Thẩm Hòe Tự và Tưởng Mộng Nam đồng thời quay đầu, ánh mắt Kỷ Xuân Sơn vẫn dừng trên vở bài tập, hắn tùy tay rút ra một tờ giấy nháp, quẹt hai ba dòng đã viết xong quy trình giải rồi đưa giấy cho Thẩm Hòe Tự.
“Đưa cho tôi làm gì?” Thẩm Hòe Tự bị mất thể diện trước nữ sinh mình crush, giận dỗi gắt lên, “Cậu tự đi mà giảng.”
Kỷ Xuân Sơn không từ chối, quay sang kiên nhẫn giảng giải một lần cho Tưởng Mộng Nam. Ánh mắt Tưởng Mộng Nam luôn nhìn thẳng tắp, chuyện đáng giận hơn lại là, cô nàng không hề nhìn vào đề bài vật lý.
Thẩm Hòe Tự và Đoàn Triết cùng đi trên con đường dẫn ra trạm xe bus, anh càng nghĩ càng bực bội, tầm nhìn vừa vặn xuất hiện một cục đá nhỏ. Cục đá kia sờ sờ giữa đường quá chướng mắt, giống hệt như Kỷ Xuân Sơn đột ngột chen ngang giữa anh và Tưởng Mộng Nam.
Anh không hề nghĩ ngợi gì, nâng chân lên hung hăng đá một cái.
Hòn đá bay vèo lên như đạn bắn, chuẩn xác đập vào cẳng chân người đang đi đằng trước. Người nọ khom lưng xoa nhẹ mấy cái, lại nhặt hung khí dưới chân mình lên.
“Thẩm Hòe Tự, mày điên rồi hả?” Đoàn Triết không ngờ Thẩm Hòe Tự lại lỗ mãng như thế, hai mắt trợn tròn như viên bi.
Lúc này Thẩm Hòe Tự mới nhận ra mình vừa làm chuyện ngu ngốc, vội vàng đi nhanh thêm vài bước muốn xin lỗi người ta, sau đó lại mau chóng dừng chân.
Kỷ Xuân Sơn ước lượng hòn đá trong tay, chậm chạp đi đến trước mặt Thẩm Hòe Tự.
“Cách thức chào hỏi của cậu… đặc biệt thật đấy.” Ánh mắt hắn đầy ý cười, ngữ khí cũng rất uyển chuyển.
Thẩm Hòe Tự thầm mắng một câu đáng đời, ngược lại trưng ra khuôn mặt lịch sự: “Xin lỗi, tôi không cố ý.”
Kỷ Xuân Sơn không để bụng mà tiếp tục đi theo hai người về phía trạm xe bus, hiếu kỳ hỏi: “Hai người cũng ngồi xe bus về nhà à?”
Đoàn Triết: “Đúng vậy.”
Thẩm Hòe Tự: “Không phải.”
Đoàn Triết nghi hoặc nhìn Thẩm Hòe Tự.
Kỷ Xuân Sơn nghi hoặc nhìn cả hai người.
Thẩm Hòe Tự vốn muốn nói với Kỷ Xuân Sơn rằng bọn họ không về nhà cùng đường để hắn đi mau cho khuất mắt, kết quả Đoàn Triết mày rậm mắt to lại phản bội cách mạng, đành phải chống chế một câu: “Bình thường không phải.”
Đoàn Triết làm mặt quỷ: Có ngày nào mà mày không đi xe bus?
Thẩm Hòe Tự vặn thẳng đầu cậu ta lại: “Lo nhìn đường đi.”
Kỷ Xuân Sơn lại hỏi: “Ngồi tuyến số mấy?”
Đoàn Triết: “Tuyến 22.”
Thẩm Hòe Tự: “Tuyến nào cũng ngồi được.”
Chân mày Đoàn Triết sắp xoắn thành bánh quai chèo, không rõ thằng bạn mình hôm nay bị thứ gì nhập cho mê sảng.