Sở tổng tài hơn hai tiếng đồng hồ mà vẫn không hề nhúc nhích mua một món đồ nào, khiến cậu hiểu lầm rằng tại vì ông chủ không có đủ tiền nên mới không dám mua đây mà!! Đến đây để ngắm cho đỡ thèm thôi chứ gì??
Nhưng mà cậu đã sai, hoàn toàn sai lầm. Sau khi tất cả các đồ cổ kia lần lần được vơi bớt đi, thì chính thức mở màn cuộc đấu giá lớn, năm vật cổ có giá trị lớn nhất trong buổi lễ được bày ra với số tiền là cả một hàng con số không ở phía sau, và năm món đồ vật đó đều được Sở Trầm Dương thu mua một cách nhanh chóng, khiến họ Tạ cảm thấy tiếc tiền dùm anh. Cậu còn nghe đám người ngồi trong buổi tiệc đấu giá này xì xào!!
– Số tiền họ Sở kia bỏ ra mua năm món đó gấp tám lần tất cả các đồ vật cổ của chúng ta mới nãy vừa mua mà cộng lại đó!!!
Thì…thì ra là không phải là ông chủ không mua, mà là một khi phải mua là mua cho biết mặt từng người, biết như thế nào mới được gọi là từ thiện đó!!! Đúng là cả giàu nứt đổ vách mà!!!
Vài tiếng đồng hồ trôi qua, cuối cùng việc đấu giá cũng kết thúc, Tạ Hướng Khải lảo đảo đi ra ngoài sảnh chính, đói đến hoa cả mắt, khi chiều có ăn cái gì đâu, bây giờ vừa nghe mùi hương thoang thoảng, cậu liền lấy lại tinh thần. Cả người phấn khích lia đến những con tôm hùm, súp cua, thịt nướng, cá to cùng cá nhỏ, bánh, thạch, tháp socola, không có thứ gì là không thiếu cả. Khoảnh khắc này cuối cùng cũng đã đến, cậu nói với anh
– Ông…. Trầm Dương!! Đã ăn được chưa!! Tôi đói quá rồi!! Nhịn thêm một chút nữa là tôi có thể gặp được mặt mũi tổ tiên mình như thế nào luôn đó
Buổi tiệc đã bắt đầu, lượng người đến xã giao với anh càng đông. Cho nên Sở Trầm Dương cũng không bải cậu phải đi theo mình nữa, liền gật đầu đồng ý
– Được ăn rồi đấy!! Muốn ăn gì thì cứ gắp!! Nhưng không được phép uống rượu!!
– Rõ!!
Để lại cho ông chủ thân yêu một từ, sau đó cậu liền ba chân bốn chạy đến thiên đường ăn uống, cần một dĩa to mà bắt đầu hí ha hí hửng gắp cho mình một con tôm hùm, vài miếng mực ngon ngon, nào ngờ cậu định gắp thêm một chút thịt nữa thì liền có người chặn đứng trước mặt cậu
Tạ Hướng Khải nhìn con người này, hóa ra là một chàng trai cao hơn cậu một chút, khuôn mặt trắng nõn cùng đôi môi hồng hồng, thêm đôi mắt to và thần sắc quyến rũ càng khiến con người nam nhân này phải dùng đến từ xinh đẹp để miêu tả cậu ta. Nhìn không khác gì một tiểu hồ ly chuyên câu dẫn người cả. Thanh âm nhẹ nhàng của cậu trai cất lên, bên trong chứa đầy sự chán ghét
– Cậu…là ai?? Sao lại dám đi chung với Trầm Dương!!
Tạ Hướng Khải giật mình!! Hóa ra là vì ông chủ nên mới bắt chuyện với cậu đi!! Không lẽ bây giờ thành thật nói là người làm được ông chủ dắt đi ăn ké???
Như vậy thì quá mất mặt đi, phải nói sao bây giờ nhỉ??? Hình ảnh lúng túng của cậu khiến chàng trai kia càng thêm căm hận cùng hiểu lầm rằng cậu đang ngại ngùng, âm giọng kinh bỉ chê bại cậu
– Nhìn xem!! Cách hành xử từ lúc bước vào của anh thật quê mùa, cộng thêm cả người không toát ra một chút sang trọng nào, nhìn là biết ngay kẻ ăn bám, hay là đã cầu xin anh ấy bao dưỡng hả?? Nếu tôi nói đúng, thì quả thật người như anh đây không biết xấu hổ !! nhìn là biết thân phận thật thấp kém mà. Anh chẳng có chỗ nào xứng với anh Dương cả!!
Bản thân bị người ta hạ nhục, còn bị nói là bị bao dưỡng khiến máu nóng của Tạ Hướng Khải nổi lên, định mở miệng mắng lại vài câu thì bỗng nhiên từ phía sau lưng truyền đến một giọng nói quen thuộc, chặt đứt lời lẽ của cậu trai kia
– Ai nói cậu ấy ăn bám?? Có nhầm lẫn không?? Người cậu đang nói chuyện chính là NGƯỜI CỦA TÔI