, nhưng bọn họ vẫn còn cả tương lai sau này.
Anh chỉ có thể tự an ủi chính mình. Chỉ cần được ở bên cạnh cô, những thứ khác cứ hãy từ từ.
Cận Thời Dược vẫn luôn túc trực ở mép giường, cho đến nửa đêm, Mạnh Ly hạ sốt anh mới nằm xuống ôm cô vào lòng.
Không muốn ngủ nhưng lại không thể không ngủ. Bởi vì ngày mai anh sẽ bay về Nam Thành.
Chuyến bay không tính là sớm, bốn giờ chiều.
Nhưng cần phải đến sân bay trước.
Nghĩ đến bệnh tình của Mạnh Ly, anh muốn dậy sớm mua bữa sáng cũng như cho cô uống thuốc.
Nhưng mà, đợi đến khi anh tỉnh dậy, vô thức thu cánh tay lại để ôm người bên cạnh thì chẳng có ai.
Cơn buồn ngủ cuối cùng của Cận Thời Dược tan biến trong nháy mắt, anh mở mắt ra.
Bên cạnh không một bóng người. Chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo, chẳng còn một chút nhiệt độ từ cơ thể con người.
Anh ngồi dậy, bước xuống giường.
Nhìn quanh căn phòng, váy và túi xách của cô đã biến mất.
Áo choàng tắm cô mặc tối qua nằm trơ trọi trên sô pha, Cận Thời Dược cầm lên mặc vào, mở cửa đi sang phòng 8006. Cửa phòng để mở, một chiếc xe đẩy của khách sạn dừng trước cửa.
Anh bước tới, đúng lúc nhìn thấy nhân viên dọn dẹp bước ra.
Anh hỏi: Xin hỏi người ở phòng này đâu rồi?
Nhân viên dọn dẹp nói: Đã trả phòng rồi ạ.
… Cô cứ thế bỏ đi, không để lại một lời nhắn nào.
À không.
Cô có để lại vài bông hoa nhài.
Trong túi nhựa đựng bia có vài bông hoa nhài bị gió mưa làm dập, chỉ còn lại vài cánh hoa gãy nát.
Cận Thời Dược vân vê cánh hoa, ngả người xuống giường. Anh đưa cánh hoa lên mũi, mùi hương hoa nhài ẩm ướt đọng lại trên chóp mũi, khiến anh nhớ đến mùi thơm tìm thấy sau gáy cô đêm qua.
Như nói với anh rằng, hết thảy đều không phải là một giấc mơ.
Ánh mắt anh đảo qua túi đóng gói đặt trên bàn.
Món đồ bên trong là chiếc hộp nhạc anh đã nhìn thấy ở một cửa hàng nhỏ trên đường tới bãi biển ngày hôm qua.
Ngay khi vừa nhìn thấy nó, anh đã lập tức mua, muốn tặng nó cho cô.
Nhưng đáng tiếc, còn chưa kịp tặng đã bị người ta vứt bỏ.
Anh nắm cánh hoa nhài trong lòng bàn tay, nhắm mắt lại.
Anh sẽ không cho cô cơ hội thứ hai vứt bỏ mình nữa.
————-
Tác giả có điều muốn nói:
Cận Thời Dược: Muốn vứt bỏ tôi à? Không sao, tôi sẽ tự tìm đường về “nhà”.