“Trương Hiểu Ba?”
Âu Dương Tấn đi tới bên cậu, thử gọi tên cậu.
“A?” Trương Hiểu Ba vô thức lên tiếng, giọng nói kéo dài, lại có chút run rẩy.
Cậu lúc này trông thực yếu ớt, khuôn mặt búp bê tròn tròn không có nét ửng hồng cùng vẻ ngốc nghếch lúc trước nữa, chỉ còn lại là bộ dạng ngơ ngác, giống như một con thú nhỏ bị vứt bỏ, đáng thương vô cùng.
Âu Dương Tấn thở dài, trong lòng đau đớn, vươn tay kéo cậu vào lòng. Trương Hiểu Ba đột nhiên bị ôm lấy, cảm giác ấm áp bất ngờ làm cả người cậu khẽ run lên.
Cảm nhận được sự run rẩy của cậu, Âu Dương Tấn lại thấy đau lòng, đồng thời ngửi được hơi thở sạch sẽ tản ra từ cậu, là hương thơm mát lành từng chút từng chút một thấm ra từ trong da thịt.
Âu Dương Tấn hít sâu một hơi, chỉ thấy tất cả giác quan trên người đều bị lôi kéo, nhưng vì băn khoăn, vẫn lần lữa không hành động.
Trương Hiểu Ba lúc này lại không biết nguy cơ đang tới. Cậu hoàn toàn thỏa mãn với cái ôm của Âu Dương Tấn, trong đầu đều là mấy ý nghĩ tạp nham. Âu Dương Tấn thực sự không giận cậu sao? Như vậy có phải chứng minh cậu với Âu Dương Tấn vẫn còn hi vọng hay không?
Nhưng…
Y có phải thích nữ thư ký xinh đẹp kia không?
“Cậu thích cô ấy sao?” Trương Hiểu Ba não nề hỏi.
“Cái gì?” Âu Dương Tấn có chút kỳ quái.
“Cậu có phải thích cô ấy không?”
“Ai cơ?” Âu Dương Tấn không rõ ràng.
“Nữ thư ký của cậu.” Trương Hiểu Ba nhỏ giọng nói.
Âu Dương Tấn nhướn mày, lạnh lùng đáp: “Không có.”
“Nhưng… Nhưng…”
Trương Hiểu Ba nói nửa ngày không được một câu, hơn nữa không ngoài cái gì khác, kỳ thực cậu nghĩ trong lòng là: Vậy vừa rồi sao cậu lại ôm cô ấy.
“Cô ấy là nhân viên, tôi là thủ trưởng, chỉ có như vậy, cậu đừng nghĩ bậy.” Âu Dương Tấn dường như hiểu tâm tư của cậu, tốt bụng ngoài dự đoán mà giải thích.
“Âu Dương Tấn… Cậu… tối qua không giận tôi sao?” Trương Hiểu Ba lấy dũng khí, quyết định hỏi y.
“Không có.”
Âu Dương Tấn trả lời rất rõ ràng, Trương Hiểu Ba có chút không tin ngẩng đầu nhìn y: “Thật sao? Tôi nôn không phải cố ý…”
“Tôi biết, là tôi không tốt.”
Âu Dương Tấn cư nhiên nhận lỗi?! Chờ chút, cậu không nghe nhầm chứ?
Trương Hiểu Ba trợn tròn mắt, thiếu chút nữa giơ tay véo mặt Âu Dương Tấn xem có phải làm từ nhựa hay không. Âu Dương Tấn luôn yêu bản thân nhất cư nhiên nói mình không tốt? Nhẽ nào trở giời sao?
Không thấy vẻ kinh ngạc của Trương Hiểu Ba, Âu Dương Tấn tỉ mỉ suy nghĩ, vì sao lúc y ôm Trương Hiểu Ba, cảm giác buồn bực trong lòng lại dường như lắng xuống?
Âu Dương đột nhiên đẩy Trương Hiểu Ba ra, đứng cách xa Trương Hiểu Ba một mét, nhìn Trương Hiểu Ba gần kề trong gang tấc, trong lòng yên lặng nhẩm tính thời gian: một, hai, ba…
Quả nhiên, còn chưa đếm tới mười, cảm giác bực bội mơ hồ kia lại dồn dập trỗi dậy từ đáy tim, giống như một tấm lưới, chậm rãi vây lấy tim y…
Không chịu nổi loại cảm giác khó chịu này, Âu Dương Tấn lại tiến về trước, một lần nữa ôm lấy Trương Hiểu Ba. Cảm giác kỳ quặc đến rồi, ngay lúc ngón tay y chạm phải cơ thể ấm áp của Trương Hiểu Ba, tim lập tức trở nên yên bình cùng thoải mái.
Chuyện quỷ dị như vậy, làm Âu Dương Tấn có chút không tiếp nhận nổi. Y thử nghiệm như thế vài lần, tất cả đều cho ra một kết luận, lúc y chạm vào Trương Hiểu Ba thì sẽ không thấy bực bội.
Đây rốt cuộc là làm sao?
Âu Dương Tấn đang cố gắng suy nghĩ, Trương Hiểu Ba lại bị hành động ôm vào lại đẩy ra hết lần này sang lần khác của y làm cho hồ đồ. Âu Dương Tấn làm gì vậy? Nhẽ nào trúng tà sao?
Tuy hoài nghi Âu Dương Tấn bị quỷ nhập thân, nhưng Trương Hiểu Ba không dám lôi bùa đuổi quỷ ra trước mặt y. Vạn nhất chọc giận Âu Dương Tấn, y lại không cần mình nữa thì phải làm sao?
Không để ý đến vẻ mặt biến hóa của Trương Hiểu Ba, Âu Dương Tấn rơi vào trầm tư của bản thân, lại qua một lúc, y đột nhiên nói: “Được rồi, không có chuyện của cậu, đi ra đi.”
Trương Hiểu Ba có chút ngẩn ngơ, trước lúc đi vẫn hơi lo lắng, “Vậy cậu thực sự không giận mình? Chúng ta vẫn là bạn?”
“Ừm.” Âu Dương Tấn mặt không biểu tình gật gật đầu.
Trương Hiểu Ba biết không thể ở lại nữa, đành từ phòng làm việc đi ra, gãi gãi ót, nghĩ nửa ngày cũng không sao hiểu, vì sao Âu Dương Tấn lại gọi cậu lên văn phòng.
Chỉ là muốn cho cậu vay tiền? Chỉ là muốn giải thích chuyện tối qua? Hình như đều không hợp, hơn nữa biểu hiện lúc cuối của Âu Dương Tấn thực kỳ quặc, giống như vì chuyện gì đó mà thay đổi quyết định ban đầu.
¬.¬
Lại qua hơn hai tuần, sóng yên biển lặng, chuyện gì ngoài ý muốn cũng không có. Thái độ của Âu Dương Tấn với Trương Hiểu Ba vẫn như trước, lạnh lùng gặp mặt, giọng điệu châm chọc, lúc cậu tăng ca, ngẫu nhiên còn mang cậu đi ăn mì như lần trước.
Điều này thế nhưng làm Trương Hiểu Ba yên lòng, tuy nói Âu Dương Tấn không tốt hơn với cậu thêm chút nào, ít nhất cũng không xấu hơn.
Dần dần, Trương Hiểu Ba qua loa đại khái liền ném chuyện này ra sau đầu, như cũ cãi vã với Âu Dương Tấn. Dường như Âu Dương Tấn cũng không quá để ý, vì lúc Trương Hiểu Ba lĩnh lương, phát hiện tiền lương của mình không bị khấu trừ, còn được thêm hơn 1 vạn tiền thưởng tăng ca.
Cầm đi trả cho Âu Dương Tấn, Trương Hiểu Ba vẫn còn lại hơn 2 vạn. Chỗ này cộng với tiền cậu đi làm thêm sau giờ làm là được hơn 3 vạn, có thể coi là lớn nhất trong lịch sử đi làm của Trương Hiểu Ba, khiến cậu rất vui.
Mà hai tuần này, Âu Dương Tấn đi đến chỗ một nhà tâm lý học bốn lần, tìm bác sĩ Mike đã khám cho y mười năm nay.
Mike, người Mỹ, 37 tuổi, là một nhà tâm lý học rất nổi tiếng. Âu Dương Tấn từ mười năm trước liền khám ở chỗ ông. Sau này phòng khám của Mike cũng chuyển đến thành phố A, Âu Dương Tấn có thời gian thì đến chỗ ông, coi như rất thân quen.
Tới phòng khám của Mike, Âu Dương Tấn không chút do dự, đem hết tiền căn hậu quả của sự việc kể ra một lượt, kể cả cảm giác quỷ dị đến cực điểm kia.
“Anh thấy thế nào?” Âu Dương Tấn trầm giọng hỏi, “Lúc tôi học đại học dường như cũng không nghiêm trọng như vậy.”
“Ừm.” Mike gật gật đầu, “Có điều, đây cũng không phải chuyển biến xấu, chỉ là bệnh tình có thay đổi nhất định.”
“Thay đổi?” Âu Dương Tấn nhíu mày.
“Phải.” Mike tiếp tục nói: “Lúc trước khi cậu còn học đại học, có ham muốn độc chiếm cực mạnh với bạn cậu, đây là một biểu hiện của chứng bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD). Nhưng cậu vẫn vô cùng thích nghiên cứu phần mềm máy tính, điều này làm phân tán một phần lực chú ý của cậu lên người bạn đó, nên lúc đó cậu chỉ những lúc thấy cậu ta thân cận với người khác mới cảm thấy khó chịu, lúc không thấy cậu ta thì không bị kích động, nên không thấy bực bội.”
“Ý anh là, tôi bây giờ nên tiếp tục chơi điện tử?” Âu Dương Tấn có chút không nhịn được: “Nhưng tôi bây giờ cảm thấy không có gì có tính thử thách. Tất cả các hệ thống lớn trên thế giới này tôi đều có thể đột nhập được, cảm thấy vô cùng nhàm chán.”
Mike lắc lắc đầu: “Không, tôi không bảo cậu tiếp tục chơi máy tính. Cậu không phải nửa năm chưa gặp bạn cậu sao? Đây cũng không phải ngày đầu tiên cậu ta đến công ty cậu. Cậu cẩn thận nghĩ thử xem, triệu chứng của cậu rốt cuộc bắt đầu từ lúc nào?”
Âu Dương Tấn nghĩ một lúc, nói: “Kỳ thực từ lễ tốt nghiệp đã có, nhưng tôi không có để ý. Lúc đó cũng không nghiêm trọng thế này, một lúc liền quên. Tôi bận rộn với công việc của công ty, cũng đã cho thám tử theo sát cậu ấy, nên không quá lo lắng.”
“Vậy từ lúc nào bắt đầu trở nên nghiêm trọng vậy?”
Âu Dương Tấn ngồi trên sofa, trầm mặc một lúc lâu, mới mở miệng nói: “Hôm đó tôi từ nhà bếp đi ra, phát hiện cậu ấy đã rời đi, tôi liền…”
Mike cẩn thận nghe lời tự thuật của y, phân tích một lúc, nói với Âu Dương Tấn: “Vậy tôi hỏi cậu, tình cảm của cậu với người bạn kia là gì?”
“Tôi thích cậu ấy.”
Âu Dương Tấn dứt khoát thừa nhận, “Tôi rất rõ ràng cảm giác của mình. Tôi thích cậu ấy. Tôi yêu cậu ấy. Là loại tình cảm giữa tình nhân. Nhưng anh biết tâm lý tôi không bình thường, tôi thấy cậu ấy gặp xui xẻo chỉ thấy hả hê, không xót cậu ấy, không quan tâm cậu ấy, mà rất thích bắt nạt cậu ấy. Tuy tôi biết tình cảm của mình, nhưng không cách nào bày tỏ.”
Mike gật gật đầu: “Rất tốt. Cậu có thể rõ ràng cảm giác của mình, điều này chứng tỏ tình trạng của cậu còn ổn, chỉ là cần cố gắng cùng trị liệu.”
“Vậy tôi nên làm thế nào?” Âu Dương Tấn có chút thống khổ nói: “Loại cảm giác này sắp làm tôi phát điên tôi. Tôi liều mạng bắt nạt cậu ấy, nhưng bắt nạt cậu ấy xong, thấy cậu ấy khó chịu, tim tôi lại đau thắt lại…”
“Lúc tôi không thấy cậu ấy thì rất lo lắng, lúc thấy cậu ấy lại buồn bực lạ thường, nhưng chờ đến lúc tôi ôm cậu ấy, tôi lại sợ mình sẽ làm cậu ấy bị thương…”
“Tôi ép mình không được đi gặp cậu ấy, nhưng lần trước lúc thấy cậu ấy liền mặc kệ tất cả cưỡng ép cậu ấy.”
“Chờ chút!”
Mike đột nhiên kêu lên, “Cậu vừa nói gì?”
“Lần trước lúc thấy cậu ấy liền mặc kệ tất cả cưỡng ép cậu ấy?”
“Đúng là câu này!”
Mike hưng phấn nói: “Cậu muốn có được cậu ấy, vì không có được nên mới tâm phiền ý loạn.”
“Ý anh là…” Âu Dương Tấn hồ nghi nhìn ông.
Mike cười gật gật đầu: “Không sai. Nếu cậu đã muốn cậu ấy, liền thuận theo nhu cầu của mình đi, nhưng cậu không thể ép cậu ấy. Tôi nghĩ bạn cậu hẳn là cũng thích cậu, cậu cố gắng dịu dàng một chút, thử qua lại với cậu ấy xem sao.”
“Nhưng tôi sợ mình mất không chế làm cậu ấy bị thương!” Âu Dương Tấn khổ não nện một đấm lên bàn trà.
Mike nghĩ một lúc, nói: “Thế này đi. Tôi với cậu giao ước một ám hiệu, một câu nói nào đó chẳng hạn. Sau này lúc cậu nghe thấy cậu ám hiệu này, cho dù thế nào, cậu cũng phải dừng lại. Tôi sẽ làm một vài ám thị tâm lý với cậu, để lúc cậu nghe thấy câu nói đó đều tự động chìm vào giấc ngủ.”
Âu Dương Tấn nghĩ nghĩ, cuối cùng cũng gật đầu.
Thế là Mike hỏi y: “Vậy cậu nghĩ xem, lúc cậu ấy nói cái gì, cậu sẽ rất kích động?”