Sự nhạy bén với động tĩnh và khả năng dự đoán của họ đều rất xuất sắc, theo kịp tốc độ của quái vật, hỏa lực cường đại nhanh chóng tập trung lên người quái vật đang di chuyển.
Dưới sự tấn công mạnh mẽ, ngược lại lại khơi dậy hung tính của quái vật, dùng tốc độ không thể tưởng được lao về phía Sở Thiên Tầm, qua mấy lần lên xuống thì nó đã bổ nhào vào trước mặt Sở Thiên Tầm.
Ma vật dữ tợn kinh khủng nhào về phía cô nữ sinh yếu ớt, tựa như một khắc sau đó nó có thể xé nát cô gái yếu ớt đó.
Trái tim của những người có mặt ở đây đều thắt lại.
Nhưng bản thân vị nữ sinh kia lại không một chút sợ hãi.
Hai mắt cô không chớp, nhìn chằm chằm vào quái vật đang nhào tới trước mặt, bình tĩnh bắn ra một phát súng, cho đến khi ma vật ở gần trước mắt, cô mới vứt bỏ súng ống, xoát một chút rồi rút con dao găm trên đùi ra, đặt trước ngực bày ra tư thế phòng thủ.
Ngô Hạo ở gần Sở Thiên Tầm nhất, hắn nổi giận gầm lên rồi rút dao găm trên người ra định lao về trước để chuẩn bị ứng cứu.
May mắn là khả năng phòng ngự của con quái vật này thấp hơn nhiều so với con quái vật mà họ gặp phải trước đó.
Khi con quái vật lao tới trước mặt Sở Thiên Tầm, nó đã cạn kiệt sức lực, cuối cùng mềm oặt ngã xuống trước mặt Sở Thiên Tầm.
Lạch cạch một tiếng đè lên người Sở Thiên Tầm, không động đậy được nữa.
Ngô Hạo dẫn đầu các đội viên chiến đội đặc biệt bao vây ma vật không nhúc nhích, bọn họ giơ súng không dám bắn, sợ ngộ thương đến học sinh dưới người ma vật.
“Bạn học, có sao không? Bạn học, bạn học!”
“Nghe được xin trả lời, bạn học!”
Cơ thể mềm nhũn của quái vật cử động, vị nữ sinh thể chất “yếu đuối” kia đẩy cánh tay màu xám xanh của ma vật, từ dưới thân nó bò ra.
Dường như cô còn muốn xác nhận xem ma vật có thật sự chết chưa, cô sờ vào chỗ bị đập nát của ma vật, không chút kiêng kị sẽ lây dính thứ chất lỏng màu vàng chảy ra từ vết thương của nó.
Sau đó cô vui mừng nhảy lên, đút hai tay vào túi: “Như vậy đã chết, thật may quá.”
Ngô Hạo nhìn nữ sinh bị mình dán nhãn “gà yếu”, chợt cảm thấy xấu hổ như bị tát vào mặt.
Đối mặt với ma vật khủng bố đột nhiên xuất hiện, cho dù là binh lính tốt nhất của hắn cũng không có tố chất tâm lý mạnh mẽ để có thể bình tĩnh đối phó với chúng như vậy.
Phó Quốc Húc lúc này mới phản ứng lại chuyện gì xảy ra, vội vàng đi về phía trước: “Học muội, em không sao chứ?”
Ngô Hạo nhìn về phía anh ta: “Cậu là Phó Quốc Húc?”
“Phải, là tôi.” Trên gương mặt mập mạp của Phó Quốc Húc hiện lên chút mờ mịt.
Ngô Hạo lấy điện thoại ra, so sánh với tấm hình trong điện thoại, gật đầu: “Trung đoàn trưởng Phó Chấn Hùng nhờ chúng tôi đón cậu trở về, cậu mau lên xe với chúng tôi.”
Phó Quốc Húc vui vẻ la lên, chỉ huy quân đội trong miệng Ngô Hạo chính là ông nội của anh.
“Thật tốt quá, tôi có thể đưa bạn của mình theo không?”
Ngô Hạo nhìn thoáng qua Sở Thiên Tầm, gật đầu.
“Học muội, ông nội tôi phái người đến đón tôi, em đi cùng tôi đi.” Phó Quốc Húc hỏi ý Sở Thiên Tầm, anh ta lớn như vậy nhưng đây là lần đầu tiên trong đời anh thực sự hạnh phúc vì thân phận đặc biệt của mình, cả đường đi luôn được học muội cứu, cuối cùng cũng có thể trả lại một chút.
Sở Thiên Tầm đút tay vào túi, mân mê viên tinh thạch nhỏ mà cô mới lấy được trên người Du đãng giả.
Tinh thạch của ma vật nhất giai chỉ lớn bằng hạt táo, ẩn nấp khó tìm, nếu không phải cô đã từng sờ qua vô số lần, đúng là không thể nào ở trước mặt mọi người mà lặng yên không tiếng động lấy bỏ vào túi được.
Đây chính là tinh thạch cần thiết nhất trong giai đoạn này của cô.
Cô muốn đi con đường của mình, nhưng trong lòng cô lại nhớ đến thi thể của Độn hành giả trong miệng của Ngô Hạo, hy vọng có thể có được vị trí của xác chết từ miệng họ.
Suy nghĩ một lát, cô gật đầu: “Được, tôi đi với mọi người một đoạn. Nhưng tôi muốn đến Lộ Đảo, nửa đường chúng ta sẽ tách ra.”
“Hàn Huyên và Cam Hiểu Đan đâu? Bọn họ đi đâu rồi?”
Phó Quốc Húc tìm kiếm trong đám người, vừa nãy quá hỗn loạn, trời lại tối đen, hai nữ sinh này không biết bị dòng người đưa đến đâu rồi.
Chỗ rẽ ở góc đường phía xa lại vang lên tiếng ầm ầm.
Mỗi khi âm thanh vang lên, mặt đất đều khẽ rung chuyển.
Sắc mặt Ngô Hạo bỗng trở nên khó coi.
Hắn biết đó là gì, bọn họ vừa mới đối chiến với loại quái vật này, da cứng thịt dày, dường như đao thương bất nhập, hơn nửa sức lực lại vô cùng lớn, rất khó đối phó.
Trong mắt Sở Thiên Tầm cũng lộ ra ánh sáng hưng phấn, thật tốt quá, muốn cái gì tới cái đó.
Thứ đến là Độn hành giả cấp 1, loại ma vật này hành động chậm chạp, trí lực rất thấp, điểm yếu dễ tìm thấy. Lúc này trong tay cô có súng, bên cạnh còn có một đám đặc công làm tay chân miễn phí, còn thiên thời địa lợi nào có thể tốt hơn lúc này sao?
Sở Thiên Tầm mém xíu không khống chế được bản thân mà cười ra tiếng.
Trong ánh mắt kinh sợ của mọi người, một thân ảnh to lớn hiện ra nơi góc đường, dáng người đó như một người bình thường mắc bệnh béo phì – nếu không phải chiều cao của nó bằng ba tầng lầu.
Người khổng lồ cao lớn hành động chậm chạp, thịt mỡ toàn thân nó run lên sau mỗi bước chân hướng về đây, hai mắt mở to đến mức gần chạm đến trán, môi to béo, nước bọt chảy ròng ròng như trời mưa.
“Đội 1, đưa Phó Quốc Húc và cô gái này đi trước. Lâm đội, xếp người đưa dân chúng rút lui, đội 2, đội 3 theo tôi lên.” Ngô Hạo nhanh chóng hạ lệnh.
Sở Thiên Tầm xoa xoa bả vai: “Tôi sẽ ở lại. Cùng với bọn họ.”
“Học muội!” Phó Quốc Húc vội vàng muốn khuyên nhủ.
Sở Thiên Tầm đã cầm súng lên, đi theo đội viên đội đặc chiến, chỉ dùng bóng lưng vẫy tay với anh: “Anh đi trước đi.”
Phó Quốc Húc cắn môi không nói nên lời, anh hiểu rõ dù bản thân có ở lại cũng chỉ là gánh nặng.
Đã từng, những người anh em họ trong gia tộc chế giễu anh là người yếu đuối bất tài, tay trói gà không chặt.
Anh không thèm quan tâm, còn cảm thấy mấy người anh em đó mới là những kẻ ngốc, bị những lão già cổ hũ trong nhà tẩy não, thế giới xa hoa kì thú không muốn hưởng thụ, cứ thích vào quân doanh chịu khổ.
Giờ phút này, anh hốt hoảng trốn lên xe, được bảo vệ rời khỏi chiến trường.
Chỉ có thể từ cửa kính xe loang lổ, ngước nhìn những bóng lưng thẳng tắp kia đi ngược dòng người mà đối đầu với quái vật.
Trong lòng Phó Quốc Húc mới cảm thấy hối hận.