– Không phải, là vị quân gia này muốn mua bảo thạch, ta dẫn hắn đến.
Dương chưởng quầy lại nói xin lỗi vài câu, sau đó liền đi, tiểu nhị người Hồ nhiệt tình khom người với Lý Khánh An:
– Quý khách, hoan nghênh quang lâm tiểu điếm!
Lý Khánh An đánh giá mặt tiền tiểu điếm một chút, gật gật đầu, theo hắn vào rong điếm.
Người Túc Đặc cũng chính là người Hồ ở khu Hà Trung, giỏi về kinh thương mà thành danh, rất nhiều người nổi tiếng Đại Đường đều đến từ nơi nay, ví dụ như An Lộc Sơn đại danh đỉnh đỉnh chính là người nước Khang.
Khu Hà Trung cũng vì có nhiều bảo thạch mà nổi tiếng, hàng năm rất nhiều bảo thạch theo Hồ thương tiến vào Đại Đường, nhà “Túc Đặc Lão Điếm” chính là một người Túc Đặc Thạch Quốc mở ra.
– Quý khách, muốn mua bảo thạch gì, nơi này của chúng ta có kim cương Thiên Trúc, cũng có bảo thạch màu hồng.
– Ta muốn giám định bảo thạch.
– Ồ! Hóa ra vị khách này muốn giám định bảo thạch.
Tiểu nhị người Hồ khoát tay:
– Mời quý khách theo ta vào bên trong.
Lý Khánh An theo hắn vào bên trong, phòng trong cực kỳ sáng sủa, hai gã người Túc Đặc lớn tuổi đang nói chuyện gì đó với nhau.
– Có chuyện gì?
Người Túc Đặc rất chú ý chi tiết, cho dù nói chuyện với nhau cũng dùng tiếng Hán, đây là tôn trọng đối với khách.
– Đông chủ, vị khách này muốn đến giám định bảo thạch.
– Được, mời quý khách ngồi.
Một gã người Hồ tóc hoa râm rất lễ phép mời Lý Khánh An ngồi xuống, lại sai tiểu nhị đi rót một cốc nước trà, cười cười nói:
– Trước tiên tự giới thiệu một chút, ta gọi là Na Tô Ninh, người Thạch Quốc, xin hỏi quý khách họ gì?
– Họ Lý.
– Lý là quốc tính đó!
Na Tô Ninh cười ha ha, liền hỏi:
– Không biết quý khách muốn giám định bảo thạch gì?
Lý Khánh An lấy bảo thạch ngọn lửa từ trong lòng ra, đặt lên bàn:
– Chính là bảo thạch này.
Na Tô Ninh nhặt bảo thạch lên, từ kinh nghiệm hạng nhất của hắn mà xem, đây chỉ là một viên hồng ngọc bình thường, chỉ có điều lớn một chút mà thôi, dùng khoáng thạch lớn cắt thành, chẳng qua không có tạp chất gì, trái lại là một miếng đá quý thượng phẩm, giá trị tối đa 50 quán tiền.
Na Tô Ninh giơ bảo thạch lên nhìn kỹ, nụ cười trên mặt hắn dần biết mất, hắn nhanh chóng liếc Lý Khánh An một cái, trên mặt hắn bình tĩnh như thường, nhưng tay lại nắm chặt bảo thạch, run lên nhè nhẹ.
– Xin hỏi miếng bảo thạch này ngài có được từ đâu?
Na Tô Ninh hỏi dường như không có chuyện gì.
– Một người Hồ bình thường bán cho ta. Truyện “Thiên Hạ “
– Ồ! Xin hỏi đó là người Hồ gì?
Lý Khánh An thản nhiên cười nói:
– Là ai bán cho ta, rất quan trọng sao?
– Ta chỉ tùy tiện hỏi!
Na Tô Ninh cười trừ:
– Đây thật ra chỉ là một viên hồng ngọc bình thường, tuy phẩm chất hoản hảo, bình thường trị giá tám mươi quán, ta có thể cho ngài nhiều hơn hai mươi quán, một trăm quán, thế nào?
Nếu như quả thật là quân nhân bình thướng bán bảo thạch, nói không chừng đã đáp ứng rồi, nhưng Na Tô Ninh lại gặp phải người có kiến thức tương lai một ngàn năm so với hắn, dù hắn che đấu cực kỳ tốt, nhưng vẫn không thể gạt được ánh mắt sắc bén của Na Tô Ninh, từ bàn tay run rẩy của hắn Lý Khánh An liền ý thức được hắn không nói thật.
Bảo thạch có ngọn lửa như nào có thể là hồng ngọc bình thường, miếng bảo thạch này chắc chắn không chỉ một trăm quán, nhưng bảo thạch lại bị một đôi tay giống như chân gà nắm chặt, phòng chừng không chịu buông tay, vừa rồi hắn mói hỏng một tấm da bao quý giá, như nào có thể lại vứt bỏ một bảo vật khác, liền cười nói:
– Đông Chủ, thật ra bỏng thạch này đã bị ta ném hỏng rồi, ta chỉ cho ngài xem.
Na Tô Ninh này hiển nhiên không có đọc qua “sử ký”, hắn hơi sửng sốt, chần chừ đưa bảo thạch cho Lý Khánh An, Lý Khánh An nhận lấy liền trực tiếp cất vào trong ngực, đứng lên cười nói:
– Thôi vậy, ta vẫn nên tới quán khác!
Na Tô Ninh kia trợn mắt há mồm, chờ hắn phản ứng lại, Lý Khánh An đã bước đi.
Lý Khánh đi ra khỏi quán bảo thạch, quay đầu lại nặng nề “phi” một tiếng:
– Giang thương, muốn lừa bảo thạch của ta, ông đây không bán nữa.
Hắn xoay người lên ngựa vừa muốn đi, chỉ thấy Na Tô Ninh chạy nhanh tới:
– Quân gia, Lý tướng quân, xin chờ một lát!
Hắn chạy tới ngăn ngựa Lý Khánh An, thở hồng hộc nói:
– Quân gia, ta nhớ ra rồi, miếng bảo thạch kia của ngài không phải hồng ngọc, là Thái Dương Thạch của Thạch Quốc.
– Thái Dương Thạch!
Lý Khánh An hừ một tiếng:
– Vậy vừa rồi sao ngài không nhìn ra?
Na Tô Ninh cười khổ một tiếng nói:
– Thật ra tôi cũng chưa từng gặp qua Thái Dương Thạch, chỉ nghe nói trong bảo thạch có một ngọn lửa, rất giống với miếng bảo thạch này của ngài.
Lý Khánh An cúi người tò mò hỏi:
– Loại Thái Dương Thạch này giá trị bao nhiêu tiền?
Đây mới là chuyện hắn quan tâm.
Na Tô Ninh nghĩ một chút nói:
– Thái Dương Thạch coi như đáng giá, giá của nó chẳng qua ngang với kim cương Thiên Trúc, chỉ có điều nơi này của ta vừa lúc thiếu một miếng Thái Dương Thạch, nếu ngài đồng ý bán cho ta mà nói, ta có thể dùng kim cương lớn bằng như vậy thu mua.
Kim cương lớn ngang ngửa, Lý Khánh An hoài nghi mình nghe nhầm, kim cương lớn như trứng gà, đó là báu vật vô giá, hắn chần chừ hỏi:
– Đó là bao nhiêu tiền?
– Con số này.
Na Tô Ninh đưa ra một đầu ngón tay:
– Một ngàn quán.
Lý Khánh An nhanh chóng tính toán một chút, một ngàn quán có thể mua năm trăm mẫu đất, nhưng một viên kim cương lớn bằng trứng gà chỉ trị giá năm trăm mẫu đất sao? Hắn lắc đầu, cười nói: Truyện “Thiên Hạ “
– Một ngàn quán sao được, ta muốn ít nhất phải mười ngàn quán mới bán.
– Được! Vậy mười ngàn quán.
Na Tô Ninh không do dự nói.
Mắt Lý Khánh An sáng rực lên, hắn hung hăng kéo chiến mã, chạy nhanh đi, xa xa truyền đến tiếng cười to của hắn:
– Mười ngàn quán tiền, ngươi bảo ông đây đem đi thế nào?