Lại ví dụ, nguyên chủ tiến cung không lâu, liền thông qua y thuật cao siêu, giải quyết vấn đề lo lắng của hoàng đế, trở thành tâm phúc của lão.
Tạ Bất Phùng bị đưa lên chiến trường, y cũng không thoát khỏi liên quan.
Thù mới cộng thêm thù cũ, cũng khó trách sau khi Tạ Bất Phùng giết về Ung Đô, điều đầu tiên làm là ngũ mã phanh thây nguyên chủ đút cho Kền Kền…
Nghĩ tới đây, trái tim Văn Thanh Từ lập tức lạnh đi một nửa.
“Ừ…” Lão thái giám, cũng chính là Hiền công công tâm phúc của Hoàng đế chậm rãi gật đầu, “Việc này quan trọng, nhất định phải đảm bảo an toàn. “Nói xong từ từ vươn tay ra, lấy bình ngọc trong rương thuốc lên, đặt ở trước mắt cẩn thận nghiên cứu.
Thình thịch, thình thịch.
Tiếng tim đập của Văn Thanh Từ đã lớn đến mức sắp làm vỡ màng nhĩ của y.
Y tự nhủ bản thân phải cố gắng, bèn mỉm cười nhìn vào đôi mắt của người kia: “Đó là điều đương nhiên.”
Văn Thanh Từ không phải nguyên chủ, đương nhiên sẽ không điên đến mức hạ dược Tạ Bất Phùng.
Điều đầu tiên y làm sau khi xuyên… Chính là đem độc dược trong hộp hộp thuốc bỏ vào trong một cái túi.
Cho dù mỗi ngày đều gặp, nụ cười này của Văn Thanh Từ vẫn khiến thị nữ và thái giám trong phòng giật mình.
Con ngươi y đen kịt, không có ánh sáng, lúc rũ mắt lông mi dài tới mức có thể che đi nửa con mắt.
Huyết sắc duy nhất của khuôn mặt này đều điểm lên nốt chu sa ở mi tâm.
Giống như một bức tượng trong đền thờ.
Hiền công công ngửi mùi bình ngọc, bỗng nhiên “ồ” một tiếng: “Sao lại có mùi ngọt?” Nhân tiện nghi ngờ ngó Văn Thanh Từ.
Nguyên chủ chú trọng thang thuốc, không thích làm thuốc viên.
Thời gian gấp gáp, Văn Thanh Từ tìm một vòng, tìm được vật thể hình viên không độc duy nhất, trên thực tế là một viên kẹo đậu dùng để giải đắng…
Dù sao cũng là chết, nghĩ đến đây Văn Thanh Từ bình tĩnh.
Y nở nụ cười, vẻ mặt hợp tình hợp lý: “Mùi thuốc này vốn rất ngọt.”
Loại độc này chỉ có Thần Y cốc mới có, chẳng phải y nói mùi gì thì là mùi đó sao?
Thừa dịp Hiền công công không kịp phản ứng, Văn Thanh Từ hỏi: “Hiền công công không tin ta à? ”
“Nếu không tin…” Văn Thanh Từ kéo dài ngữ điệu, rút bình ngọc trong tay đối phương về, “Hiền công công có thể tự nếm thử, xem lời ta nói có đúng hay không?”
Giọng Văn Thanh Từ trong trẻo êm tai, như tuyết mới tan vào đầu xuân, nhưng lúc này, trong lòng mọi người, kể cả Hiền công công, đều cảm thấy ớn lạnh.
Thiếu chút nữa quên mất, khác với bề ngoài như tiên giáng trần, Văn Thanh Từ là một nhân vật nguy hiểm…
“Nói đùa nói đùa thôi. “Hiền công công sửng sốt một hồi, vội vàng xua tay, “Sao có thể không tin? Ta tin Văn tiên sinh nhất định quan tâm chuyện này hơn cả chúng tôi.”
Nghe ra ngụ ý của hắn, mắt Văn Thanh Từ tối sầm lại, trên đời này ở trước mặt Tạ Bất Phùng không có ai có giá trị thù hận cao như mình, nếu như hắn muốn trả thù, mình tuyệt đối đứng mũi chịu sào.
Trong kết cục của “Phù Minh Đường”, ngay cả Hiền công công cũng chỉ bị ban chết mà thôi. Đạt được thành tựu “Ngũ Mã Phân Thây”, chỉ có một mình y!
“Đại điện hạ đã đến Ung Đô, hiện đang an trí ở tiền viện của Thái Y Thự, ” Hiền công công làm thủ thế ” mời ” với Văn Thanh Từ, sóng vai với y đi ra ngoài, “Mời Văn tiên sinh theo ta sang bên này đi. ”
Thái Y Thự của triều đại này được xây dựng ở góc hoàng thành, chia làm hai viện trước sau, tiền viện dùng để làm việc, học tập, hậu viện là nơi thái y trực ban nghỉ ngơi.
Nguyên chủ là một thần y giang hồ, ở Ung Đô không có phủ đệ của mình, mấy ngày nay vẫn ở trong Thái Y Thự.
Văn Thanh Từ vừa đi, vừa lặng lẽ nhớ lại cốt truyện. Trước có giám thị từ hoàng đế, sau có kết cục trong sách.
Giống như trong nguyên tác viết, không kiêng nể gì mà lợi dụng Tạ Bất Phùng thử thuốc, hiển nhiên là một loại hành vi tìm đường chết.
…… Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn chỉ có thể giả vờ cho ăn độc trước, lăn qua cửa ải trước mắt này. Trong lúc làm bộ nghiêm túc thí nghiệm, tận khả năng đối tốt với nhân vật chính, chờ Tạ Bất Phùng giết về kinh thành, lại nói cho hắn biết chân tướng bảo vệ cái mạng nhỏ này.
Trong “Phù Minh Đường” không nói rõ nguyên chủ đến tột cùng là đẩy Tạ Bất Phùng ra chiến trường như thế nào, có thể tránh được tình tiết này thì tránh.
Nếu như thật sự không thoát được… Thì còn có một hạ sách đó là chạy trốn.
Đương nhiên, trong lúc đó nhất định phải ôm chặt đùi Lan phi và Tạ Bất Phùng.
……
Hành lang của Thái y thự nối liền với nhau, trong sân trồng đầy ngọc lan. Cây cổ thụ trăm năm sớm đã cao hơn vòm đấu, cây trổ đầy hoa như mây trắng rủ xuống đất, ôm lấy tháp cao.
Một bóng hình màu đen cứ như vậy quỳ gối ở chính giữa tiền viện của Thái y thự.
Cấm quân hộ tống Tạ Bất Phùng hồi kinh liếc nhau, cả hai đều đọc được sự hoảng sợ từ đôi mắt của đối phương.
Tạ Bất Phùng không muốn rời khỏi Túc Châu, vì áp giải hắn về Ung Đô, bọn họ cũng phí không ít “công phu”.
Hắn sinh ra không có cảm giác đau đớn, thẳng đến khi thả hắn ra khỏi xe ngựa, các cấm quân lúc này mới chú ý tới… Cánh tay phải của Tạ Bất Phùng, không biết bị gãy lúc nào, lúc này đang vô lực rủ xuống bên cạnh.
“Không sao…” Nhìn ra đồng bạn lo lắng, cấm quân lớn tuổi thấp giọng nói, “Mẫu phi đại hoàng tử mấy tháng trước bị đá vào lãnh cung rồi, nơi này không ai để ý cánh tay hắn đâu.”
Nghe đến đó, cấm quân còn lại cũng từ từ thả lỏng.
Đúng vậy, đừng nói mẫu phi hắn bị đánh vào lãnh cung, cho dù không có, tám phần cũng sẽ không để ý tới yêu vật này.
Gió lạnh lại nổi lên.
Vạt áo áo khoác màu xanh nhạt hơi tản ra phía sau, thái dương của Văn Thanh Từ đau nhói, bước chân cũng theo đó dừng lại, không kìm được ho nhẹ.
Một thầy thuốc chẳng thể chữa nổi bệnh cho mình, cũng là y xuyên tới mới biết được, vị thần y này thế mà là một kẻ bệnh tật.
Vừa bước ra khỏi hành lang, sau lưng Văn Thanh Từ đột nhiên truyền đến một luồng cảm giác ớn lạnh… như thể đang bị thứ gì đó theo dõi.
Còn chưa ho xong, y đã ngẩng đầu lên.
Gió mạnh thổi những bông mộc lan khắp mặt đất như ma trơi đang nhảy nhót.
Cách đám ma trơi, Văn Thanh Từ chợt nhìn thấy ——
Đó là một đôi mắt màu hổ phách đầy kiệt ngạo và bất tuân, lạnh lùng mà tàn nhẫn.
Như một con dã thú đang nhìn y xuyên qua đám ma trơi.
Giống như Văn Thanh Từ không phải là thái y có thể cắt đứt vận mệnh của con người, chỉ là một con mồi đáng thương mà thôi.