“Đây rốt cuộc là có chuyện gì?”
Một giọng nói đột nhiên vang lên, làm Trương Hiểu Ba vốn ngã lăn trên nền đất từ đầu đến chân, cả người đóng băng, âm sắc đặc thù, giọng nói lạnh lùng này.
Ngẩng đầu, quả nhiên là y, người cậu sợ hãi gặp mặt nhất, cũng muốn gặp mặt nhất, người cậu muốn quên đi, nhưng luôn nhớ đến rồi lại bật khóc, bạn cùng phòng ở HB mỗi ngày đều trêu chọc cậu, người đàn ông cậu không nên yêu.
Âu Dương Tấn.
¬.¬
Trương Hiểu Ba chật vật đứng lên, Âu Dương Tấn ngay cả liếc cũng không thèm liếc cậu, trực tiếp nói với mấy người sắc mặt không tốt kia: “Phía trên tổ chức tiệc rượu, mấy người ở dưới này gây chuyện, thật đúng là nhàn rỗi a.”
“Không dám không dám, ngài Âu Dương, chúng tôi là đùa giỡn, đùa giỡn.” Một người trong đó đưa mắt ra hiệu vội vã cười làm lành.
“Đùa giỡn? Trương Hiểu Ba, cậu lúc nào quen một đống bạn bè thế này?” Đang nói đột nhiên chuyển hướng về phía Trương Hiểu Ba ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, làm cho cậu lắp bắp nói không ra lời.
Mấy người kia vừa thấy tình hình không đúng, vội vàng nói: “Hóa ra là bạn của ngài Âu Dương, hiểu lầm, hiểu lầm.”
“Ai nói cậu ta là bạn của tôi, chẳng qua đều là từ HB ra, cũng có chút quen biết.” Âu Dương Tấn không chút khách khí nói, Trương Hiểu Ba vừa nghe, toàn thân đều lạnh buốt.
“Đúng đúng, người như cậu ta đương nhiên không thể so sánh với ngài Âu Dương.” Những người này gió chiều nào theo chiều ấy, nói theo Âu Dương Tấn.
“Nói đi, rốt cuộc có chuyện gì?” Âu Dương Tấn nghiêm mặt, khí thế cũng phi thường dọa người.
Mấy người kia hai mắt nhìn nhau, cuối cùng bị ánh mắt lạnh lẽo của Âu Dương Tần đảo qua, lo lắng vô cùng nói: “Là cậu ta, cậu ta mượn tiền của bọn tôi….”
Cảm giác được Âu Dương Tấn có thể đang nhìn mình, Trương Hiểu Ba lúc này cảm thấy mất mặt đến cực điểm, mồ hôi chảy ròng ròng, nhéo lòng bản tay cũng không thấy đau. Hôm nay không chỉ bị Âu Dương Tấn thấy bản thân nghèo túng, còn bị y biết mình thiếu nợ người khác không thể trả được, cậu sao lại không may như thế.
“Bao nhiêu?” Âu Dương Tấn ngay cả nguyên nhân cụ thể cũng lười hỏi.
“Hai, hai mươi vạn.”
“Lý Bố, đưa chi phiếu cho bọn họ.” Âu Dương Tâm phân phó một tiếng, Trương Hiểu Ba lúc này mới phát hiện hóa ra phía sau y có mấy người đi theo, trong đó có một người mang kính, nhìn qua rất giống thư ký thành thạo lấy ra tờ chi phiếu, đưa cho mấy người không dễ chọc kia.
“Nợ của cậu ta trả hết rồi, còn tìm cậu ta gây phiền phức là không nể mặt tôi.” Âu Dương Tấn giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, mặt không biểu tình nói, ngay cả nhìn cũng không nhìn Trương Hiểu Ba, hoàn toàn không giống kẻ thù.
“Không dám, không dám, bọn tôi sao dám không nể mặt ngài….” Mấy người kia nhận chi phiếu, cúi đầu khom lưng chuồn mất.
“Mấy cậu trở lại tiệc rượu giúp tôi xã giao.” Âu Dương Tấn nói với mấy người đi theo, người tên Lý Bố kia rất lão luyện gật đầu, hiếu kỳ nhìn Trương Hiểu Ba một cái, dẫn đám người còn lại lên tầng.
Trương Hiểu Ba cảm thấy khó xử vô cùng, nhất thời hai người đều không nói gì. Âu Dương Tấn xoay người đi ra bên ngoài khách sạn, cậu đứng tại chỗ, lề mề bất động, mãi đến khi Âu Dương Tấn nhịn không được xoay người lại, châm chọc một câu: “Cậu đứng đơ ở đó làm cái gì.”
Cậu mới vội vã đuổi theo, nhưng cũng không biết nên nói gì cho tốt. Hai người liền cứ như vậy đi đến con đường lấp lánh ánh đèn, Âu Dương Tần mở xe của y, Trương Hiểu Ba thấp thỏm bất an ngồi vào, nhìn bàn tay đeo găng của y đặt lên tay lái, cốt cách vô cùng hoàn mỹ.
Tựa hồ cảm giác được ánh mắt của cậu, Âu Dương Tấn cũng bất động thanh sắc đánh giá cậu, khuôn mặt búp bê tròn tròn tái nhợt vì lạnh, trong ánh mặt tựa hồ có nét âu sầu nhàn nhạt, thật sự rất ít khi thấy Trương Hiểu Ba như vậy a.
“Cảm, cảm ơn cậu.” Trương Hiểu Ba không được tự nhiên nửa ngày, vẫn nói ra lời này. Tuy không hề muốn cúi đầu trước người này, nhưng tình thế bức người, trước mắt cái dạng này, cậu ở đâu được quyền kiêu ngạo.
Nửa năm trước, bọn họ còn là bạn cùng phòng, bây giờ thứ bậc phân rõ. Âu Dương Tấn là thiếu gia con nhà có tiền, cậu là quỷ nghèo ngay cả công việc cũng không tìm được, chênh lệch như vậy, thêm với tâm tư giấu kín đáng thương trong lòng, làm Trương Hiểu Ba chán ngán.
“Cảm ơn tôi cái gì?” Âu Dương Tấn nhìn bộ dạng buồn bực của cậu, giống một chú cún đáng thương bị bỏ rơi, hơn nữa còn là chú cún siêu ngốc. Đột nhiên thực muốn vươn tay chạm vào mái tóc mềm mại của Trương Hiểu Ba, nhưng vẫn là nhịn xuống.
“Cảm ơn cậu đã giúp tôi trả tiền. Có điều, tôi sẽ mau chóng trả lại cho cậu.” Trương Hiểu Ba nói thầm, kỳ thực bản thân cậu cũng biết, muốn gánh viện phí của anh trai, còn muốn trả hết món nợ 20 vạn, căn bản không phải là chuyện ngày một ngày hai.
“Thật sao? Hai mươi vạn đối với tôi mà nói, là có thể có có thể không. Có điều nợ tiền là nợ tiền, với tình trạng cậu bây giờ, lúc nào có thể trả hết nợ cho tôi?” Âu Dương Tấn không chút nào giống như đang nói chuyện với bạn cũ.
“Tôi….”
“Căn bản là không nổi đi? Cho nên mới bị những người đó đẩy ngã xuống đất. Chậc chậc, nhìn cậu đi, thật đúng là tăng thể diện cho sinh viên tốt nghiệp HB.” Âu Dương Tấn châm chọc nói, sắc mặt Trương Hiểu Ba thoáng cái trở nên khó coi, tâm lý vốn có tự ti bị nói như vậy liền nổi giận, trở nên cáu kỉnh.
“Tôi không nhờ cậu trả tiền cho tôi! Trả tiền hay chịu đòn đều là chuyện của mình tôi, vốn không cần cậu tốn lòng! Đây đều là cậu tự mình đa tình!”
“Thật không, vậy hiện tại cậu đi tìm mấy người đó, không để tôi trả tiền là được rồi.” Âu Dương Tấn giống như không có việc gì nói.
“Cậu!” Trương Hiểu Ba tức giận nói không lên lời, những người vừa nãy, nếu không phải Âu Dương Tấn đúng lúc xuất hiện, bọn họ căn bản sẽ không bỏ qua cho cậu.
“Thế nào? Không dám đi sao? Còn luôn miệng nói cái gì tự mình xử lý chuyện của mình, không đương nổi thì thành thành thật thật nhận thua, sĩ diện muốn chết. Rõ ràng không có bản lĩnh, còn mù quáng phô trương.”
Âu Dương Tấn quở trách cậu bất tri bất giác mang theo chút ý lo lắng cùng sầu não, đáng tiếc Trương Hiểu Ba nghe không ra, bản thân Âu Dương Tấn cũng không cảm thấy.
Trương Hiểu Ba nghẹn một bụng lửa giận, trầm mặc hai giây, mở cửa xe xông ra ngoài, bị Âu Dương Tấn kéo trở về: “Cậu làm gì?”
Trương Hiểu Ba trừng y, bộ dạng cam chịu thét lớn: “Không phải cậu muốn tôi đi tìm những người đó a! Tìm thì tìm, cùng lắm là bị bán vào sòng bạc!”
“Cái gì? Bọn họ muốn bán cậu vào sòng bạc?”
Lông mày Âu Dương Tấn nhíu chặt lại, nhưng Trương Hiểu Ba còn không biết sống chết nói lung tung: “Cho dù đàn ông con trai bị bán vào đó cũng không có gì quá lớn lao, hai mươi năm sau vừa một cái hảo hán!” Nói xong còn muốn mở cửa xe, đi ra ngoài.
“Vô liêm sỉ!”
Trương Hiểu Ba còn không có rõ chuyện gì đang xảy ra, cơ thể đã bị một lực mạnh hung hăng ném vào ghế, cậu đụng đến cả người đau nhức, sau đó cậu nghe thấy một tiếng ‘crắp’ đóng cửa xe.
Nhìn Âu Dương Tấn, đã là hai mắt phóng lửa, rống về phía cậu: “Cậu câm miệng cho tôi! Đâu cũng không được đi!”
Cái này, ngược lại đã dọa Trương Hiểu Ba, lui vào trong chỗ ngồi không dám nhúc nhích, trợn to mắt nhìn khuôn mặt nổi giận hiếm thấy của Âu Dương Tấn. Ở chung với y tròn bốn năm, tính khí bản chất cũng hiểu một chút, lúc Âu Dương Tấn tức giận đa phần là châm chọc khiêu khích, gian xảo đùa giỡn ám chiêu, tỷ lệ thực sự phát hỏa ít lại càng ít, hôm nay không biết là gì đã chọc tới y.
Hai người không ai nói gì. Trương Hiểu Ba có chút phiền muộn, mỗi lần ở cùng Âu Dương Tấn, không phải cãi nhau thì là đấu võ mồm, chưa từng thật sự ở chung một cách tốt đẹp. Kể cả sau khi bản thân phát hiện chuyện thích y, cũng không thay đổi hình thức ở chung, Âu Dương Tấn luôn khinh thường cậu, mắng chửi cậu, châm chọc cậu, mà cậu đồng thời muốn chứng tỏ chính mình, liền cùng y cãi nhau không ngừng.
Mà lúc Âu Dương Tấn nỗ lực làm mình tỉnh táo lại, liền khôi phục thái độ bình thường. Tuy trong lòng vẫn nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không tỏ vẻ gì nhìn Trương Hiểu Ba. Gương mặt búp bê tròn tròn, chiếc mũi nho nhỏ, khuôn mặt quen thuộc vô cùng này bây giờ lộ ra vẻ giận hờn, sau đó một đường nhìn sang bộ quần áo đơn bạc, ống quần nhỏ bé của cậu….
Ai, trong đáy lòng y thở dài, quên đi.
“Cậu thiếu tiền, liền lấy công việc để bù lại là được rồi. Đến công ty tôi làm, tiền lương hàng tháng của cậu sẽ bị khấu trừ nợ cùng lợi tức, cho cậu phần còn lại làm phí sinh hoạt, thế nào?” Âu Dương Tấn lạnh lùng nói.
“A?”
Trương Hiểu Ba ngây người, công việc? Còn có thể trả tiền? Tên hỗn đản Ngoại Tinh Nhân này cư nhiên tốt với cậu như vậy?
“Cậu ngây ra cái gì, đồng ý hay không a?” Âu Dương Tấn nhịn không được giục cậu.
“Ơ, đương nhiên là đồng ý.” Trương Hiểu Ba nói nhỏ, người dưới mái hiên không thể không cúi đầu, hiện tại ngài là chủ nợ, tôi dám nói không sao?
Tâm bất an sau khi nghe thấy câu trả lời này liền thoáng cái trở lại bình tĩnh, che giấu tâm tình của mình, Âu Dương Tấn chớp chớp đôi mắt tinh xảo, vô ý liếc sang Trương Hiểu Ba ở bên cạnh, phát hiện nhóc con này đang chớp con mắt to nhìn chằm chằm mặt mình.
“Này! Cậu nhìn chằm chằm tôi làm gì!”
“Tôi đang nghĩ sao câu đột nhiên lại tốt bụng như vậy.”
……..
“Đồ ngu!”
“Này! Hỗn đản nhà cậu! Cư nhiên đánh tôi! Đau quá!” Trương Hiểu Ba ôm gáy kêu to.
Con cún này thực sự là ngốc hết chỗ nói…..
Âu Dương Tân tức giận nghĩ.