Du Hoặc nói: Hàn Á huynh. Huynh nhớ lúc trước ta hỏi huynh có con nhà quyền quý nào hay đi mọi mình không.
Hàn Á nói nhớ. Hắn có gợi ý Hâm Hạo cho Du Hoặc, Lam Hạ.
Du Hoặc nói: Hâm Hạo hay đi một mình vô rừng. Chúng ta bày kế để hắn gặp nạn rồi cứu hắn.
Cứu hắn Hâm gia sẽ cho chúng ta một ân tình. Chúng ta lấy đó xin Hâm gia làm chỗ dựa để chúng ta mở tiệm kinh doanh.
Chuyện chúng ta và Thánh Vương quen biết phải dấu.
Thánh Vương hiện tại không thể bứt dây động rừng đưa tay giúp chúng ta được.
Muốn kế hoạch sau này hoàn thành chúng ta không thể để xảy ra bất cứ lỗi gì.
Có thể thế lực Thánh Vương cao giúp chúng ta việc làm ăn kinh doanh dễ dàng như trở bàn tay nhưng bên Du Phi, Hoa Phi cũng chả phải hạng vừa. Lỡ để lộ ra cái gì thì kế hoạch coi như hết.
Nên muốn đấu Du gia và Tả gia chúng ta phải tự mở Đường cho mình. Mà Hâm Gia là chính là đường.
Phụ Thân Lam Hạ khi rửa tay gác kiếm chuyển qua nấu ăn buôn bán. Ông có cất giữ riêng bí kíp công thức món ăn. Ta nghĩ chắc bá phụ có được là do lúc trước khi còn dao du giang hồ thưởng thức qua mà viết lại.
Nên trong tay Lam Hạ có một số công thức món ăn mà bà bà Lam Hạ
cất giữ. Thật sự rất lạ và toàn món ngon.
Chúng ta góp vốn mở một tiệm ăn. Có Hâm gia chống lưng ai giám làm gì.
Du gia và Tả gia chúng ta làm ra vài chuyện cho bọn họ bận rộn. Để bọn họ không có thời gian gây sự với chúng ta.
Còn Du phi và Hoa Phi, Nhàn Vương phi để Thánh Vương sử lý.
Đám Du Hoặc bàn bạc rồi quyết đinh chia nhau ra sử lý việc.
Gây chuyện cho Du gia là Trác Nhạc và Lâm Phúc làm.
Gây chuyện cho Tả gia là Truy Bân và Triệu Huy làm.
Còn lại Du Hoặc, Lam Hạ, Hàn Á thì sử lý chuyện Hâm Hạo.
Cả đám quyết định song thì rạn ra thực hiện.
Hôm nay, đám Du Hoặc sau bao nhiêu ngày theo dõi cùng cũng thấy Hâm Hạo đi săn thú. Bọn họ cải trang. Đi theo Hâm Hạo.
Hâm hạo đúng là gặp được một con hổ.
Du Hoặc đã bắn ám khí có tầm Bách Hương vào con hổ. Một loại độc khiến cơ thể bị ngứa đến chết. Con hổ bị trúng ngứa nổi loạn chay lung lung.
Hâm Hạo đúng lúc đang muốn săn hổ. Con hổ thấy Hâm Hạo nên đã lao vào tấn công Hâm Hạo.
Hâm Hạo đấu với con Hổ một lúc thì thấy không ổn.
Hâm Hạo nghĩ con Hổ này bị điên.
Hổ diên Hâm Hạo hắn không cần nên định bỏ đi.
Nhưng con hổ điên cuồng lao theo hắn.
Hắn đánh với con Hổ hơn một canh giờ. Con Hổ vẫn sung sức điên cuồng bám theo không buông.
Hâm Hạo cảm thấy đúng phiền. Không hiểu sao con hổ vẫn phát hiện bám theo hắn.
Trong lúc luồn lách tránh con Hổ thì bọn Du Hoặc suất hiện kéo Hâm Hạo trốn theo đường khác.
Chạy theo nhiều hướng cuối cùng cũng thoát. Bọn hắn ngồi nghỉ thở hồng hộc.
Nghỉ ngơi một lúc Hâm Hạo cảm ơn đám Du Hoặc kéo hắn theo.
Còn hỏi đám Du Hoặc là ai.
Đám Du Hoặc nói mình là thôn dân thôn Đào Nhai. Nay bọn hắn vào rừng để hái nấm và săn bắt. Ai ngờ gặp hắn bị Hổ điên tấn công.
Hâm Hạo nghe thế cũng không hỏi gì thêm tại hắn biết rõ Thôn Dào Nhai đa số hay vô rừng săn bắt.
Hâm Hạo nói: cũng may có các ngươi.
Các ngươi cứu ta có yêu cầu gì cứ nói. Phù hợp với khả năng hắn sẽ giúp.
***** NĐ8*****