Dường như Dương Thụ đã điều chỉnh xong cảm xúc, hắn nói khẽ: “Chúng tôi xử lý Angelie theo cách đó ít ra còn cho thằng bé yên nghỉ ở quê nhà Gobi, trước khi chết không phải chịu nhiều đau khổ. Bằng không nếu để đội an ninh của khu đô thị chính bắt đi, bọn họ sẽ bắn chết thằng bé rồi ném vào bãi đốt rác, hoặc chôn sống trong hố cát. Thế nên thay vì mềm lòng rồi khiến cho thằng bé phải đối mặt với hoàn cảnh tàn khốc hơn, thì chi bằng để những người thân bạn bè như chúng tôi đây tự tay giải quyết đau khổ của thằng bé.”
Vị trưởng phố tốt bụng nói rõ ràng từng điều quản lý phố Grassy đâu ra đấy, ông ngẩng đầu thoáng thở dài: “Nếu Angelie còn tỉnh táo, biết sau khi dị hóa mình đã tổn thương đến bạn bè thì chắc hẳn thằng bé cũng sẽ lựa chọn chấm dứt sinh mệnh thôi.”
Tước Thu buông nắm tay ra, từng ngón tay trắng nõn thả lỏng, vẫn ngay ngắn đặt lên trên đùi như trước. Cậu cúi đầu, hàng mi đen nhánh rậm rạp che khuất đôi mắt cậu, mi mắt rủ xuống tạo thành bóng râm.
“Lựa chọn của mọi người không sai…” Tước Thu nhẹ giọng nói: “Angelie cũng không sai.”
Vậy thì ai mới sai?
Tước Thu nhất thời không tìm ra được đáp án.
Bác sĩ Will ngồi xuống bên cạnh cậu, vỗ nhẹ Omega đang mất mát: “Đừng sợ, bệnh gen thường không phát tác trên cơ thể Omega, ngay cả khi cậu không mang gen thực vật đi nữa.”
Tước Thu nhìn về phía ông, đôi mắt màu vàng lộ ra cảm xúc không rõ: “Vậy tại sao Angelie lại phát bệnh?”
Bác sĩ Will bác sĩ nói: “Trước đây những người có cấp bậc càng cao thì càng dễ phát tác bệnh gen. Thực ra Omega như cậu, hay Beta như trưởng phố Dương Thụ và tôi có cấp bậc tương đối thấp nên mới không dễ phát tác.”
“Dễ bị bệnh gen phát tác nhất chính là Alpha.” Tước Thu nói.
“Đúng thế…” Bác sĩ Will khen ngợi nhìn Omega thông minh ở trước mắt: “Chính xác hơn là quân nhân Alpha.”
“Tuy rằng bệnh gen đáng sợ, nhưng nếu không có đủ điều kiện dẫn dụ thì rất khó phát tác. Nói chung, máu, cái chết, tiếp xúc lâu dài với lượng lớn bức xạ trong vũ trụ… đều là những nguyên nhân gây ra sự phát tác của bệnh gen. Mà Alpha có thể trở thành quân nhân vừa thỏa mãn điều kiện bẩm sinh cấp cao, lại vừa gánh vác trách nhiệm trên vai, vậy nên không thể không tác chiến ở những tinh cầu có điều kiện độ sáng tinh thể ác liệt như biên cảnh. Khi nghỉ ngơi và hồi phục tại căn cứ quân sự hoặc vẫn còn ở trường quân đội thì không sao, sẽ có Omega hệ chữa trị tiến hành khai thông tâm lý và giải tỏa thân thể cho họ, nhưng khi ra ngoài tác chiến rồi thì Omega quý giá và mong manh không thể chinh chiến cùng quân đội. Và sự kết hợp của các yếu tố khác nhau bên ngoài đó, đã dẫn đến sự gia tăng nguy cơ phát bệnh gen của quân nhân Alpha.”
Dương Thụ tiếp lời của bác sĩ Will: “Tinh cầu Darkness nằm ở biên cảnh của đế quốc, luôn là tiền tuyến chống lại trùng tộc. Vì Angelie là Alpha, nên khi mới vừa trưởng thành đã xung phong tham gia quân đội. Cũng bởi vì vậy mà…”
Tiếp theo, hắn không nói được nữa, nhưng Tước Thu cũng hiểu hết cả rồi.
Angelie xuất thân từ tầng lớp Alpha dưới cùng của tinh cầu Darkness, chắc chắn phải tiếp xúc với tiền tuyến chân chính, hơn nữa cậu ta không có khả năng được Omega hệ chữa trị khai thông, thậm chí là cả đời này có lẽ cậu ta cũng chưa từng được gặp mặt Omega nào.
Đây là thế giới cá lớn nuốt cá bé, Alpha được coi là vật tư tiêu hao giá rẻ, kết cục cuối cùng đều đi lên con đường diệt vong giống nhau, không ai là ngoại lệ. Omega giống như một nguồn tài nguyên quý giá, nhờ vào đó có được địa vị cao hơn nhưng dù thế nào đi nữa nó thật là một thế giới quá đỗi dị dạng.
Trưởng phố Dương Thụ còn có nhiều công việc cần xử lý, trước khi rời đi, hắn hỏi Tước Thu còn yêu cầu gì nữa không.
Tước Thu nhìn thoáng qua rèm cửa màu trắng tựa những đám mây, cậu nhẹ nhàng nói: “Tôi muốn vào thăm Angelie.”
Trưởng phố Dương Thụ và bác sĩ Will nhìn nhau, tuy không tán thành lắm nhưng nghĩ đến Tước Thu dù sao cũng là Omega, mặc dù không có năng lực chữa trị thì ít nhất cũng giúp cho Angelie chút an ủi cuối cùng, trước khi cậu ta bị đuổi đến trung tâm sa mạc Gobi.
Bọn họ lặng lẽ gật đầu, xem như đồng ý yêu cầu của Tước Thu.
Tước Thu nhẹ nhàng vén rèm lên, đi vài bước là tới trước giường bệnh của Angelie.
Alpha gấu đen với nửa người trên đã hóa thú giờ phút này vẫn đang yên tĩnh mê man nhờ sự trợ giúp của thuốc tê. Biểu cảm của cậu ta thoạt nhìn rất bình thản, không còn trạng thái điên cuồng phát tác bệnh gen khi còn tỉnh táo nữa, cũng sẽ không nghĩ đến việc tấn công ai.
Đây có lẽ là giấc ngủ ngon duy nhất mà cậu ta có được trong những ngày tháng bị dày vò.
Tước Thu không ra được cảm xúc của bản thân mình lúc này, thật ra cậu hoàn toàn không cần phải… làm chuyện thừa. Cậu chỉ mới đến thế giới này được vài ngày mà thôi.
Nhưng mỗi người trên phố Grassy đều thể hiện ra mặt thân thiện nhiệt tình với cậu, có qua có lại, cậu chỉ cảm thấy mình nên vì phần thiện ý này mà để lại chút gì đó.
Vì thế, ngón tay trắng nõn của cậu khẽ vuốt ve lồng ngực đang quấn đầy xiềng xích của Angelie, chạm đến một nửa lạnh lẽo và một nửa ấm áp. Lòng bàn tay mịn màng của Omega cách lồng ngực của Alpha rất gần, gần đến mức dường như có thể cảm nhận được trái tim đang đập chậm rãi dưới cơ thể khác biệt này.
Là quái vật thì sao chứ? Quái vật cũng có nhịp tim giống hệt con người mà. Tước Thu thầm nói trong lòng.
Cậu vừa mới suy nghĩ, ánh sáng vàng nhạt đã lóe lên trên đầu ngón tay, giống như từng điểm sáng vàng lấp lánh, dần dần tập trung thành dòng suối màu vàng, tựa như xuôi theo dòng chảy mà chậm rãi rót vào trong trái tim của Angelie.
Màu vàng kia không khác gì màu vàng của đồng tử Tước Thu, là màu sắc của hoa hồng Canary sáng ngời lộng lẫy, rực rỡ lấp lánh tựa như tia nắng ban mai đầu tiên, mang đến cho người ta cảm giác dễ chịu, như một cái ôm vô cùng ấm áp bao trùm lên sự tồn tại bị người đời vứt bỏ, bị thế giới ruồng rẫy, an ủi phần đau đớn bị tất cả mọi người chán ghét kia.
Mặc dù đang hôn mê và bệnh gen phát tác khiến Angelie hoàn toàn dị hóa thành dáng vẻ nửa người nửa gấu, thế nhưng trên khuôn mặt không thể nhìn ra biểu cảm con người của cậu ta vẫn toát lên vẻ thoải mái và an bình đặc trưng sau khi được xoa dịu đau đớn, tựa như ma quỷ tra tấn cậu ta trong cơn ác mộng đã bị trục xuất theo luồng sức mạnh ôn hòa kia, cuối cùng cũng có thể thoải mái ngủ một giấc.
Chẳng mấy chốc, sau khi được Tước Thu chữa trị, lồng ngực vốn đang phập phồng kịch liệt ngay cả trong cơn mê của Angelie đã có xu hướng dịu lại.
Tước Thu vừa truyền linh lực vừa chú ý quan sát biểu hiện của Angelie, thấy cậu ta tiếp nhận rất tốt, Tước Thu cũng thở phào nhẹ nhõm.
Làm xong hết thảy, Tước Thu cũng không nán lại quá lâu, dứt khoát rời khỏi phòng khám, không hề quay đầu nhìn lại một cái.
Cậu cũng không biết sức mạnh đến từ trái đất của mình có thể khiến Angelie vượt qua được cửa ải này hay không, cậu chỉ muốn thử một lần để không thẹn với lương tâm mà thôi.
Kế tiếp thì phải xem may mắn của Angelie vậy.
Ra khỏi phòng khám, Omega trẻ tuổi cảm thấy hơi mỏi mệt, toàn thân héo rũ như loài thực vật bị ánh mặt trời ác liệt phơi khô. Lúc trở lại nhà của Dodd, Mao Mao lo lắng chờ đợi cả buổi vừa nhìn thấy bộ dáng uể oải ỉu xìu của Tước Thu thì nó luống cuống cả lên.
“Mẹ làm sao vậy, mẹ gặp chuyện gì sao?”
Sự lo lắng trên mặt nhóc con thể hiện rõ qua lời nói, đến cả hai sợi râu lông cũng quấn vào nhau vì căng thẳng, chứng tỏ chủ nhân của nó bây giờ đang lo âu đến nhường nào.
Tước Thu nhìn vẻ mặt sốt sắng của Mao Mao, bỗng nhiên nghĩ đến Mao Mao cũng là một Alpha. Lại còn là một chú sâu lông Alpha nhỏ yếu đến mức bất cứ ai cũng có thể dễ dàng đập nát.
Cậu bất giác nghĩ đến Angelie phác tác bệnh gen.
Phải chăng điều đó cũng có nghĩa là, ngày nào đó Mao Mao cũng sẽ giống như Angelie, vì đế quốc và người thân nơi quê nhà, thậm chí là vì cậu mà phấn đấu liều mạng bước lên con đường không thể quay đầu.
Cậu nhóc sẽ ra chiến trường, mang theo tự hào và vinh quang, nhưng trở về lại không phải là vương miện nguyệt quế anh hùng, mà là cái chết, là phỉ nhổ, là e sợ sự xa lánh của mọi người.
Mà bản thân cậu là “Omega” trong thế giới này, giống những gì mà bác sĩ Will đã nói, cậu “may mắn” không phải lo về số phận tương tự. Nhưng chẳng phải cậu vẫn là hàng lỗi khiếm khuyết bị tàu Elibiz vô tình vứt bỏ ở tinh cầu Darkness, nơi mà mọi người nhắc đến là sẽ thay đổi sắc mặt hay sao?
Tước Thu chợt ngồi xổm xuống, ôm chặt lấy Mao Mao.
Cậu nhắm mắt lại ở nơi mà tất cả mọi người không nhìn thấy, gió khẽ thổi lay động mái tóc cậu, từng sợi tóc như được dát vàng trong suốt ngược chiều ánh sáng.
Vụn tóc nhỏ dày chọc vào cổ Mao Mao khiến cậu ngứa ngáy, cậu nhóc cố khống chế bản thân không được cười ra tiếng, chợt nghe thấy giọng nói đứt quãng của Tước Thu: “Thế giới này thật sự rất tệ…”
Trái tim Mao Mao lập tức như bị siết chặt…
“Mao Mao, mẹ không thích thế giới này.”
Không thích việc coi Omega như là một “hàng hóa” quý hiếm.
Không thích việc những Alpha trả giá hết thảy vì đế quốc này, để rồi không được chết yên lành.
Không thích cái thế giới không có cả mặt trời ấm áp, ánh trăng sáng ngời, gió nhẹ dịu dàng.
Càng không thích sự bất bình đẳng đã ăn sâu vào trong tận xương tủy của mỗi người.
Không thích, không thích tất cả mọi thứ.
Đây là mảnh đất mà cậu chán ghét, mảnh đất cậu không muốn cắm rễ.
Nếu có lựa chọn, Tước Thu nhất định sẽ không chút do dự lựa chọn trở về Trái Đất, tuyệt đối không muốn nhìn thế giới này thêm chút nào nữa.
Mao Mao chỉ nhớ ngày hôm đó ở rìa sa mạc Gobi của tinh cầu Darkness, cậu nhóc được một Omega mảnh mai xinh đẹp ôm vào lòng. Cậu nhóc cảm nhận được thân nhiệt của người đó, ngửi được hương thơm ấm áp nhẹ nhàng trên cơ thể người đó, trái tim của bọn họ kề sát đến thế, mà trong nháy mắt ấy, Omega đã lơ đãng phô bày sự yếu ớt khiến nhóc cảm nhận được sự đau lòng chưa từng có.
Cho nên cậu nhóc đã nói với người đó một câu: “Nếu mẹ không thích thì con sẽ thay đổi thế giới này cho mẹ.”
Vì cuối cùng người đã đến với thế giới của con như một vị thần, nói thẳng rằng nó thật tệ.
Con nhất định sẽ thay đổi nó cho người.
Cải tạo nó thành một thế giới hoàn mỹ mà người mong đợi và yêu thích.
Thế giới ấy, nhất định sẽ tràn ngập ánh sáng như người vậy.