Hành lang dài một bên là rượu say người đông, trong góc ánh sáng tối tăm, nàng bị người đó kìm chặt eo, bị đôi mắt tràn ngập tà khí nhìn chằm chằm, ngón tay dài nhéo cằm nàng không chút khách khí: “Liễu gia Quỳnh Nương? Nghe nói ngươi xin phụ thân từ chối ta. Sẽ có một ngày, bổn vương khiến ngươi ân hận vì đã làm sai!”
Liễu gia Tương Quỳnh, tài mạo nổi danh khắp kinh thành, người cầu thân năm đó nhiều biết bao? Nếu không phải Lang Vương nhắc đến, Quỳnh Nương đã quên chuyện vị phiên vương ở biên cương này cầu thân nàng. Lang Vương lên án chỉ trích nàng có mắt như mù, nàng cũng chẳng có cách trả lời.
Sau khi thấp giọng nói bên tai nàng, hắn liền buông tay rời đi, dấu tay trên cằm nhắc nhở nàng vừa bị người khác khinh bạc.
Nhưng dù cho Lang Vương vô lễ, Quỳnh Nương cũng chẳng thể nói ra để tránh vấy bẩn thanh danh của nàng, chỉ có thể nhịn trong lòng. Từ đó về sau, thấy Lang Vương từ xa là nàng đi đường vòng, còn Lang Vương cũng không tìm cơ hội vô lễ với nàng nữa, có điều mỗi lần “tình cờ gặp gỡ”, ánh mắt của hắn luôn khiến người khác chán ghét…
Còn hôm nay, sống lại một đời, nàng lại đối mặt với cặp mắt này, nhất thời tựa như có cảm giác của ngày xưa. Nàng ngây người nhìn chằm chằm Lang Vương quá lâu.
Bởi vì tuấn mỹ, Sở Tà đã quen việc nữ tử chủ động, nghĩ tiểu nương này tâm tư linh hoạt, cố ý câu dẫn mình. Hắn giương mi, mở miệng nói: “Bưng qua đây.”
Lúc này Quỳnh Nương mới phát hiện bản thân thất thố, vội vàng liễm mi thu hàm đoan trang bưng bánh ngọt đến bên cạnh Lang Vương.
Do thời tiết, mấy ngày nay Sở Tà không hợp khí hậu, ăn uống không thoải mái. Hôm qua thấy Thường Tiến trình điểm tâm hoa văn tinh xảo lên liền hứng thú nếm vài miếng, không ngờ vào miệng vị ngọt mềm mại tan ra. Sau khi ăn mấy miếng, tâm trạng tốt lên, hắn nhìn chim tước trên điểm tâm, tinh xảo đến mức nhìn rõ cả lông chim, không biết từ tay người nào mà ra.
Vì vậy lúc trên phố nghe Thường Tiến nói gặp được người vẽ tranh, hắn liền nâng rèm lên nhìn. Không ngờ sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn… Vì thế gọi người đưa nàng về cùng.
Vừa nãy lúc nàng vẽ tranh, hắn đọc sách mỏi mắt, vừa ngẩng đầu ngưng thần liền thấy gáy ngọc hơi rũ, môi ngậm mi liễm, ngón tay nhỏ nhắn cầm bút càng cua lướt nhẹ trên một miếng điểm tâm. Hắn nhìn rất lâu, như có một chiếc lông nhẹ nhàng trêu chọc nơi đáy lòng hắn.
Thường Tiến là hộ vệ của Sở Tà, vừa chờ vừa xem mặt đoán ý. Thuận theo tầm mắt của Lang Vương, thấy hắn đang ngắm tiểu nương vẽ tranh. Thường Tiến không nghĩ ra, trấn nhỏ vùng sông nước lại cất giấu một đoá phù dung xuất trần như vậy, bậc diệu nhân này rửa tay làm canh khiến khẩu vị người khác tốt hơn.
Lúc tiểu nương này đến gần, hắn thấy tấc tấc da thịt trơn bóng nõn nà, Thường Tiến nghĩ không thông, tại sao một tiểu hộ thấp hèn lại có một nữ nhi xinh đẹp như vậy. Chẳng trách vương gia không đặt nữ nhân vào mắt cũng phải nhìn chăm chăm hồi lâu.
Quỳnh Nương đặt điểm tâm lên bàn trà nhỏ trước nhuyễn tháp của Lang Vương rồi nghiêng người lùi ra sau.
Lang Vương tiện tay cầm đũa ngọc lên, gắp giá đỗ cho vào miệng, xem ra tôm bóc vỏ phi hành cùng với vị thanh mát của giá đỗ rất hợp khẩu vị của Lang Vương, đã nếm thử một miếng là không thể buông đũa. Quỳnh Nương thầm thở phào một hơi, tạm thời tháo gỡ được nỗi lo bị đánh chết.
Sở Tà cắn một miếng bánh, ung dung nhận khăn lau miệng thị nữ đưa tới, bỗng nhiên chậm rì rì mở miệng hỏi: “Liễu gia Tương Quỳnh, tại sao lại trở thành nữ nhi Thôi gia?”
Hắn vừa hỏi, da đầu Quỳnh Nương chợt tê dại, nàng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Sở Tà.
Sở Tà đang uống trà, sau khi bỏ chung trà xuống, hắn nói: “Xem ra Liễu tiểu thư quên bổn vương rồi, không phải mùa hạ năm ngoái huynh trưởng Tương Cư của ngươi đưa ngươi đến bãi săn bắn hươu ở ngoại ô sao? Ta và ngươi đã gặp nhau lần đó.”
Chuyện Sở Tà nói là chuyện của một năm trước. Nhưng Quỳnh Nương làm người hai kiếp, hồi ức rối loạn.
Sở Tà vừa mới nhắc lại, nàng nhớ ra kiếp trước quả thực có chuyện này.
Lúc đó người hoàng gia thích nhất là săn bắn, tuy tuổi còn nhỏ nhưng tiểu công chúa của vạn tuế gia đã tinh thông kỹ nghệ trên ngựa. Liễu Mộng Đường nghĩ tương lai nữ nhi khó tránh chuyện phải bầu bạn với công chúa và người hoàng thất đi săn, những tài nghệ trên ngựa nếu có thể học thì học, nhất định sẽ đứng thứ nhất trong các vị quý nữ. Thế là liền sai Liễu Tương Cư đưa muội muội đến bãi săn học kĩ nghệ cưỡi ngựa. Hình như lúc đó nàng còn tranh chấp với một vị tiểu cô nương… nhưng nàng lại không nhớ ra nàng đã gặp Lang Vương thế nào.
Đã bị Sở Tà biết rõ, có chối cũng chẳng giải quyết được vấn đề, vì thế nàng liền kể chuyện năm đó hai nhà Thôi Liễu bế nhầm con.
Sở Tà nhướng mày, đánh giá một thân áo vải thô đã giặt đến phai màu của nàng, nghiền ngẫm nói: “Huynh trưởng Liễu Tương Cư nói ở trong nhà ngươi rất được nuông chiều, Liễu đại nhân có thể nhẫn tâm bỏ được ngươi sao? Nữ nhi đã nuôi dưỡng mười lăm năm nói không cần là không cần, chẳng lẽ Liễu gia không nuôi nổi hai nữ nhi à?”
Quỳnh Nương nửa ngẩng đầu, không kiêu ngạo không siểm nịnh mà nói: “Nếu năm đó làm sai thì đương nhiên phải sửa lại cho đúng. Lẽ nào chỉ bởi vì Liễu gia phú quý, nuôi được hai nữ nhi mà Thôi gia không có nữ nhi để nuôi sao?”
Ngón tay Lang Vương gõ nắp chung trà: “Ngươi rời Liễu gia mà không thấy khó chịu sao?”
Khoé miệng Quỳnh Nương cong lên: “Nô gia vốn là thương nữ Thôi gia, bây giờ trở về vị trí cũ mà thôi, cha nương không ghét bỏ nô gia tay chân vụng về đã tốt lắm rồi, còn lại vẫn một ngày ba bữa, sớm chiều mặt trời lên xuống, làm gì có chuyện khó chịu?”
Quỳnh Nương nói đến đây rồi dừng lại, sau đó nói tiếp: “Huynh trưởng của ta bị thương, không rõ tình hình hiện tại thế nào, hơn nữa cha nương không biết hai chúng ta đi đâu, nhất định sẽ lo lắng. Chẳng biết có thể để chúng ta về nhà được không, nếu ngày sau Vương gia vẫn muốn thưởng thức mùi vị điểm tâm của Thôi thị thì sai người đến lấy là được.”
Tuy nàng xinh đẹp dễ thương, nhưng kiếp trước đường đường là nhất phẩm phu nhân, vẻ quý phái có mặc áo vải thô cũng không che được. Tuy là khẩn cầu nhưng người khác không thể cảm nhận được ngữ khí hèn mọn.
Dường như dáng vẻ yên lặng cẩn thận này của Quỳnh Nương gợi lên ký ức không tốt nào đó của Lang Vương, ý cười nơi khoé môi hắn thu hết lại, nhìn lạnh băng mà không nên tiếp cận.
Đúng lúc Quỳnh Nương tuyệt vọng nghĩ rằng vị vương gia này muốn tiếp tục làm khó nàng, cuối cùng hắn cũng mở miệng nói: “Ca ca ngươi bị thương là do hạ nhân vương phủ không đúng, sẽ có người thu xếp tiền thuốc men cho hắn, các ngươi về nhà đi… Qua mấy ngày nữa, bản vương sẽ phái người đến phủ ngươi.”
Lúc này Quỳnh Nương mới âm thầm thở dài, nàng không thể hỏi Lang Vương vì sao mấy ngày nữa sẽ phái người đến. Chỉ có thể coi như vị vương gia này lễ nghĩa chu toàn, còn Thôi Truyền Bảo đã được bó xương ổn thoả, được đưa đưa lên xe ngựa.
Lúc huynh muội hai người về nhà, phu phụ Thôi gia đã sốt ruột đến điên rồi. Lúc bọn họ còn chưa thu sạp, có một láng giềng quen biết đến báo cho, nói nhìn thấy nhi tử nhà họ bị xe ngựa đụng thương, nữ nhi cũng bị chủ nhân xe ngựa đưa đi rồi.
Phu phụ hai người chịu đả kích lớn, không có thời gian thu sạp hàng, lên phố tìm kiếm nhi nữ.
Nhưng tìm một vòng cũng không thấy, về đến nhà bỗng phát hiện Liễu Bình Xuyên ngồi trên xe ngựa đợi trước cửa.