– Đúng, ngươi có muốn nghe cốt truyện hay không?
Cô mặc kệ lời Tiểu Cửu, nhắm mắt ngủ:
– Không, để sáng mai đi. Ngủ quan trọng hơn.
“Đúng là cái đồ con heo” – Tiểu Cửu khinh thường nhìn cô.
Sáng hôm sau, Khả Lạc tỉnh giấc liền bật dậy chạy lại gương xem nhìn ngắm gương mặt, không biết vẻ mặt của cô nữ phụ tội nghiệp này ra sao mà bị hành ghê gớm vậy.
Gì đây?
Khả Lạc ngẩn ngơ nhìn gương mặt trong gương, không kìm lại được liền thốt lên lời khen ngợi:
– Dễ thương quá!
Trong gương là hình ảnh cô gái mang nét đẹp của sự dễ thương, trong sáng như một tiểu thiên sứ. Làn da trắng mềm mại như búng ra sữa, môi trái tim chúm chím hồng hào. Đặc biệt là đôi mắt màu đen nhánh to tròn như chứa cả vũ trụ trong đấy. Cô nàng này chiều cao cũng khiêm tốn tầm cỡ một mét sáu.
– Úi mẹ ơi… – Tiểu Cửu bất ngờ hiện ra trước mắt cô làm cô giật mình.
Khả Lạc sau khi định thần lại thì nhìn Tiểu Cửu nói:
– Nè cái con hồ ly kia, ngươi làm gì xuất hiện đột ngột trước mặt ta vậy hả?
Tiểu Cửu mặt khinh đáp lời cô:
– Ai biết ngươi đưa cái bản mặt vô đây đâu mà né, ngươi làm như ta muốn nhìn bản mặt ngươi lắm không chừng.
Khả Lạc xắn tay áo lên như chuẩn bị đi đánh giặc, cô nhìn Tiểu Cửu nói:
– Ngươi nói gì? Có ngon nói lại ta nghe.
“Chết rồi, rút quân” – Tiểu Cửu chảy mồ hôi hột nghĩ trong lòng, quân tử trả thù mười năm chưa muộn.
Tiểu Cửu như liếc như không nhìn Khả Lạc:
– Ta đến truyền tải cốt truyện cho ngươi hay ngươi muốn làm nhiệm vụ mà không có cốt truyện?
Khả Lạc nở một nụ cười thân thiện, cô vui vẻ nói:
– Phải có cốt truyện chứ! Tiểu Cửu siêu cấp dễ thương mau mau cho ta nghe cốt truyện nào.
Tiểu Cửu sởn hết lông hồ ly. Thân mến à, cô cười như Diêm La Vương vậy.
– Cốt truyện nè!
Nguyên chủ tên Doãn Lạc là con gái cưng của nhà họ Doãn, cô có cậu thanh mai trúc mã tên Quân Hàn và có hôn ước với nhà họ Dương. Cuộc sống của cô rất tốt đẹp cho đến khi Lý Nhược Vân xuất hiện.
Đã là nữ chủ thì cô ta sẽ có ánh hào quanh mà tác giả ban tặng. Cô ta vừa xuất hiện đã làm thu hút được ánh mắt hứng thú của nam chủ.
Ngoài mặt cô ta luôn thể hiện mình là một con người mạnh mẽ, tốt bụng nhưng ai ngờ trong bụng lại toàn là một bồ dao găm. Cô ta lần đầu gặp đã thích nam chủ dù biết hắn ta đã có hôn thê, cô ta tìm đủ trò để thu hút sự chú ý của nam chủ, lập mưu kế bôi nhọ Doãn Lạc làm cô mất đi danh dự.
Doãn Lạc biết Lý Nhược Vân hại mình và cô ta đã thành công thu hút được Dương Phong Triệt nên cô liền tìm cách chia rẽ họ ra. Nhưng thất bại, lại xui thay bị Phong Triệt phát hiện nên hắn đã hủy hôn ước với cô.
Sau khi hủy hôn, Doãn Lạc suy sụp. Lúc đấy Quân Hàn luôn ở bên cô. Đến một hôm, Dương Phong Triệt nhắn tin hẹn cô ra gặp mặt thì cô rất vui mừng. Gặp mặt hắn ta nói nếu cô trộm tài liệu công ty của Quân Hàn thì liền sẽ lập lại hôn ước với cô và chia tay Lý Nhược Vân.
Doãn Lạc liền lấy trộm tài liệu của Quân Hàn, khiến nhà anh phá sản, lúc đấy anh đã hận cô rất nhiều, còn Doãn Lạc không được lập lại hôn ước mà còn bị Dương Phong Triệt làm nhà tan cửa nát, làm ăn thua lỗ. Cha vào tù, mẹ thì sốc quá đã động đến tim mà mất.
Khả Lạc lắc đầu ngao ngán, chuyện tình yêu quả thật rất phức tạp:
– Nguyên chủ thật ngốc, biết rõ Quân Hàn thích mình mà vẫn giúp Dương Phong Triệt hại hắn, nếu sau khi hủy hôn ước cô ta chấp nhận ở bên Quân Hàn thì mọi chuyện đã không đi đến nước này.
– Tiểu Cửu với đôi mắt hồ ly sắc bén nhìn cô:
– Vậy nếu được chọn ở bên người mình thích với ở bên người thích mình, thì cái nào sẽ hạnh phúc hơn?
Khả Lạc im lặng không đáp, cho dù là quá khứ hay hiện tại, cô vẫn chưa từng hi vọng vào tình yêu.
Cô không trả lời mà chỉ im lặng, tình yêu quả thật là một thứ khó hiểu.
– Nhiệm vụ là trả thù Lý Nhược Vân tức là nữ chủ, làm cô ta đau khổ. Bảo vệ gia đình và thanh mai trúc mã Quân Hàn, và nhiệm vụ ẩn công lược Quân Hàn. – Tiểu Cửu nghiêm túc nói.
– Còn có cả nhiệm vụ ẩn sao? – Khả Lạc nhíu mày.
Tiểu Cửu hất mặt nói:
– Ân, sau khi hoàn nhiệm vụ ẩn sẽ giúp ta tăng tinh khí, khi đủ tinh khí ta sẽ tiến dần thành hình dạng người.
Khả Lạc bây giờ mới nhớ ra điều quan trọng mà hỏi:
– Ồ, mà bây giờ ta xuyên vào thời điểm nào đây? Nữ chủ đã xuất hiện chưa?
– À quên nói, ngươi xuyên vào lúc Lý Nhược Vân chưa xuất hiện. – Tiểu Cửu nhìn cô nói.
– Hảo! – Như vậy chẳng phải quá lời cho cô rồi sao? Cô cười nham hiểm, thầm nhủ ” Nữ chủ, tôi rất mong chờ vở kịch của cô đấy. “