Gia đình có giàu có đến đâu đi chăng nữa thì những dịp thế này cũng hạnh phúc giống như bao người bình thường. Diệp Khai bị Cù Gia nắm lấy tay trêu đùa, giống hệt khi còn bé. Cù Gia xoa đầu cậu, sờ nắn xương cốt, nhìn chỗ nào cũng thấy hài lòng, cưng chiều nói: “Con trai bảo bối, qua năm mới là mười bảy tuổi rồi, con muốn được mommy tặng quà gì nào.”
Diệp Khai ôm lấy bà: “Muốn mommy luôn khỏe mạnh, cười nhiều hơn, ít mắng con hơn.”
Cả nhà nghe xong đều không nhịn được cười, Cù Gia căn bản không làm gì được cậu, vừa vui vừa bực đập vai cậu một cái: “Con ít chơi với Trần Hựu Hàm đi là mẹ không mắng nữa!”
Vừa nói đến Trần Hựu Hàm liền có thêm một chủ đề để nói chuyện. Diệp Thông ngồi ở ghế chủ tọa, thanh âm trầm ổn mang theo điểm vui vẻ: “Hựu Hàm không tệ đâu, mặc dù phong cách hơi cởi mở, nhưng trong đám thế giao với nhà mình thì ba xem trọng thằng bé đó nhất!”
Có thể được Diệp Thông xem trọng khồng hề dễ, Diệp Khai không hiểu sao lại cảm thấy có cùng quanh vinh với hắn, tim cậu đập rộn ràng, gần như lập tức muốn gọi ngay cho Trần Hựu Hàm để nói cho hắn biết. Diệp Chinh cũng phụ họa: “Hựu Hàm quả thực rất được, Gia Gia, em thấy sao?”
Cù Gia nhấc chén trà lên, tự cao tự đại chậm rãi nói: “Một bụng tâm địa gian xảo, nhìn nhiều thêm một cái cũng sợ lây bệnh.”
Cù Gia vẫn luôn nói chuyện theo phong cách này, đám phu nhân trong giới gần như chẳng có ai dám nói chuyện với bà. Dĩ nhiên, chiến trường của bà cũng không phải ở tiệc trà, mà là trên thương trường, cho nên từ trước đến nay bà chưa bao giờ để vào mắt mấy thứ như danh viện thục nữ gì đó. Bà vừa nói câu này, những người còn lại đều im re, Diệp Khai vừa nghe đã sặc trà, cười đến suýt tắt thở. Người khác nghĩ thế nào thì không biết, nhưng Trần Hựu Hàm đại khái sẽ đáp lễ mẹ cậu bằng ba chữ — quá khen rồi.
Diệp Chinh nhéo Cù Gia dưới bàn một cái, hỏi Diệp Cẩn: “Bảo bảo, con với Hựu Hàm là bạn học, con thấy cậu ấy thế nào?”
Diệp Cẩn sớm đã đoán được sẽ bị hỏi đến chuyện này, cười nói: “Vậy thì phải xem mọi người hỏi về phương diện nào. Nếu là đối tác làm ăn thì đương nhiên là tốt.”
Diệp Chinh hắng giọng một cái, nói trắng ra: “Vậy nếu là bạn đời thì sao?”
Diệp Khai đột nhiên như bị cái gì đè xuống, cậu quay sang nhìn Diệp Cẩn, mở to hai mắt chờ đợi câu trả lời của Diệp Cẩn.
Diệp Cẩn nghĩ nghĩ, uyển chuyển đáp: “Vậy thì con cảm thấy mommy nói rất đúng.”
Cù Gia đạt được thắng lợi, dang tay ôm lấy Diệp Cẩn, hôn lên má con gái mình: “Bảo bối tinh mắt quá.”
Diệp Thông cười vui vẻ, một màn kia liền trở thành một bản nhạc đệm nhàn nhạt, rất nhanh liền bị bỏ qua.
Ăn cơm đoàn viên xong mỗi người đều có chương trình riêng, Diệp Thông cùng với bạn già uống trà đêm ngắm hoa đăng, Diệp Chinh với Cù Gia đều có hẹn đánh bài, Diệp Cẩn cùng với mấy người bạn thân đi đua xe chơi mấy trò kíƈɦ ŧɦíƈɦ, chỉ còn lại một học sinh ba tốt là Diệp Khai, Diệp Khai cũng có người hẹn, chỉ là cậu không thích tham gia náo nhiệt, so với hát hò, đánh bài, tán gái hay là đua xe thì cậu càng thích nghe đĩa than rồi đọc sách hơn.
Lật ra trang đã đánh dấu của “Tiểu sử của Wittgenstein”, Diệp Khai nghĩ nghĩ, vẫn là nên gọi cho Trần Hựu Hàm một cuộc điện thoại trước đã.
“Chúc mừng năm mới.” Cậu bỏ qua mấy chữ ‘Hựu Hàm ca ca’
“Hôm nay ngoan quá vậy?” Ý cười của Trần Hựu Hàm xuyên qua tai nghe truyền đến, hòa cùng với âm thanh của đĩa than, khiến Diệp Khai không phân rõ xa gần. Bên chỗ hắn đang rất ồn, chắc là đang ở một bữa tiệc giao thừa nào đó.
“Nói đi, ngoan như vậy là muốn được tặng quà năm mới gì?”
Diệp Khai hừ một tiếng, ai mà thèm cơ chứ. Cậu đẩy cặp kính thường đeo để đọc sách lên trán, “Thứ em muốn anh tặng không nổi.”
“Xem thường anh phải không?” Trần Hựu Hàm tách ra khỏi đám người nam nam nữ nữ đang quần ma loạn vũ bên bể bơi, đi về phía sảnh phụ yên tĩnh, “Thế nào, GC nhà anh phá sản đến nơi rồi à?”
Diệp Khai cười cười, cậu biết Trần Hựu Hàm xài tiền như nước, những người lên giường với hắn không chỉ dễ yêu hắn mà còn dễ dàng bị cuốn vào vòng xoáy tiền bạc. Chỉ cần hầu hạ hắn đến vui vẻ khoảng hai tháng là có thể nhận được một chiếc xe hơi sang trọng, quả là một cuộc mua bán một vốn bốn lời. Cậu biết Trần Hựu Hàm thứ gì cũng tặng được, thậm chí cái đồng hồ kia ở trong mắt Trần Hựu Hàm cũng không tính là gì. Nhưng những thứ mà Diệp Khai nhận được từ Trần Hựu Hàm nhiều nhất chính là đồ chơi hay sản phẩm điện tử gì đó, thứ đắt nhất chính là một đôi giày thể thao có chữ ký phiên bản giới hạn, chỉ có 3.000 đôi trên thế giới.
Cậu không giống với những người kia.
Bọn họ là danh chính ngôn thuận ngủ cùng với hắn, cho nên có thể trắng trợn nhận quà.
Cậu thì không, cho nên cậu không thể.
“Vậy anh tặng em một cặp kính đi, mắt trái 150 độ, mắt phải thêm 50 độ loạn thị.”
Trần Hựu Hàm suýt chút nữa cho là mình nghe nhầm rồi: “Em chế giễu ai đấy?”
“Em chỉ muốn cái đó thôi, mắt của em không tốt.”
“Mắt không tốt thì đi bệnh viện.” Trần Hựu Hàm mắng, mắng xong lại ghi nhớ trong lòng.
“Tối nay lúc ăn cơm mọi người nhắc đến anh.” Diệp Khai dựa lưng vào ghế, hai chân gác lên bàn học.
“Thật sao, vừa nghĩ liền biết không có lời gì hay. Nhà họ Diệp nhà em toàn người thiếu thông minh, chỉ toàn chiếm lợi nhà họ Trần anh thôi.” Trần Hựu Hàm ngồi dựa vào bệ cửa sổ, châm một điếu thuốc rồi đưa lên miệng.
“Anh nghĩ nhà họ Diệp chúng em thế đấy phỏng?” Diệp Khai cười, dáng vẻ thả lỏng, trong lòng đều là vui vẻ bình tĩnh: “Ông nội nói ‘Hựu Hàm được lắm’, ngay cả ba em cũng khen anh.”
Trần Hựu Hàm híp mắt thở dài ra khói thuốc, vẩy rơi tàn thuốc rồi cười nói: “Anh sợ quá đi à, sợ đến run rẩy cả người rồi này.”
“Đáng tiếc là anh đã nhận được hai phiếu chống từ hai vị nữ sĩ nhà em.” Sau đó cậu nhịn cười thuật lại lời Cù Gia một lần nữa.
Trần Hựu Hàm nghe xong chỉ cười, cúi đầu bóp cái mũi đau nhức do thức đêm của mình, phong độ chậm rãi nói: “Dì quá khen rồi.”
Bốn chữ, lễ phép hơn cậu nghĩ, còn biết gọi “dì”.
“Thứ nhất, mặc dù anh có rất nhiều bạn tình, thế nhưng những người đó đều rất khỏe mạnh, anh cũng rất khỏe mạnh.”
“Thứ hai, anh thế này không thể gọi là một bụng gian xảo được, mà phải gọi là một tấm lòng son, chân tình vĩnh viễn không bị dập tắt, biết chưa?”
Diệp Khai không biết hắn lấy đâu ra da mặt dày mấy chục năm như một ngày mà nói nhảm, giễu cợt nói: “Anh tốt nhất nên vậy.”
Đối diện bể bơi, một người mẫu gần đây đang nổi đình đám vẫy tay với Trần Hựu Hàm, ngực khủng, eo thon, chân dài, chỉ là mặt hơi có chút chán đời, nhưng cái này người ta gọi là cao cấp. Có cao cấp thật không thì Trần Hựu Hàm không biết, hắn chỉ biết tắt đèn thì chỉ còn cảm giác. Hắn bóp tàn thuốc rồi bước ra ngoài, nhanh chóng nói: “Thôi, không nói chuyện với em nữa, gần sang năm mới trò chuyện với anh hăng say như vậy làm gì? Đi chơi với bạn học đi.”
Tranh thủ hai giây trước khi hắn cúp điện thoại, Diệp Khai vội vàng nói: “Ngày mốt em đi Vancouver, anh đến tiễn em không?”
Bàn tay đang đẩy cửa ra của Trần Hựu Hàm dừng lại trong giây lát, người mẫu kia quay sang đối diện hắn, khuỵu gối và nâng hông tạo dáng theo một tư thế pose kinh điển của một ngôi sao người Mỹ, rồi hôn gió với hắn. Tất cả những người khác ồn ào, người hô Vic, người hô Trần thiếu, còn có người nào đó không cần mặt mũi hô Hựu Hàm ca ca. Trần Hựu Hàm đều nghe vào trong tai, nhưng thế giới ồn ào đều an tĩnh lại trong nhịp thở của Diệp Khai. Cách tai nghe, như có như không, giống như mang theo khí tức thiếu niên, hơi thở sạch sẽ.
“Đến chứ?” Diệp Khai nhẹ giọng hỏi .
Lúc này Trần Hựu Hàm mới nghe được âm thanh bên chỗ Diệp Khai, là âm sắc đặc biệt của đĩa than, “Không thể che giấu tình yêu này, là tình yêu sâu như biển của tôi.”
Hắn nắm tay nắm cửa thủy tinh, đẩy cửa ra, âm thanh kia biến mất trong một trời pháo hoa cùng với tiếng la hét điên cuồng —
“Đến.”