Thẩm Triệt thấy thật khó mà nuốt trôi cái giọng nói õng ẹo này, tóc uốn lọn như búp bê Barbie và dáng người rắn chắc cùng đám lông chân tươi tốt kia đúng là không có gì liên quan tới nhau cả. Thẩm Triệt tò mò ôm thùng bước lại gần đã bị Barbie Kinh Kong hung hăng lườm cho một cái: “Nhìn cái chi mà nhìn. Hổng thấy ngụy nương bao giờ hã?”
Thẩm Triệt không dám lên tiếng, tâm nói tôi còn tưởng rằng ngụy nương rất rất đẹp cơ đấy….. Barbie Kinh Kong lại không chịu buông tha, cứ níu chặt lấy quần áo Tần Tu: “Rốt cuộc sao lại như thế ha? Tại sao anh lại đột ngột đòi đi? A!” như bỗng nhiên nhớ ra điều gì, vội vã túm lấy Tần Tu nhìn từ đầu tới chân kiểm tra một lượt: “Có phải cái thằng biến thái kia làm gì với anh không?!”
“Tên yêu quái chết bầm, mi bảo ai là biến thái đó!”
Thẩm Triệt nghe thấy có tiếng người liền quay đầu lại, một chàng trai thân hình cao lớn, khỏe mạnh, nước da màu đồng cổ từ trong tòa nhà bước ra, mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen và quần bò, trên cánh tay còn có một hình xăm, nếu đem so với Barbie Kinh Kong thì cũng tạm có thể dùng từ khôi ngô để miêu tả.
“Tui bảo anh biến thái đó!” Barbie Kinh Kong giận dữ nhìn chàng trai đồng cổ, “Anh đừng tưởng tui hông bít chuyện anh quấy rối *** Tần Tu à nha!”
Chàng trai đồng cổ có hơi giận: “Tôi quấy rối *** Tần Tu lúc nào! Rõ ràng là cậu suốt ngày quấn quít lấy người ta xum xoe thì có!”
“Anh lợi dụng lúc dạy người ta tập thể hình mà ôm ấp, sờ soạng, không phải quấy rối *** thì còn là cái gì?!” Barbie Kinh Kong dáng người không đô con bằng chàng trai đồng cổ nhưng giọng nói tuyệt đối không nhỏ hơn, “Còn cái gì mà cơ ngực run run, cái gì mà vỗ một cái là hưng phấn, phóng xuất ngay! Tự anh vào nhà vệ sinh mà phóng xuất thì cũng mặc cha anh, còn lôi kéo Tần Tu vào làm cái giè?!”
Thẩm Triệt khó khăn lắm mới nuốt trôi được ngụm nước miếng, lặng lẽ nhìn Tần Tu. sắc mặt của người đứng sau đã gần như lên đến cực điểm.
Chàng trai đồng cổ đỏ mặt lên: “Là cậu tự mình nghĩ xiên nghĩ xẹo đi thì có. Tôi thấy cậu mới là cái đồ tinh trùng thượng não!”
“Tôi không có giống mấy thằng con giai ghê tởm như các anh à nha!” Barbie Kinh Kong lớn tiếng đốp lại, cuối cùng lại nhận ra đối tượng nhắm tới của mình có hơi bị rộng,vội vã quay sang Tần Tu, “Đương nhiên không phải anh nha…”
Tần Tu hất cánh tay Barbie Kinh Kong đang bám lấy mình: “Tôi đi đây. Sau này gặp lại.”
Barbie Kinh Kong và chàng trai đồng cổ lập tức hốt hoảng, Barbie Kinh Kong bước tới cầm ống tay áo của Tần Tu lắc qua lắc lại: “Đừng đi mòa. Xem như tui xin anh đấy! Anh nhẫn tâm để lại một mình tui với tên cầm thú này à!”
“Tần Tu, nếu phải dọn đi thì người đó cũng không phải là cậu. Đứa phải cút đi là cái thằng gay này mới đúng!” Chàng trai đồng cổ cũng kích động nói.
“Chớ có đi mòa….” Barbie Kinh Kong thút thít như chực khóc nhìn theo Tần Tu.
Tần Tu lại hất tay ra, nhưng lần này không hất ra được. Barbie Kinh Kong sống chết bám lấy tay áo Tần Tu, bởi vì kéo mạnh mà cổ áo len vốn rộng, vừa bị kéo một cái liền tuột ngay khỏi vai.
Thẩm Triệt: “……..”
Barbie Kinh Kong: “….”
Chàng trai đồng cổ: “……….”
Trên bầu trời trên khuôn viên trường tràn ngập bong bóng hường phấn.
Tần Tu cau mặt đem áo kéo lên. Thẩm Triệt và Barbie Kinh Kong và chàng trai đồng cổ (trong đầu đồng thanh nói): Vừa nãy lộ ti ra rồi!
Băng sơn mỹ nhân cuốn theo khí áp Siberia xoay người bước đi, Barbie Kinh Kong và chàng trai đồng cổ như bừng tỉnh, vội vàng đuổi theo. Tần Tu quay ngoắt người, chỉ tay về phía hai người kia, quát lên với Thẩm Triệt: “Ngăn hai đứa kia lại cho tôi!”
Tần mỹ nhân đã lên tiếng, Thẩm Triệt không dám không nghe, thế là đành buông thùng đồ xuống đi ngăn người lại. Thế nhưng so về cơ bắp với huấn luyện viên thể hình và Barbie Kinh Kong đứng trước mặt thì Thẩm Triệt đúng là chỉ là một con cún Vượng Tài lông xù.
Tần Tu lạnh lùng nhếch khóe miệng: “Ai còn dám tới đây, ta đánh chết đấy.”
Lời thoại này không hiểu sao nghe không được tự nhiên cho lắm. Thường thường những cô nàng rắc rối thường sẽ nói: “Nếu ai mà bước lại gần ta sẽ nhảy xuống đó.” hay cái gì đại loại thế này cơ mà?
Hóa ra những anh chàng rắc rối lại không đi theo những kịch bản tầm thường như vậy. Thẩm Triệt phải dùng cả người để giữ chặt bốn cái cánh tay to khỏe kia lại, nhưng dần dần lại cảm thấy hai gã đô con kia không có ý định muốn xông lên nữa mà quay sang chuẩn bị uýnh nhau.
“Ái ái ái! Đừng có đánh!” Thẩm Triệt bị kẹt ở giữa vội vàng ngăn hai người đó lại, nhưng chỉ dựa vào sức lực của cậu thì chỉ tính là tôm tép so với hai người kia, cậu vội vàng quay đầu lại cầu cứu, “Tần Tu~”
Cửa của chiếc Jibei đóng “phành” lại một tiếng, Tần Tu cũng không thèm liếc Thẩm Triệt lấy một cái, cứ thế khởi động xe ngênh ngang mà đi.
Ở đây thì hai gã đô con kia thì càng đánh càng hăng tiết. Chàng trai đồng cổ trên người đầy vết móng tay cào, Barbie Kinh Kong thì tóc tai cũng rối bù như ổ rơm. Thẩm Triệt thấy chàng trai đồng cổ đang chiếm thế thượng phong thì cuống quýt chắn trước mặt anh ta: “Dừng tay! Đàn ông tốt không đánh phụ nữ!”
“Tao cứ đánh đấy! Có giỏi thì gọi người của Hội phụ nữ tới đây!!”