Trình Hạo nhìn thấy điện thoại ở sau mông mèo mập, bị đuôi mập quét tới mép bàn trà, lập tức hét lớn: “Bảo Kiếm!”
Hàng mập bị tiếng hét của hắn làm giật mình cả người run lên, lập tức xù lông bật dậy, vừa đứng dậy vừa đá văng chiếc điện thoại của Trình Hạo xuống đất.
“Bộp!”
Trình Hạo chỉ cảm thấy trái tim mình cũng rơi theo chiếc điện thoại kia.
Bàn trà thấp như vậy chắc không có gì đâu… phải không?
Trình Hạo mang tâm thế may mắn nhấc màn hình điện thoại bị úp xuống cẩn thận mở ra–
“Tao thực sự là… cái ngày chó má!”
Màn hình của điện thoại di động nát đến chia năm xẻ bảy.
“Quả dứa 12 mới!” Trình Hạo đau lòng không chịu nổi, “Thật sự phải đi lễ chùa thành tâm cúng bái sao?” Niềm tin chủ nghĩa duy vật vững vàng bắt đầu lung lay…
Ngày hôm sau, Trình Hạo đau đớn sửa lại màn hình điện thoại hết một ngàn, tìm thời gian để xin phép quản lý nghỉ, lý do là vì con mèo ở nhà sắp triệt sản, lá gan của nó quá nhỏ nhất định phải có chủ nhân bên cạnh.
Mặc dù quản lý cửa hàng không thân thiện với Trình Hạo, nhưng khi nghe đến mèo, ánh mắt chị ta thay đổi, đặc cách cho Trình Hạo nghỉ một ngày. Vừa ký vừa nhìn hắn đầy hoài nghi, “Cậu lại còn nuôi mèo?”
Trình Hạo từ trong điện thoại di động tìm thấy bức ảnh của Bảo Kiếm, “Tuổi mới lớn, ngày nào cũng gọi xuân đến quấy rầy người ta, thật sự không có cách nào…”
Không ngờ, hàng mập Bảo Kiếm kia lại dùng tốt như vậy, trên thực tế nó không có phiền phức gì về phương diện này. Kể từ khi hai năm trước nhặt nó về nhà, con mèo này không hề có chuyện động dục, vì chuyện này mà Trình Hạo còn nghi ngờ liệu nó có phải là một con mèo lãnh cảm hay không.
Sau khi trở về nhà, hắn tàn nhẫn vuốt Bảo Kiếm một cái, Trình Hạo ôm nó nói: “Bảo Kiếm, ngày mai tao lên núi, mày có muốn đi cùng tao không?”
Bảo Kiếm kêu một tiếng “meo meo”, thoát khỏi tay hắn chạy đến bên bát cơm nhỏ của mình kêu lên.
Trình Hạo chỉ tiếc mài sắt không thành kim nói: “Chỉ biết ăn! Nuôi mày ăn mà tao nghèo luôn!” Hắn nói xong còn thật thà múc trong bồn thức ăn cho mèo, rắc vào bát của nó, “Quên đi, đưa mày theo cũng cồng kềnh. Để dành một chút thức ăn ngày mai mày ở nhà ăn.”
Ngày hôm sau, Trình Hạo ngủ đến trưa mới tỉnh lại, dụi dụi mắt cầm điện thoại bên giường liếc nhìn, “Một giờ… một giờ rưỡi!”
Trình Hạo nhất thời tỉnh lại, vội vàng rửa mặt, mặc quần áo, lòng như lửa đốt đi ra ngoài.
Bảo Kiếm ngồi xổm trên tủ nhìn hắn nặng nề đóng cửa, liếm liếm móng vuốt, hai phút sau quả nhiên thấy hắn thở hổn hển quay lại.
“Lại quên mất nhóc mập!” Trình Hạo vội vàng lấy thức ăn cho mèo đổ vào bát cơm nhỏ của nó, sau đó nghe tiếng “meo” đầy mãn nguyện của Bảo Kiếm mới tự tin đi ra ngoài.
Trời cuối thu ở phía Nam đầy mát mẻ, Trình Hạo xách túi leo núi chỉ có hai chai nước rồi bắt xe buýt ra ngoại thành.
Vùng ngoại thành ở Lệ Thành chỉ toàn là núi, trong đó có núi Tiểu Nam rất nổi tiếng. Người ta nói rằng núi Tiểu Nam từ thời xa xưa là thánh địa Phật giáo, ngoài chùa Bảo Thù trên đỉnh núi còn có rất nhiều thánh tích Phật giáo nằm rải rác khắp núi.
Trình Hạo mua vé dưới chân núi, bị lừa mua ba nén nhang với giá 300 tệ rồi bắt đầu leo lên đường núi.
Nhưng vì dậy muộn, còn chưa leo lên tới đỉnh núi mà trời đã nhá nhem tối, Trình Hạo đánh trống lui quân thầm nghĩ: “Lẽ nào ông đây lại xui xẻo tới như vậy?” Chiếc túi vẫn đựng nén nhang hắn mua với giá cao ngất ngưởng. Nếu hôm khác quay lại, muốn xin nghỉ cũng không đơn giản như vậy nữa…
Trình Hạo có phần không cam lòng, tình cờ lúc này hắn nhìn thấy trên vách núi có khắc một dòng chữ nhỏ: đường tắt lên núi. Một mũi tên được vẽ phía sau dòng chữ in đẹp này, chỉ đến một con đường nhỏ.
Trình Hạo tự cổ vũ mình, “Vì đổi vận! Cúng bái là xong việc!” Hắn bắt đầu chạy bước nhỏ trên con đường.
Ban đầu hắn có thể nhìn rõ những ký tự nhỏ chỉ đường tắt ở các ngã tư khác nhau, càng vào rừng sâu, điểm đánh dấu được thay bằng dải ruy băng đỏ buộc vào gốc cây để dẫn đường cho Trình Hạo.
Những dải lụa đỏ gần như bị mưa gió tán thành tơ, dưới ánh hoàng hôn che lấp, khiến người ta không thể nhìn ra nó đã phai màu biến thành màu trắng, cuối cùng đêm đen cũng tới, ven đường không còn dấu hiệu chỉ dẫn nữa.
Trình Hạo có chút hoảng hốt, bật đèn pin điện thoại soi đường, dưới chân toàn là cỏ dại, nhìn như không có người đi, làm sao có đường? Nghĩ đến những năm gần đây có nhiều người liên tiếp biến mất ở sâu trong núi Tiểu Nam, Trình Hạo cũng không kiên trì nữa, xoay người rời đi, thầm nghĩ: “Nếu đút thịt nuôi gấu đen trong núi, ai sẽ nuôi Bảo Kiếm đây?”
Nhưng hắn đi rất lâu cũng không thấy sợi dây đỏ và chữ in nhỏ như khi hắn đến.
Trình Hạo thầm nghĩ: Thôi tiêu! Ngựa già loạng choạng lạc núi!
Hắn đi lòng vòng, mười giờ tối vẫn không tìm được đường, mệt đến thở hổn hển, ngồi dưới gốc cây to bật điện thoại gọi cảnh sát, không ngoài dự đoán không có tín hiệu gì ở vùng núi.
“Mẹ kiếp!” Trình Hạo thầm nói, ngước mắt lên nhìn xung quanh tối om rồi quyết định đi bộ đến một khu đất cao hơn, có lẽ tìm tới chỗ trống sẽ có tín hiệu.
Sau một giờ đi bộ, một tòa nhà mờ nhạt hiện ra trước mặt, Trình Hạo nhìn thấy hy vọng, chẳng lẽ có người sống trên núi? Lần này được cứu rồi!
Hắn gạt đám cỏ cao sang một bên, bước nhanh về phía tòa nhà trong bóng đêm kia.
Khi đi đến phía trước mới nhận ra đây hoàn toàn không phải là nhà của một người dân trên núi, mà là một ngôi chùa đổ nát, có màu sắc rất cổ xưa.
Trình Hạo nhìn ngôi chùa không khóa trước mặt, không biết từ đâu vang lên một tiếng “ục ục” ảm đạm, hình như là tiếng cú vọ. Hắn ôm cánh tay, cảm thấy buổi tối trên núi vừa lạnh vừa làm người ta sợ hãi, lúc này không còn cách nào khác, đành phải lấy dũng khí đẩy cửa chùa ra, chuẩn bị ở lại một đêm trước, chờ tới trời sáng lại nghĩ cách.
Đẩy cánh cửa mục nát ra, Trình Hạo cảm thấy có một luồng gió lạnh thổi vào mặt, hắn rùng mình, định tìm một câu thần chú để niệm, nhưng hắn vắt hết óc cũng không biết câu thần chú nào, đành phải đọc to một vài câu nhớ trong đầu.
“Thịnh vượng, dân chủ, văn minh, hòa hợp, tự do, bình đẳng, công bằng, pháp quyền, yêu nước, tận tụy, trung thực, thân thiện… Thiên linh linh địa linh linh, Thái Thượng lão quân…”
Vào trong chùa, ánh sáng từ điện thoại đầu tiên chiếu xuống mặt đất, nơi đó có một tấm đệm bố thêu hoa sen, Trình Hạo vừa nâng cánh tay hướng lên nhìn phía trên, vừa định niệm “Mau hiển linh” đột nhiên ngưng lại, sau đó suýt chút đã cắn lưỡi.
Thì ra có một pho tượng thần bằng đất sét đối diện ngay cửa ra vào, phủ một màu đỏ, khuôn mặt phẫn nộ và tức giận, đang ngồi trên đài sen, tay cầm bát sen, mắt nhìn về phía Trình Hạo.
Trình Hạo vội vàng bỏ đèn pin xuống, không dám nhìn lên lần nữa, vỗ nhẹ vào lớp bụi trên tấm đệm rồi ngồi lên đó.
Núi vắng lặng im, Trình Hạo nghĩ đến chuyện Bảo Kiếm ở nhà và chuyện ngày mai nên giải thích với quản lý cửa hàng như thế nào, bất tri bất giác từng chút một ngủ thiếp đi.
Nửa đêm, Trình Hạo đang ngủ rất say, nhưng đột nhiên cảm thấy trong người lạnh lẽo, trong nháy mắt không còn cử động được nữa.
Chẳng lẽ bị bóng đè?
Trình Hạo biết bóng đè là gì, theo khoa học giải thích đó là do khi người ta quá mệt tiến vào giấc ngủ sâu, tình huống thông thường chỉ cần kiên trì hít sâu, không lâu sau là có thể khôi phục. Nhưng lần này khi hắn muốn giãy giụa, lại cảm thấy không đơn giản như vậy.
Có người thổi vào lỗ tai của hắn, giống như là sông băng vừa mới tan, nước lạnh đổ vào, sau đó một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Cậu là ai? Tại sao lại tới đây?”
Trình Hạo đột nhiên mở mắt ra, vừa lúc bắt gặp một khuôn mặt trắng bệch.