Cũng không đau đớn gì lắm nhỉ?
Tôi từ từ hí mắt ra và…
Brian?
Brian đứng chắn trước đầu xe của tôi. Hai tay anh ấy giữ chặt lấy đầu xe. Anh ấy đã giúp cho xe tôi không đâm vào cây.
Tôi vội vã bước xuống xe.
– Brian? Sao anh lại…?
Brian bỏ mặc câu hỏi của tôi, anh ấy tiến nhanh về phía nhà Cullen.
Tôi còn thấy trên trán của anh ấy xuất hiện vài *vạch đen xì
*: cau mày
– Đồ máu lạnh các người nói là sẽ bảo vệ cô ấy, bằng cách đi chết đi hả? – Brian quát
– Chúng tôi làm thế thì đã sao? Liên quan tới con chó đi lạc như anh à? – Emmett đâu chịu thua, lên giọng khiêu khích
– Ngươi…
– ĐỦ RỒI!!! – Alice lớn tiếng, nói – bây giờ không phải là lúc để cãi nhau. Nhà Volturi đang đến. Chúng ta phải mau đưa Esther quay về.
– Alice nói đúng đó. Brian, đây là cách duy nhất để tôi có về quay về
Tôi cố gắng khuyên Brian.
Nhưng sao tôi lại thấy vui nhỉ. Có lẽ là tôi đã không đâm vào cái cây đó. Có lẽ là do Brian đã cứu tôi. Cũng có lẽ là do tôi đã gặp được Brian.
Tôi bắt đầu cảm thấy thích thế giới này rồi đấy!