An Lan khóc nức nở: “Em nào phải tới ghi âm, căn bản là em tới cứu chị! Đi đi đi, giờ chúng ta lên tầng gặp lão đại, chị bảo em làm thí sinh! Là người chơi chính! Xuất đạo! Kỳ đầu tiên của chương trình chị sẽ áp đảo tất cả! Đánh đổ bọn chúng!”
***
Ngôn Khanh ở trên tầng tiếp nhận đánh giá suốt hai giờ.
Cái gọi là đánh giá, nói cho nghiêm túc, chứ trên thực tế là đứng trước một đám giám sát, tổng thanh tra, người huấn luyện, cùng với nhóm lãnh đạo cao cấp của Thừa Phong, nội dung thì lặp đi lặp lại như dưới đây —
“Mẹ nó chứ cái giá trị nhan sắc này! Là trời sinh?!”
“Xoay sườn mặt xem nào, phía sau, đổi sang góc chết đi, đợi chút để tôi nhìn, cô có góc chết không?!”
“Hát hai câu nghe một chút — thôi dừng dừng, không được, cái thiết bị rách nát gì đây, căn bản không phát ra tiếng của cô ấy!”
“Thế còn nhảy múa thì sao? Tới khoa tay múa chân vài cái —” Lãnh đạo cấp cao đẩy mắt kính, “Ồ cô không thể nhảy hả?”
Ngôn Khanh nghĩ, không nhảy được thì chắc chắn sẽ không được chọn đúng chứ? Nếu cô bị loại, có thể đổi phương thức khác báo đáp An Lan!
Nhưng mà giây tiếp theo: “Rất tốt rất tốt, cuối cùng cũng tìm ra chỗ để có thể tiến bộ rồi, như vậy mới càng có độ chân thật không phải sao! Mạnh yếu phối hợp, có thể tiến có thể lùi, hoàn mỹ, quyết định thế đi, ký hợp đồng, sáng mai đến đây ghi hình thử, cuối tuần chính thức thu hình.”
Ngôn Khanh chớp chớp mắt, ngốc luôn.
Xét về đạo lý, cô tới đây để ghi âm bài hát, chỉ đơn thuần là phía hậu trường, cũng chưa từng suy nghĩ đến việc lên màn ảnh, thậm chí là nhân vật chính của một chương trình tuyển chọn tài năng quan trọng, loại chuyện này cách cô quá xa xôi.
An Lan thấy cô chần chờ, hai mắt đẫm lệ mơ hồ nói ra nỗi khó xử: “Khanh Khanh, tốt xấu thì cứ hoàn thành hai kỳ đầu tiên trước đã, chờ chương trình nóng lên, nếu em thật sự muốn chạy, chị lại nghĩ cách giúp em lui xuống cũng được mà, em giúp chị đi, bằng không chị thật sự mất mạng đó.”
Ngôn Khanh mềm lòng, lại nói vốn dĩ là cô đến báo ân, không thể để An Lan ăn nói khép nép như vậy được, cô hạ quyết tâm đồng ý: “Em sẽ cố gắng hết sức để thể hiện, nhưng hiệu quả được hay không, em không dám bảo đảm.”
Dừng một chút, cô lại không nhịn được mà nói: “Còn nữa… gọi Khanh Khanh cảm giác hơi kỳ quái, về sau chị gọi em bằng tên đầy đủ đi, hoặc gọi em là Ngôn Ngôn cũng được.”
Mãi cho đến lúc ký xong hợp đồng, An Lan với hốc mắt ửng hồng đưa cô vào thang máy, dặn dò buổi sáng ngày mai cần phải tới ghi hình, cô ấy vẫn thuận miệng nói câu “Khanh Khanh”.
Đây là cách xưng hô rất bình thường, trước kia cũng có người gọi vậy. Nhưng mỗi lần nghe, chưa từng có ngoại lệ, đều khiến cô cảm thấy khó chịu từ trong xương cốt.
Trên thực tế, “Khanh Khanh” nghe cũng không có gì kỳ lạ, ngược lại còn rất êm tai. Nhưng cô không có cách nào, mỗi khi hai chữ này được phát ra từ trong miệng người khác, trong lòng cô lại thấy buồn bực khó hiểu. Nếu phải dùng từ ngữ nào để để hình dung, thì giống như… đây là cách xưng hô đặc biệt, chỉ thuộc về người đặc biệt nào đó, không cho phép bị xâm chiếm.
Ngôn Khanh đứng trong thang máy đi xuống, buồn cười lắc đầu, tình cảm trong 22 năm của cô muốn khen cũng chẳng có gì đáng khen, làm gì có người nào đó đặc biệt chứ. Trong lúc cô còn đang âm thầm buồn bực thì lại nghe thấy một giọng nói trầm thấp —
“Tìm.”
Chỉ một chữ đơn giản đã chuẩn xác bắt được thần kinh cô.
Cô là ca sĩ, nên vô cùng kén chọn các loại âm thanh, rất hiếm có ai thu hút được cô chỉ bằng một âm sắc, đây là lần đầu tiên.
Ngôn Khanh vô thức ngẩng đầu, nhìn về hướng phát ra tiếng nói. Cô phát hiện nó được truyền ra qua chiếc máy tính bảng trong tay hai cô gái phía trước. Trên màn hình đang phát một đoạn phỏng vấn, sườn mặt người đàn ông bị phỏng vấn hướng về ống kính, làn da nhợt nhạt, mặt mày thâm thúy, dáng vẻ đẹp đến gian tà, môi mỏng thiếu huyết sắc mở ra, giọng điệu lạnh lùng: “Đương nhiên tìm, còn cần phải hỏi?”
Người dẫn chương trình tự biết mình lỡ lời, suýt thì bị hù chết, cậu ta liều mạng hoà giải.
Cô gái xem video cũng kinh ngạc đến ngây người, nhẹ giọng nghị luận với bạn học.
“Phóng viên nhà ai đây, không muốn lăn lộn nữa à? Dám chạm vào tử huyệt của Hoắc tổng.”
“Chắc vừa mới đi làm nên không hiểu chuyện, nhưng chắc là không làm tốt bài tập về nhà rồi, có ai trong vòng này mà không biết chuyện đó của Hoắc tổng chứ, ai cũng không dám đề cập đến, cậu ta ngược lại còn đi phỏng vấn.”
“Lại nói, Hoắc tổng thật đủ cố chấp, người yêu chết không vớt được thi thể, anh ta liền không tiếp thu được sự thật, chưa từ bỏ ý định mà điên cuồng tìm kiếm, không biết đến bao giờ mới từ bỏ.”
“Cậu cho là bao lâu, không phải cho rằng đoạn phỏng vấn này là mới chứ? Ít nhất ba tháng trước rồi, tính thời gian, tớ đoán bây giờ anh ta cũng đã từ bỏ.”
“Hả? Vì sao?”
“Tớ cũng nghe người khác nói thôi. Cách đây ba năm, người yêu của Hoắc tổng xảy ra chuyện, bởi vì sự cố ngoài ý muốn không tìm thấy mà hai năm nay, toà án bên kia định thông báo sẽ tuyên bố tử vong. Nếu chờ một năm nữa mà không có tiến triển gì thì sẽ chính thức tuyên bố tử vong, giờ đã đến hạn rồi. Hoắc tổng hoàn toàn không còn hy vọng gì nữa. Anh ta cũng nên bắt đầu lại từ đầu, nhìn xem cái đám đại tiểu thư thèm anh ta nhỏ dãi kia, còn cả đám nữ minh tinh tre già măng mọc nữa kìa.”
“Nói cũng đúng, ba năm rồi, tình cảm dù sâu đến mấy cũng đều phai nhạt, huống chi là kiểu như Hoắc Vân Thâm —”
Cái kiểu tàn nhẫn lạnh lùng, thủ đoạn như sấm sét, vì tranh đoạt Hoắc thị mà dùng bất cứ mánh lới nào, đuổi tận giết tuyệt toàn bộ người trong nhà như Diêm La Vương.
Lại còn có lời đồn nói từ nhỏ anh ta đã mắc bệnh điên, nhân cách vặn vẹo nên mới không được người nhà họ Hoắc tiếp nhận, ném ở bên ngoài nhiều năm chẳng thèm quan tâm. Ai có thể dự đoán được tập đoàn Hoắc thị hùng hậu cuối cùng vẫn bị khống chế bởi đứa con rơi này.
Mọi người đều hiểu rõ vị nhân vật lớn nhà họ Hoắc này không thể trêu chọc nổi, nhưng càng không chọc nổi thì giá trị con người lại càng cao, cộng thêm tướng mạo câu người kia nữa, quý nữ danh viện cũng được, nữ diễn viên nổi tiếng cũng được, ai mà chẳng nửa đêm mơ mộng, muốn nếm thử tư vị trên lưỡi dao sắc bén của Hoắc Vân Thâm.
Vừa vặn lúc ấy người đàn ông quay mặt qua, trong nháy mắt cùng cô bốn mắt nhìn nhau.
Câu nói kế tiếp quá mẫn cảm, các cô gái đè âm lượng xuống rất thấp, Ngôn Khanh mơ màng nghe, ánh mắt trước sau không rời khỏi màn hình.
Trái tim Ngôn Khanh run rẩy không thể giải thích, đập thình thịch không ngừng, cô dịch chuyển tầm mắt để bình ổn hô hấp. Cô không hiểu mình bị làm sao, trước nay không quen biết vị nhân vật lớn nhà họ Hoắc mà lại có phản ứng lớn như vậy.
Là do tướng mạo Hoắc Vân Thâm quá tuyệt, khí thế quá sắc bén, ánh mắt có thể hù chết người?
Chắc chắn rồi.
Ngôn Khanh tìm được lý do thích hợp nhất, khẽ thở phào, không hề nghĩ ngợi nhiều nữa. Vài giây sau, thang máy đến nơi, Ngôn Khanh nắm chặt vạt áo, đón gió lạnh tìm được chiếc xe second-hand mình mới thuê.
Hải Thành có chữ “hải”, kỳ thật không liên quan gì đến biển, nhưng lại có một con sông lớn chia thành phố làm hai nửa. Giang Nam là thành phố mới, Giang Bắc là thành phố cũ, nhưng đều phát triển rất tốt, các toà nhà cao tầng nguy nga cao chót vót, trong màn đêm phát ra ánh sáng lộng lẫy, không hổ là thành phố nổi tiếng bởi các toà Kim Tự Tháp.
Nhà cũ của Ngôn Khanh ở Giang Bắc. Cô mở hướng dẫn, từ vị trí Truyền hình Thừa Phong ở Giang Nam bắt đầu xuất phát. Trên đường, cô rẽ ngang qua siêu thị mua sắm đồ dùng sinh hoạt, vừa mua vừa nhớ đến các hạng mục An Lan đưa cô chuẩn bị, không cẩn thận lại đi dạo đến tối muộn.
Chờ đến lúc cô lái xe qua cây cầu bắc qua sông, trời đã về khuya.
Gió trên cầu rất dữ dội, Ngôn Khanh chỉ muốn nhanh chóng vượt qua. Lúc đi đến giữa cầu, mắt cô thoáng nhìn ra ngoài, kinh ngạc phát hiện thấy có một bóng người cao lớn đang đứng bên cạnh lan can, quay mặt về phía con sông, vạt áo đen nhánh của anh ta đung đưa trong gió, giống như cánh chim hoảng hốt sẽ bị xé nát bất cứ lúc nào.
Ai đây? Hơn nửa đêm rồi còn chạy lên cầu ngắm cảnh, không lạnh à?
Ngôn Khanh thoáng nghi hoặc, nhưng lực chú ý cũng mau chóng quay trở lại việc lái xe. Cô giẫm mạnh chân ga muốn tăng tốc, nhưng thân xe đột nhiên chấn động, bắt đầu giảm tốc độ không kiểm soát, gian nan trượt thêm mấy chục mét rồi chết máy.
Không thể nào, hỏng rồi?!
Ngôn Khanh lập tức gọi ngay cho nhân viên dịch vụ khách hàng của nơi cho thuê xe, không có ai tiếp máy. Cô mới vừa về nước, không hiểu các cách thức cứu hộ khác, đành phải xuống xe trong lo lắng, hy vọng có thể xin giúp đỡ được từ những chiếc xe khác.
Nhưng quá muộn, thời gian này chẳng có mấy chiếc xe đi qua cầu. Ngôn Khanh lạnh đến mức giậm giậm chân, nhìn trái nhìn phải, lại nhìn thấy bóng dáng vừa rồi.
Anh ta vẫn còn đứng bất động tại chỗ.
Nhưng bên cạnh có một chiếc xe việt dã lớn đang đậu tại đó, chắc là một người hiểu biết xe cộ, dù không thể giúp thì cũng có thể nhờ anh ta hỗ trợ kéo xe về, giá cả có thể thương lượng.
Nghĩ vậy, Ngôn Khanh túm chặt vạt áo chạy về phía anh ta, khoảng cách càng gần, hình dáng anh ta càng rõ ràng.
Gió lạnh gào thét, thân hình người đàn ông cao lớn mà đĩnh bạt, bóng dáng thon gầy, tóc ngắn hỗn độn, làn da trắng như băng tuyết.
Giống như một quý tộc hút máu sống trong lâu đài cổ, thân phận hiển hách, tướng mạo hoa lệ mà trong phim thường đề cập tới.
Ngôn Khanh thử cất tiếng gọi: “Tiên sinh?”
Người đàn ông không để ý, chỉ rũ mắt đảo qua đồng hồ. Sau khi xác nhận thời gian, anh ta bước về phía trước, duỗi tay nắm lấy lan can cầu, chân dài tùy ý nâng lên, đạp lên chỗ trang trí chạm rỗng trên lan can.
Ngôn Khanh ngừng thở, vội vàng hét: “Nguy hiểm!”
Anh ta muốn làm gì?!
Động tác người đàn ông lưu loát, rất nhanh đã đứng ở trên cao, không chút lưu luyến mà buông tay, thân thể nghiêng về phía trước, mắt thấy chuẩn bị ngã xuống mặt sông.
Ngôn Khanh chưa từng gặp trường hợp kiểu này, tim như ngừng đập, cô chạy như điên tới đó theo bản năng. Vào thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, cô kéo lấy cổ tay anh ta.
Người đàn ông không có chuẩn bị, bất ngờ bị kéo nên suýt chút nữa mang theo cả cô xuống dưới, anh ta hung ác quay đầu như thể muốn nuốt sống luôn người nọ.
Cơn gió điên cuồng thổi qua Ngôn Khanh, mái tóc dài và chiếc khăn quàng cổ đồng thời bay về phía sau, khuôn mặt cô lộ ra hoàn chỉnh, run rẩy mà sợ hãi nói: “Anh không muốn sống nữa à!”
Im phăng phắc.
Ngôn Khanh rất nhanh đã cảm thấy không thích hợp, cô xoa mắt cẩn thận nhìn người trước mặt, sợi dậy thần kinh trong đầu kịp thời phát động.
Từ từ… nếu cô không nhận sai thì… đây không phải chính là cái người trong video trong thang máy… cái người bị miêu tả thành Satan Tu La nhân vật lớn nhà họ Hoắc… Hoắc Vân Thâm?!
Cô chưa kịp khiếp sợ thì đã phát giác ra tình trạng của Hoắc Vân Thâm quá mức dị thường. Anh gắt gao nhìn cô, ngực phập phồng kịch liệt, song trong đôi mắt sâu lại là cuồng loạn không thể tin tưởng, bùng cháy như một ngọn lửa rừng.
Ngôn Khanh ngơ ngẩn, theo phản xạ tính lùi về phía sau.
Lúc này Hoắc Vân Thâm lại nhảy xuống lan can, nâng cánh tay lên, năm ngón tay cứng rắn chế trụ sau cổ cô, túm cô vào trong lồng ngực. Hoàn toàn không cho cô cơ hội từ chối, nụ hôn nóng bỏng run rẩy áp xuống, ma sát thật mạnh, thậm chí còn cắn cô lung ta lung tung.
Ngôn Khanh hoàn toàn bị dọa ngốc, kêu rên liều mạng phản kháng.
Xương cốt cô đều bị anh làm cho đau nhức, cuối cùng anh cũng thoáng dời môi đi, âm thanh run rẩy, cố hết sức vang lên bên tai cô —
“Khanh Khanh, ba năm, sao giờ em mới trở về.”