(“Nguy cơ sinh hóa” là phim điện ảnh giả tưởng Mỹ “Resident Evil”)
Bên cạnh anh là bàn kim loại hình chữ nhật, một người đàn ông khỏa thân nằm bất động trên bàn. Sau lưng Bạc Cận Ngôn có năm sáu cái bàn tương tự, trên bàn cũng có người nằm.
Bạc Cận Ngôn nhướng mắt nhìn Giản Dao: “Tôi còn tưởng em ngủ cho đến khi tôi phá án mới tỉnh dậy. Mau thay quần áo lại đây giúp tôi.”
Giản Dao không lên tiếng, cô tựa người vào cánh cửa bất động.
Bây giờ cô mới nhìn rõ, sắc mặt của người đàn ông nằm trên bàn trắng bệch, làn da xuất hiện vết ban. Đây là xác người chết.
“Anh đang làm gì vậy?” Giản Dao hỏi.
Bạc Cận Ngôn đẩy một cái tủ có bánh xe cao bằng nữa thân người tới gần bàn kim loại. Trên tủ đặt mấy con dao cầu rất lớn. Anh từ tốn đáp: “Thi thể người thật, mô hình giống người thật, mô phỏng não bộ…Mỗi thí nghiệm chúng ta cần làm một lần, đề tìm ra dụng cụ, quy trình và cách thức mà hung thủ cắt chân tay và thân thể nạn nhân.”
Lúc này, Giản Dao mới chú ý đến mấy “người” nằm trên bàn kim loại ở đằng sau. Làn da họ trông không thật, diện mạo hoàn toàn giống nhau, chứng tỏ đều là người giả. Gần bờ tường đặt mấy máy laptop.
Chỉ như vậy cũng đủ tạo ra bầu không khí đáng sợ. Giản Dao vẫn đứng nguyên một chỗ: “Cục cảnh sát cũng có bác sĩ pháp y, tại sao chúng ta phải tiến hành thí nghiệm?”
Bạc Cận Ngôn cúi đầu tìm con dao sắc, ánh mắt rất chăm chú, anh thản nhiên trả lời: “Đợi pháp y của cục xin cấp một xác người mới chết, lại đi mua những mô hình cao cấp giống hệt người thường, chắc hung thủ đã giải quyết thêm mấy nạn nhân nữa.”
Giản Dao: “…Anh lấy đâu ra những thứ này?”
“Tôi nhờ Phó Tử Ngộ kiếm hộ.” Bạc Cận Ngôn đi sang một bên xác chết, ngoảnh đầu nhìn cô: “Lại đây giữ con dao cho tôi.”
Giản Dao nhìn anh vài giây, trả lời: “Xin lỗi, tôi không làm được. Tôi có thể giúp anh gọi cảnh sát đến đây.”
Cô quay người định bỏ đi, liền nghe thấy giọng nói trầm thấp của Bạc Cận Ngôn từ đằng sau vọng tới: “Điều tra vụ án mà tránh xa thi thể, chẳng khác nào tiến đến gần sự thật liền nhắm mắt lại.”
Giản Dao cúi đầu, trầm mặc trong giây lát rồi đi ra cửa. Bạc Cận Ngôn nói tiếp: “Nó có khả năng vẫn còn sống.”
Giản Dao giật mình dừng bước, quay đầu nhìn anh: “Nó?”
“Ừ.”
Giản Dao lập tức hiểu ý anh. “Nó” chính là con trai lão Tiếu, bảo vệ khu tập thể nhà cô, cũng là nạn nhân mất tích cuối cùng. Thời gian tử vong của thi thể mới nhất là một tuần trước, trong khi con trai lão Tiếu mới mất tích bốn ngày.
Giản Dao hỏi nhỏ: “Anh cảm thấy chúng ta có thể cứu cậu bé không?”
Bạc Cận Ngôn vẫn quan sát con dao cầu, trả lời: “Tôi đang cứu.”
Giản Dao rời khỏi “phòng giải phẫu”, quay về phòng ngủ nằm một lúc. Sau dó cô ngồi dậy, thẫn thờ nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ. Cuối cùng, Giản Dao hít một hơi sâu, đứng dậy đi rửa mặt, quả quyết đi tới “phòng giải phẩu”.
Căn phòng vẫn không thay đổi, Bạc Cận Ngôn nhướng mắt nhìn cô, đáy mắt anh ẩn hiện ý cười nhàn nhạt, tựa hồ anh đã sớm đoán ra cô sẽ quay lại.
Giản Dao khoác bộ đồ “sinh hóa” vào người, đi về phía đối diện Bạc Cận Ngôn, giữ con dao theo yêu cầu trước đó của anh. Cô liếc qua thi thể, lập tức rời mắt đi chỗ khác.
Bạc Cận Ngôn: “Giữ chắc, tôi bắt đầu đây.”
Thấy lưỡi dao nhanh chóng phập xuống, Giản Dao liền nhắm tịt hai mắt, bên tai cô vang lên tiếng xịch xịch. Dường như cô có thể tưởng tượng hình ảnh đang diễn ra trước mặt cô.
Bạc Cận Ngôn cất giọng lãnh đạm, pha trộn ý cười: “Em sợ gì chứ? Anh ta có động đậy đâu?”
Giản Dao càng nhắm chặt hai mắt: “Bạc Cận Ngôn! Liệu anh có thể chỉ nói cho tôi biết tôi cần làm gì, đừng tuôn những lời vớ vẩn khác?”
Gần ba giờ sáng, toàn bộ cuộc thí nghiệm mới kết thúc.
Bạc Cận Ngôn nói cần mấy tiếng đồng hồ để quan sát trạng thái của xác chết, đồng thời đợi kết quả mô phỏng trên máy tính, mới có thể đưa ra kết luận cuối cùng.
Giản Dao lập tức cởi bộ đồ khó chịu trên người, quay về phòng đi tắm.
Sau khi Giản Dao lên giường, cả căn phòng trở nên vô cùng tĩnh lặng. Cô không tài nào chợp mắt, nhìn chằm chằm lên trần nhà tối mờ. Đầu óc cô tự động hiện lên hình ảnh vô tình lọt vào mắt cô ban nãy.
Sống lưng Giản Dao lạnh toát, tất cả mọi thứ trong phòng dường như âm u thêm mấy phần. Giản Dao vốn là người gan dạ, nhưng cô chưa bao giờ trải qua chuyện xảy ra trong buổi tối ngày hôm nay.
Giản Dao ngồi bất động một lúc, sau đó cô đứng dậy, mở cửa thò đầu ra ngoài ngó nghiêng. Cô thở phào nhẹ nhõm khi thấy phòng làm việc mở cửa, đèn điện sáng trưng.
Giản Dao đi vào, liền nhìn thấy Bạc Cận Ngôn tay cầm cốc cà phê, trước mặt đặt một đĩa cá hồi thái lát, anh đang chăm chú đọc sách. Nghe tiếng động, Bạc Cận Ngôn chỉ liếc cô một cái rồi tiếp tục xem sách.
Giản Dao ngồi xuống chiếc ghế sofa bên cạnh, tìm một cuốn sách.
Không biết bao lâu sau, Bạc Cận Ngôn đột nhiên đứng dậy. Giản Dao ngẩng đầu, thấy anh thong thả đi đến trước mặt cô.
“Chúc ngủ ngon.” Anh nói.
Giản Dao: “Chúc ngủ ngon.”
Đợi anh về phòng ngủ của mình, Giản Dao mới đứng dậy, đi về phòng cô. Tuy nhiên, cô cảm thấy tâm trạng đỡ hơn trước. Xoay đi xoay lại trên giường một lúc, trong lúc cô mơ mơ màng màng chuẩn bị thiếp đi, đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa.
Giản Dao chạy đi mở cửa, nhưng ngoài cửa không một bóng người, cửa phòng Bạc Cận Ngôn vẫn đóng chặt. Trong lòng cô bỗng dưng hoảng hốt. Vừa định đóng cửa, cô bất chợt nhìn thấy một thứ đen sì ở dưới đất, không rõ xuất hiện từ bao giờ. “Trầm Mặc” chậm chạp bò vào phòng cô.
***
Khi Giản Dao tỉnh dậy, trời đã sáng hẳn, ánh mặt trời dịu dàng chiếu sáng cả căn phòng.
“Trầm Mặc” yên tĩnh nằm dưới ánh nắng, đầu và bốn chân thò ra khỏi mai rùa. Đôi mắt nó đen thui, phảng phất đang đờ đẫn.
Giản Dao xuống giường, ngồi xổm trước mặt “Trầm Mặc”. Quan sát một lúc, cô giơ tay vuốt ve cái mai của nó, nó lập tức rụt đầu và chân vào trong. Giản Dao đứng dậy, mở cửa phòng, liền nhìn thấy “phòng giải phẫu” đã mở cửa. Bên trong lờ mờ có bóng người.
Giản Dao đánh răng rửa mặt rồi đi sang “phòng giải phẫu”, khi cô vô ý thức quay đầu, thấy “Trầm Mặc” đã rời khỏi phòng cô, đang từ từ bò về phòng Bạc Cận Ngôn.
Vừa vào cửa, Giản Dao liền nhìn thấy Bạc Cận Ngôn mặc ple chỉnh tề, đứng bên cửa sổ, quay lưng về phía cô. Bàn kim loại đặt xác chết tối qua bây giờ đã trống không. Tâm trạng Giản Dao càng nhẹ nhõm hơn.
Bạc Cận Ngôn quay người nhìn cô. Ánh nắng chiếu lên mái tóc ngắn đen và làn da trắng của anh, tựa hồ có quầng sáng nhàn nhạt chuyển động. Điểm nổi bật nhất là đôi mắt đầy ý cười của anh, như hồ nước lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Bị anh “chiếu tướng”, tim Giản Dao rung lên một nhịp, tâm trạng cô cũng trở nên nhẹ nhõm ngay tức thì.
“Cám ơn con rùa của anh.”
Ý cười trong mắt Bạc Cận Ngôn càng sâu hơn. Nhưng anh thốt ra một câu khác đề tài của cô: “Hắn tưởng tượng trở thành cỗ máy giết người.”
Giản Dao ngẩng người. Bạc Cận Ngôn xoay người, đút hai tay vào túi quần, để lộ thứ ở trên bàn sau lưng anh.
Đó là một con dao cầu đã được cải tạo. Thân dao đen bóng tẳng tắp, ba lưỡi dao giống hệt nhau được lắp vào rãnh, lưỡi dao tỏa ra ánh sáng lành lạnh. Bạc Cận Ngôn giơ tay, ấn xuống tay nắm ở bên cạnh, ba lưỡi dao đồng thời hạ xuống.
Giản Dao giật mình, trong khi vẻ mặt Bạc Cận Ngôn càng ôn hòa.
“Căn cứ vào số liệu thí nghiệm tối qua…” Anh tháo găng tay, ném sang một bên, nhướng mắt nhìn cô: “ Vết thương do lưỡi dao có độ dày và chất liệu này tạo thành gần giống với xác nạn nhân nhất. Hơn nữa, chỉ khi cả ba lưỡi dao đồng thời hoạt động, mới có thể ăn khớp với tình trạng máu kết đông, thi thể cứng đờ…Chắc em cũng biết, con người không thể nào cùng một lúc sử dụng bằng tay cả ba con dao lớn như vậy.”
Giản Dao: “Ý của anh là?”
“Ý của tôi là, nhà hung thủ có một “Cỗ máy giết người” giống cái này. Hắn bắt nạn nhân nhằm mục đích để bọn họ trở thành vật hy sinh của “cỗ máy giết người”. Đương nhiên, cỗ máy của nhà hắn chắc chắn không có chất liệu tốt và độ chuẩn xác bằng cỗ máy mà tôi chế tạo thông đêm.” Thần sắc anh lộ vẻ kiêu ngạo.
Có lẽ bị ảnh hưởng bởi ngữ điệu của Bạc Cận Ngôn, tim Giản Dao cũng đập nhanh hơn. Cô lờ mờ cảm thấy một sự căng thẳng và xúc động. Cô nhìn chằm chằm vào lưỡi dao, mở miệng nói: “Việc vận chuyển dao kéo được nhà nước quản lý chặt, hung thủ không thể mua trên mạng, cũng không thể vận chuyển bằng xe ô tô đường dài và tàu hỏa. Nơi có thể mua loại dao này ở thành phố chúng ta chắc cũng có hạn, người mua không nhiều. Không biết chừng chúng ta có thể tìm ra dấu vết hung thủ.”
Bạc Cận Ngôn ngồi xuống ghế, cầm cốc cà phê đặt trên bàn chứa “cỗ máy giết người”, tao nhã đưa lên miệng uống một ngụm: “Đầu óc em cũng không đến nỗi chậm chạp…Với trí khôn của hung thủ, hắn nhất định lãng phí không ít lưỡi dao, mới có thể chế tạo ra cỗ máy miễn cưỡng có thể so sánh với cổ máy của tôi.
Em hãy thông báo ngay với đội cảnh sát hình sự, bọn họ có thể bắt đầu làm việc được rồi. Tôi sẽ cho bọn họ chân dung chuẩn xác về tội phạm. Nếu như gặp may, chúng ta còn có thể cứu đứa trẻ cuối cùng.”
(Dao cầu có một đầu cố định)