– Hứa với anh, sau này không được gạt anh nữa, bằng không anh sẽ đánh sưng mông em thật đó
Dương Thần vỗ vỗ mặt An Tâm nói.
An Tâm né không kịp, lấy tay Dương Thần ra, bĩu môi nói:
– Ông xã thật là đáng ghét! Mò mẫm chỗ đó rồi lại sờ mặt em!
– Không phải đều là thịt trên người em sao, với lại cũng không bẩn.
Dương Thần nói như không hề gì.
An Tâm sắp ngất rồi, hai người ở cùng nhau cũng đã đành, cảnh tượng này còn để hai nữ vệ sĩ thân cận nhìn thấy, bản thân sau này không biết làm sao nhìn mặt họ.
Quả nhiên, sau khi hai nữ vệ sĩ phản ứng, đều ở kế bên kìm nén không phát ra tiếng cười lớn.
– Nói đi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì rồi.
Dương Thần vào thẳng vấn đề, nghiêm nghị hỏi.
Vẻ ngượng ngùng trên khuôn mặt xinh xắn của An Tâm cũng biến mất, lộ vẻ bi thương, yếu ớt thở dài:
– Thật ra…
An Tâm chưa kịp nói gì thì chuông điện thoại của nữ vệ sĩ đã reo lên.
Nữ vệ sĩ nhìn Dương Thần tỏ vẻ xin lỗi, bắt máy rồi hỏi đầu dây bên kia có chuyện gì?
Mới chỉ nói vài câu, sắc mặt nữ vệ sĩ đã đỏ phừng phừng ,như là rất tức giận, sau đi cúp máy, nói với An Tâm:
– Cô chủ, trong nhà đã xảy ra chuyện, cậu Hai và một vài người trong dòng họ cãi nhau đòi chia tài sản!
Hai má lúm đồng tiền của An Tâm đã tái mét, yếu đuối ngã vào lòng Dương Thần, như bị điện giật.
…
Khu vực phía đông Trung Hải, phía dưới của một cây cầu lớn hình vòng cung bắt ngang sông.
Nước sông dơ bẩn chầm chậm chảy xuôi dòng trên con sông bên những tòa nhà, ban đêm nước sông đen như mực, chiếu rọi những chấm sáng của các vì sao.
Thời tiết cuối tháng năm của phía nam, ngay cả ban đêm cũng không còn mát mẻ, muỗi ở khu vực nguồn nước phong phú này, có vẻ vô cùng nhiều chủng loại.
Nhưng dù vậy, dưới chân cầu vẫn là chỗ tá túc ưu thích của nhiều thanh niên lang thang, sự đốt chích của muỗi đã khồng còn hề hấn gì, chỉ cần ban đêm không quá nóng là được, huống hồ dưới cầu còn có thể ngăn những cơn mưa bất chợt đến từ phía nam.
Đúng lúc rạng sáng, dưới chân cầu, bốn kẻ sinh sống bằng nghề ăn xin, áo quần rách rưới, đầu tóc rối bù, cười toe toét đang nói giọng trời nam đất bắc, thảo luận một số đề tài mà nam giới không bao giờ chán.
Đối với họ, cuộc sống là không có mục đích, xã hội đã bỏ rơi họ, họ cũng chẳng có khao khát gì, chỉ có sự hưởng thụ duy nhất, chính là tự do tự tại, trời là chăn, đất là chiếu.
– Anh Què, chẳng phải anh biết chữ à, sao còn ra đây ăn xin như anh em chúng tôi vậy?
Một người thanh niên râu ria đầy mặt, tựa vào trụ cầu hỏi.
Anh Què là một ăn xin trẻ tuổi hơi bé gầy, cũng không biết tên anh ta, chỉ vì chân què, nên gọi là Anh Què.
Anh Què gối đầu lên một cục đá cứng, đang nằm ngắm bầu trời đêm, nghe thấy có người hỏi, anh ta dùng giọng miền trung Trung Quốc, cười hìhì trả lời:
– Các anh có tin không, năm đó tôi từng thi vào trường đại học. Tự nguyện đăng ký vào một trường đại học danh tiếng. Mẹ kiếp, chỉ vì thiếu một điểm, chẳng làm ăn được gì! Cha tôi lại gặp tai nạn qua đời, mẹ tôi biết tin tôi thi trượt, uống thuốc trừ sâu đi theo ba tôi rồi! Cái chân này của tôi, là bị gãy trong tai nạn xe cùng với ba tôi! Anh nói xem một tên què không có tiền lại không có quan hệ gì như tôi, không xin ăn, còn làm được gì?
– Ôi chao, thật không ngờ, còn là một học sinh tài cao!
Một thanh niên lang thang gầy còm nước da ngăm đen cười ha hả nói.
Anh Què có vẻ đắc ý.
– Đúng vậy, tôi nói mấy anh nghe,chỉ là nơi tôi sinh sống không tốt. Nếu hộ khẩu của tôi ở Trung Hải hoặc là Yến Kinh thì điểm số của tôi, cũng có thể lấy học bổng trường đại học danh tiếng rồi! Ai bảo chỗ chúng tôi là vùng núi, nơi xa xôi hẻo lánh, không có mấy người, còn bị con của tên Quan cướp đi một nửa! Sớm biết trước mười năm đèn sách mà đi ăn xin, không bằng để lại học phí ban đầu theo cha tôi đi săn!
– Thôi đi! Cũng nên nghĩ như vậy, nếu thật sự cho anh thêm một lần đầu thai, anh cũng muốn đi thi đại học như cũ!
Lại một thanh niên lang thang lên tiếng.
Cũng là lần đầu tiên bốn người gặp mặt, mặc dù ở dưới chân họ đều bực tức, nhưng vì sáng mai thức dậy, mỗi người lại tiếp tục một hướng ăn xin khác nhau, vì vậy cũng không tranh cãi gì, nói đến điểm đó, cũng không tiếp tục nói nữa.
Lúc này, tên mặt đầy râu ria to lớn bĩu môi nói:
– Mẹ kiếp, cả hai ba tháng này không chạm đàn bà rồi, bây giờ giá của các cô gái thật đắt, góp hết ba tháng mới làm được một lần, bây giờ thật đến mức hoảng…
– Khà khà, lão râu đen, nghe anh nói tôi cũng thấy muốn, ngay cả một cô xấu xí cũng được, ôi…
Tên gầy còm hùa theo.
Cả bốn đều phát ra tiếng cười nham hiểm, nhưng bọn họ cũng biết, ngay cả những cô gái trong tiệm gội đầu ai cũng có thể làm chồng, họ cũng không đủ tư cách chạm một lần.
Đúng lúc này, một bóng đen bỗng nhiên từ trên cầu nhảy xuống, nhờ ánh đèn trên cầu mờ mờ rọi xuống, cả bốn kinh ngạc phát hiện, đây lại là một cô gái người nước ngoài có thân hình đẹp.
Nhìn theo cô gái cao gầy, thân hình gọi cảm trong bộ đồ màu đen ôm xác người, bốn người đều nuốt nước miếng, đồng thời trong đầu đầy nghi ngờ.
Lẽ nào ông trời ban ơn, đột nhiên rơi cuống một cô gái cho họ giải khát, lại là hàng nhập khẩu!
– Cuối cùng cũng tìm được người thích hợp.
Trong mắt Eydlin mang theo vẻ hài hước, dùng tiếng Trung hỏi:
– Mấy anh có muốn phụ nữ không?
Bốn người được một trận kinh ngạc, cuối cùng vẫn là Anh què đầu óc tương đối linh hoạt nghẹn ngào nói:
– Cô gái, cô thật sự đồng ý?
Eydlin lập tức biết họ đã hiểu lầm, nhíu mày nói:
– Đương nhiên không phải là tôi, nhưng, trong tay tôi có một cô không hề tệ …
Eydlin nói xong, chớp một cái, đã nhảy lên trên cầu, vài giây sau, lúc rơi xuống chân cầu, trên tay đã ôm ngang một người phụ nữ trung niên gói trong một tấm thảm.