Giọng nói của người đàn ông đó khàn đục, lấy tình hình hiện tại của Hứa Trúc Linh, thần kinh cô căng lên như dây đàn, cho nên cũng không phân rõ âm thanh này có dễ nghe hay không.
Cô chỉ cảm thấy giọng nói này có chút âm trầm, giống như có hơi tức giận.
Nghĩ tới việc cha của cô còn chờ tiền để cứu mạng, cô nghiến răng, cố nén sự run rẩy, mở miệng nói: “Có… Có hơi sợ, nhưng mà em có thể khắc phục…”
“Bật đèn lên đi, có lẽ bật đèn lên cô sẽ có cảm giác an toàn hơn một chút”
Đối phương rất lịch sự, không có yêu cầu quá đáng gì.
Người đó nâng tay, muốn bật công tắc đèn ở đầu giường, nào ngờ bàn tay vừa mới vươn ra đã bị Hứa Trúc Linh nắm chặt.
“Không cần đâu.” Giọng nói của cô run run, giống như là đang cầu xin.
Người ngoài đồn đại gương mặt của cậu ba hung dữ khiếp người, mặt mày xấu xí, thậm chí trên mặt còn có một vết sẹo lớn!
Nếu như bật đèn, với tố chất tâm lý này của cô, chẳng phải là sẽ sợ tới mức ngất xiu sao?
Bật đèn… Chuyện này không thể nào! Có chết cũng không thể bật!
Người đàn ông kia hơi trầm mặc, giống như nhận ra điều gì, chậm rãi rút tay về.
Bàn tay to lớn của người nọ nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cô, cô muốn ngăn cản, nhưng lại không dám.
“Ngài… Đây là lần đầu tiên của em, ngài..
Có thể nhẹ nhàng một chút không?”
Cô mở miệng hèn mọn cầu xin Ngón tay của người nọ di chuyển từ giữa hai đầu lông mày xuống sống mũi cao thẳng của cô, đôi môi, sau đó là cái cổ thon dài, còn có đôi vai gầy yếu, xương quai xanh tỉnh xảo…
Xuống chút nữa, chính là cảnh xuân vô hạn.
Thân thể Hứa Trúc Linh cứng đờ, cả người căng lên, bàn tay nhỏ siết chặt, móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay, đau đớn vô cùng.
Người đàn ông kia biết rõ cô sợ hãi, nhưng vẫn bình tĩnh không nhanh không chậm, giống như muốn chậm rãi bào mòn ý chí của cô.
“Cô có biết, đêm nay năm ở chỗ này, có nghĩa gì không?”
“Ý… Ý là từ nay về sau… Em sẽ là người của ngài”
“Ừm, quả nhiên rất biết điều. Tôi cần một người vợ, mà cô thì cần tiền, hai chúng ta làm một cuộc trao đổi” Khi nói chuyện, bàn tay người đó đã bao phủ lên đỉnh đồi trắng nốn căng tràn của cô.
Hứa Trúc Linh lớn như vậy, nhưng chưa từng trải qua cảm giác xấu hổ thế này, gương mặt cô đỏ lên, chỉ hận không thể đâm đầu vào tường mà chết đi cho xong.
Rõ ràng cô bài xích người này như vậy, nhưng đêm nay lại phải trở thành người phụ nữ của kẻ đó, sau này cũng phải làm vợ của người đó.
Người đó đã hơn bốn mươi, mà cô mới chỉ vừa mười tám..
Khoảng cách này, đúng là đáng chê cười!
Có lẽ, đây chính là số phận của cô!