“Không nói với cậu nữa, tôi phải lên bờ.”
Trước khi đi, anh bạch tuộc vẫn cố gắng xin số quang não của Yến Tháp.
Nhưng Yến Tháp ngay cả quang não còn không có thì làm gì có số quang não để mà cho.
Anh bạch tuộc nghĩ cậu không thích hình thú của mình cho nên chỉ đành ôm xúc tua, rầu rĩ rời đi.
Gã đi chưa được bao lâu thì Yến Tháp gặp phi hành khí của cảnh sát tinh tế mà gã nói, cậu vừa mới trở mình đã bị phi hành khí quăng lưới kéo lên.
Anh bạch tuộc nghĩ Yến Tháp sống ở đây, mặc dù gã không hiểu tại sao cậu lại nằm trên khu vực vùng biển công cộng thế này nhưng mỗi loài có một tập tính sinh hoạt riêng, anh bạch tuộc thấu hiểu.
… hiển nhiên gã cũng không nói với Yến Tháp, nếu vượt biên sang đây mà bị cảnh sát tinh tế nhìn thấy là bị bắt ngay.
Bạch tuộc đến từ Đế Quốc, từ lâu đã nghe nói, nếu bị cảnh sát bắt thì sẽ phải đến hành tinh bỏ hoang để đào mỏ, bởi vì căn cước công dân ở Đế Quốc không thể sử dụng ở đây, nếu muốn căn cước công dân của Liên Bang thì chỉ có thể mua với giá cao chót vót trong tay quan chấp chính.
Đây là giao dịch ngầm mà tất cả mọi loài đều hiểu.
Bạch tuộc cho là Yến Tháp biết mấy kiến thức thường thức này, làm sao có thể ngờ được cậu còn không phải “cư dân” của thế giới này.
Yến Tháp không biết gì hết.
Bởi vì từng sống trên Trái Đất nên cậu khá tin cảnh sát, có chuyện gì từ từ nói.
Ôm suy nghĩ lười biếng này, Yến Tháp kéo miếng rong biển trên người mình, vo nó thành một cục, sau khi nặn giọt nước cuối cùng trong rong biển lên người thì vứt xuống dưới. Yến Tháp đã được kéo lên khá cao, cũng không còn nghe được tiếng nước chảy nữa.
Đây là lần đầu Yến Tháp được trải nghiệm cảm giác gió thổi qua mông lành lạnh thế này, bỗng thấy mới lạ vô cùng, nằm trong lưới giương mắt nhìn dáo dác xung quanh.
Chấm đỏ trong màn hình di chuyển, cảnh sát tinh tế Maden sẽ kéo người khác đi đào mỏ trong truyền thuyết cầm ly nước nhấp một ngụm, nói với cộng sự bên cạnh: “Chúng ta đã bắt được kha khá người lẻn đến từ hành tinh NT-4 trên vùng biển này, rốt cuộc cướp vũ trụ đổ bộ bên đó ghê gớm đến mức nào mới có thể khiến nhiều người chạy sang hành tinh của chúng ta đến thế?”
Hành tinh NT-4 nằm trên biên giới của Đế Quốc, giống hành tinh Ronan mà họ đang sống, ở biên giới, cách trung tâm quá xa, không chỉ không được lợi gì mà còn thường xuyên bị cướp vũ trụ đe dọa.
Lâu ngày, những hành tinh này sẽ rơi vào tình trạng vô trị, đủ mọi loại giao dịch ngầm ra đời, mọi người đều dựa vào trí thông minh của mình để sống sung sướng.
Maden đã làm cảnh sát tinh tế được sáu mươi năm, ở cái thời đại ai cũng sống được ít nhất hai trăm tuổi này, anh cũng chỉ mới là một chàng thanh niên đầy sức sống, nhưng từ việc vừa mới tốt nghiệp đã chạy đến đây làm là đã biết ngay anh ta không có chút ý chí phấn đấu gì.
Ăn đầu lương không thấp của cảnh sát tinh tế, thỉnh thoảng bắt dân Đế Quốc vượt biên sang, nhận tinh tệ hối lộ để mua căn cước công dân.
Maden nuôi vợ mình tốt vô cùng.
Hôm nay lại bắt thêm được một người, Maden vui vẻ nghĩ, anh còn có thể mua thêm căn hộ nữa!
Còn chuyện đi đào mỏ người Đế Quốc đồn thổi chỉ là mấy lời vô căn cứ chính hiệu, giới thiệu việc làm cho mấy người tị nạn này còn được hoa hồng, tội gì phải cho họ đi đào mỏ.
Tất cả chỉ là thủ đoạn dơ bẩn của lãnh đạo Đế Quốc để phòng ngừa chuyện người dân bỏ chạy mà thôi, loại người cơ hội trong lòng cảnh sát tinh tế như Maden hiểu rất rõ kế hoạch này của bọn họ.
Chỉ là, đa số những người họ bắt được đều cẩn thận đi làm trả tiền nên không ai rảnh quay về đính chính tin đồn nhảm đó.
Maden đang chờ cộng sự của mình thảo luận.
Tinh thần của cộng sự rất uể oải, không trả lời câu hỏi của anh.
Maden thấy vậy bèn bỏ ly nước xuống, lo lắng hỏi: “Chưa hết bệnh sao?”
Hình thú của cộng sự là một con nhím, nhưng chứng cuồng bạo của anh ta bị biến chứng làm lông trên người càng ngày càng dài và cứng, không chỉ đâm người khác mà còn đâm cả anh ta.
Đến bệnh viện khám thì bác sĩ đã nhổ hết mất cây gai biến chứng này cho anh ta nhưng vẫn không ức chế tốc độ sinh trưởng của nó được, khiến ngày nào anh ta cũng phải chịu đựng nỗi đau nhổ lông.
Cộng sự Harry khổ không thể tả.
Maden muốn nói gì đó,nhưng anh biết mình không giúp được gì, biến chứng của chứng cuồng bạo rất khó chữa, đa số chỉ có thể dùng nghị lực để vượt qua.
Maden cũng không dám đụng vào người anh ta.
Trí não trong phi hành khí đinh một tiếng, một giọng nữ máy móc vang lên: “Kiện hàng của ngài đã đến, xin hãy mở cửa phi hành khí.”
Maden nhấn nút, Harry đứng dậy theo sau, cả hai đi nhìn người bị bọn họ vớt lên.
Hai người phối hợp rất ăn ý, Maden vô cùng bình tĩnh chờ Harry nói điều kiện với người kia xong thì đưa thẳng đến chỗ làm việc.
Khâu này là một khâu rất phiền phức, người Đế Quốc sẽ không dễ tin rằng bọn họ đang nói thật, lần nào bọn họ cũng phải giải thích hàng trăm hàng ngàn lần, dù sao cũng không thể uy hiếp được, chỉ có thể dụ dỗ.
Tính Maden nóng, không làm được việc này cho nên Harry gánh vác tất cả.
Maden chờ hoài chờ mãi vẫn không nghe được mấy câu khuyên nhủ của cộng sự mình.
Chẳng lẽ người bị vớt lên bị câm?
Maden nghi ngờ bước qua.
Harry đang ngây người nhìn Yến Tháp đang nằm im bất động, hai mắt rơi vào hình thú tròn vo của cậu, còn không tự chủ mà nuốt nước miếng.
Đây là, đây là loài gì đây?
Nhìn đôi mắt đen láy của Yến Tháp, anh ta phải liên tục khống chế tay của mình, bỗng cảm thấy không khó chịu như mọi khi nữa.
Cho nên rốt cuộc đây là loài gì đây, tại sao anh ta chưa thấy bao giờ.
Nghi ngờ thì nghi ngờ nhưng Harry vẫn phải làm việc theo quy trình, bèn không tự giác dịu giọng nói: “Xin chào, tôi là cảnh sát tinh tế Harry, đối với vượt biên…”
Hai tay Yến Tháp che mặt: “Tôi không có vượt biên sang đây.”
Harry nhìn động tác của cậu, động vật nhỏ trước mặt chỉ dài khoảng một mét như bé tí hon xinh xắn khi so với mấy người thú có bản thể khổng lồ.
Vóc dáng tròn vo giống một chiếc bánh bao màu nâu, mềm đến mức khiến người khác muốn giơ tay bóp nặn.
Mà bộ dạng che mặt của cậu bây giờ khiến cậu càng giống một bé con vô hại hơn.
Giọng Harry đã nhẹ nay càng nhẹ hơn: “Xin chào, đây là khu vực công cộng, không thể ngủ ở đây, mời cậu…”
Anh ta đột nhiên ngừng lại.
Hai mắt lấp la lấp lánh nhìn Yến Tháp.
Chỉ thấy hai cái tay đang che mặt của Yến Tháp dời sang hai má, bắt đầu nhẹ nhàng xoa cái mặt xù lông của mình, cậu hết ấn rồi lại xoa khiến lông lõm vào một cái hố nhỏ có kích thước bằng bàn tay, thỉnh thoảng lại thoải mái ngẩng đầu, hai mắt khép hờ.
Yến Tháp chú ý đến ánh mắt của anh ta, cậu xoa mặt, ngoẹo đầu, hai mắt ướt nhẹp nhìn anh ta.
Tim Harry như bị gì đó đánh trúng, không nhịn được giơ tay ôm ngực.
Sao, tại sao lại có hình thú đáng yêu đến thế?!
–—–
Chú thích
Rái cá đắp rong biển là để không bị trôi khi ngủ á. Này là khi một mình…
Còn khi nhiều mình thì sẽ nắm tay nhau để khỏi lạc đàn nha…
–—
Ngọc Thuỵ: Chính thức bắt đầu bộ mới. Ngày 16/9/2022.