Bây giờ nhìn vào tờ giấy mà y đưa, nàng miễn cưỡng hiểu được vài từ đơn giản, còn lại cũng không rõ là viết cái gì, chỉ cảm thấy nét chữ của tiểu thư vừa mảnh khảnh mà vẫn cứng cáp có khí khái, mỗi nét hạ xuống đều rất xinh đẹp, đẹp tới mức không nói nên lời.
Ninh Hoàn vẫn nghĩ Điệp Thanh biết chữ, bởi vì hạ nhân theo hầu y hồi trước đều phải học cách đọc sách hơn một năm, thấy Điệp Thanh cầm giấy ngược y cũng không nhắc nhở, nói tiếp: “Ta còn cần một con dao để sắc thuốc, cối xay, nồi và cả chày nữa…”
Y lần lượt liệt kê rất nhiều thứ, Điệp Thanh kinh ngạc: “Tiểu thư cần những thứ này làm gì ạ?”
Ninh Hoàn nói: “Còn nhớ rõ mấy phương thuốc, muốn sắc thử.”
Điệp Thanh gật đầu: “Vâng ạ.”
Trong phủ Thái tử nhiều thị thiếp như vậy, Điệp Thanh còn nghĩ cuối cùng tiểu thư cũng có đất dụng võ[3], chuẩn bị chèn ép đám người này tới mức không dám ngẩng đầu.
Vậy mà sau khi gả qua đây tiểu thư chỉ quan tâm xem sáng trưa tối ba bữa ăn gì, nên cắm loại hoa nào để trông lịch sự tao nhã, mặc y phục màu nào mới đẹp.
Thậm chí bây giờ còn muốn sắc cả thuốc, nhưng dù sao thì hiện tại tiểu thư cũng không còn xuống tay đánh đập hạ nhân các nàng nữa, với Điệp Thanh thì đó là chuyện rất tốt, hơn nữa tiểu thư rất kĩ tính ở khoản ăn uống, đám hạ nhân theo hầu bên người cũng được hưởng ké đồ ăn ngon.
Nàng nhận bạc Ninh Hoàn đưa rồi nhanh chân đi làm việc.
Ninh Hoàn dùng điểm tâm sáng xong, chờ hạ nhân chuẩn bị nước nóng rồi đi tắm.
Y cứ có cảm giác tắm nước ở đây xong da y có phần thô ráp hơn, trong lòng cũng càng thêm nhớ nhung hồi còn ở nhà, tắm rửa toàn dùng nước suối từ trên núi đem xuống.
Còn chưa hòa li với Mộ Cẩm Ngọc mà Ninh Hoàn cũng đã bắt đầu suy nghĩ xem ngả bài xong y sẽ ở chỗ nào.
Máu từ đêm qua thấm xuống y phục, dính vào đùi y khiến cả đùi đều là vệt máu khô, song sau khi được kì cọ thì nơi ấy lại trở về màu sắc trắng trẻo. Ninh Hoàn khoác y phục lên người, đứng tựa bên cửa sổ, bắt đầu thưởng thức đoản kiếm mà y lấy được từ Mộ Cẩm Ngọc.
Thân kiếm hơi tỏa ra khí lạnh, Ninh Hoàn thả một sợi tóc xuống, sợi tóc vừa chạm vào lưỡi kiếm đã lập tức đứt thành hai đoạn. Vì Điệp Thanh hiện đang không ở đây, nên người rót trà cho Ninh Hoàn là một ma ma theo từ phủ Định Viễn Hầu đến.
Ninh Hoàn nhìn qua nàng.
Lý ma ma này rất khéo léo, người cũng trung thực an phận, không ỷ mình lớn tuổi mà bắt nạt các nha hoàn khác.
Y gõ nhẹ lên mặt bàn: “Ma ma lại đây.”
Lý ma ma nhanh nhẹn đi qua: “Tiểu thư có gì sai bảo ạ?”
“Dựa theo vóc dáng của ta mà cho người đi may hai bộ y phục của nam tử đi, bắt đầu làm trong tháng này.” Y giải thích thêm, “Sắp tới ta định qua xem cửa tiệm một chút, ăn mặc giống nam tử sẽ tiện hơn.”
“Dạ vâng.”
Ninh Hoàn phất tay cho nàng lui xuống.
Bấy giờ Mộ Cẩm Ngọc cũng vừa về, hắn mới bị người ta chọc cho phải ôm một bụng tức giận ở trên triều, không ngờ lại có đại thần dám tấu hắn ngày thường sống bừa bãi phóng túng, mới dẫn đến việc cơ thể ốm yếu bệnh tật.
Song mặc kệ nguyên nhân là gì, thì việc thân thể Thái tử gầy yếu thiếu sức sống cũng không phải là chuyện tốt, mỗi hành động cử chỉ của hắn đều sẽ bị phóng đại lên, chỉ cần hắn ho khan một tiếng thôi cũng sẽ bị kẻ khác đoán già đoán non, kêu hắn làm việc không đứng đắn.
Tuy Mộ Cẩm Ngọc đã phải mất một khoảng thời gian để nghỉ ngơi chữa thương, song thế lực trong triều của hắn vẫn không thể loại trừ triệt để được.
Hơn nữa hắn còn vừa thành hôn cùng Thái tử phi, một người mắt cao hơn đầu lại chẳng bao giờ tỏ ra hiền hòa thân thiện với người khác, từ hôm thành thân đến nay cũng phải mấy ngày rồi mà Mộ Cẩm Ngọc vẫn chưa thấy đối phương chủ động dụ dỗ lấy lòng mình.
Tình hình này rất khác với tác phong thường thấy của Ninh Hoàn.
Người khác có thể không biết chứ Mộ Cẩm Ngọc thì lại vô cùng rõ ràng, Ninh Hoàn chính là loại người mà chỉ cần được nam nhân có quyền thế chú ý một chút thôi, là sẽ lén lút làm mấy trò nhỏ để quyến rũ người ta.
Ninh Hoàn với thái độ như hiện giờ khiến hắn hết sức hoài nghi, có khi nào bản thân sắp bị phế truất đến nơi rồi.
Mộ Cẩm Ngọc vừa vào cửa đã thấy Ninh Hoàn đang mải ngắm nghía thanh đoản kiếm hôm qua, dường như y cũng có hứng thú với binh khí, còn làm ra hành động nguy hiểm như giơ ngón tay lên sờ lưỡi kiếm, hắn vừa thấy đã vội ho khan một tiếng.
Ninh Hoàn ngẩng đầu lên nhưng cũng không rút tay về, trong nháy mắt đầu ngón tay y đã cắt một vết, y lên tiếng: “Sao tự dưng điện hạ lại qua đây?”
Máu tươi vẫn đang thi nhau rỉ ra từ miệng vết thương, song Ninh Hoàn lại cứ như không biết đau mà chỉ cầm khăn thấm nhẹ. Song y có lau cũng nữa vô dụng, miệng vết cắt không hề nông nên đâm ra máu vẫn cứ chảy.
Mộ Cẩm Ngọc bảo A Hỉ: “Lấy thuốc trị thương tới đây.”
A Hỉ hỏi lại: “Món Hoàng hậu nương nương ban thưởng ạ?”
Mộ Cẩm Ngọc gật đầu.
A Hỉ nhanh chân chạy đi.
Ninh Hoàn chỉ đơn giản há miệng ngậm ngón tay, bên môi y lập tức dính một vệt máu nhỏ, dạo gần đây y hoàn toàn không dùng chút phấn son nào cả, bờ môi thoạt nhìn càng thêm đỏ.
Mộ Cẩm Ngọc cũng không nhìn y, tự rót cho mình một ly trà.
Trà là trà hoa mai, nước trà có màu xanh biếc như ngọc bích, bên trên còn có vài cánh hoa đang trôi nhè nhẹ, tỏa hương thơm dịu dàng.
Ninh Hoàn đang ngậm ngón tay lại bắt đầu nhớ nhà, nếu giờ này y mà ở nhà thì chắc hẳn sẽ cùng hai ba vị bằng hữu thân thiết tổ chức một yến tiệc hoa mai, trà hoa mai rượu hoa mai bánh hoa mai, sau đó nướng thêm một con hươu sao.
Y có hơi mất tập trung, thậm chí lúc ánh mắt Mộ Cẩm Ngọc dừng trên mặt mình y cũng không phát hiện.
Lê Tuyết Đường cách viện của Mộ Cẩm Ngọc rất gần, một lúc sau A Hỉ đã vừa thở phì phò vừa chạy lại, đưa một lọ thuốc mỡ đến trước mặt Ninh Hoàn: “Thái tử phi nương nương, của người.”
Ninh Hoàn xoa nhẹ ngón tay rồi nhận lọ thuốc, y mở nắp ra, ngay lập tức ngửi thấy mùi thảo dược nhàn nhạt tỏa ra từ bên trong.
Mùi này Ninh Hoàn đã ngửi thấy khá nhiều lần, y đi theo thái y học hỏi không ít năm, cho dù Ninh gia có bị phá sản thì y cũng vẫn có thể sinh sống bằng nghề thầy thuốc được, thậm chí y còn có thể liệt kê chi tiết được những loại thảo dược có trong lọ thuốc mỡ này.
Y lấy một chút thuốc mỡ, không bôi vào miệng vết thương mà lại xoa lên mu bàn tay.
A Hỉ hơi đau lòng: “Thưa Thái tử phi nương nương, thuốc mỡ này rất quý đấy ạ.”
Ninh Hoàn đột nhiên hỏi: “Đây có thật là đồ do Hoàng hậu ban thưởng không? Hoàng hậu lấy được cái này từ đâu? Trong này có một loại thảo dược gọi là nhân sâm rắn[2], có chút độc, sẽ làm miệng vết thương khi đã lành tiếp tục mưng mủ lở loét.”
[2]A Hỉ kinh hãi lắp bắp: “Dược này là cho Thái tử điện hạ dùng… Để bôi lên miệng vết thương…”
Hắn đột nhiên nhớ lại, đúng là vết thương của điện hạ cứ liên tục lành rồi sau đó lại vỡ ra.
Nét mặt Mộ Cẩm Ngọc hơi thay đổi: “Dược này là phụ hoàng đưa cho mẫu hậu —”
Hắn không nói hết câu.
Tuy Ninh Hoàn đã đọc trước nội dung trong sách, nhưng không phải chi tiết nào cũng được viết kĩ càng, mấy việc nhỏ như này y không rõ lắm.
Hóa ra là từ lúc này Hoàng đế đã bắt đầu xuống tay với Mộ Cẩm Ngọc.