Lâm Nhược Khê bận rộn cả đêm cũng chưa nghỉ ngơi, cũng bị Dương Thần cưỡng ép kéo ngồi lên xe, một đường thẳng về đến nhà.
Dù sao một ngày một đêm không ngủ, lại làm công việc cường độ cao, nhóm viên chức có thể thay phiên nhau, còn cô Chủ tịch cũng là một người làm một mình.
Tuy rằng không muốn, nhưng vừa mới ngồi vào trong xe, Lâm Nhược Khê liền say sưa đi vào giấc ngủ, mãi cho đến lúc về nhà, mới nặng nề tỉnh lại.
Dương Thần kéo tay Lâm Nhược Khê còn đang mơ mơ màng màng đi vào trong nhà.
Vú Vương và Quách Tuyết Hoa lo lắng cả đêm đều đang ở trong phòng khách chờ, còn Trinh Tú bởi vì chuẩn bị thi nên không ở nhà.
– Ôi, đứa nhỏ này như thế nào sắc mặt kém như vậy?
Quách Tuyết Hoa đau lòng tiến lên đây nắm lấy tay Lâm Nhược Khê, sốt ruột nói:
– Mau đưa nó lên lầu nghỉ ngơi, ngủ một giấc, đứa nhỏ này, công ty gặp chuyện không may, cũng không quan trọng bằng sức khỏe của con mà!
Vú Vương cũng là khóe mắt rưng rưng, nói không ra lời.
Lâm Nhược Khê miễn cưỡng cười cười:
– Mẹ, vú Vương, con không sao, con lên lầu trước nhé.
Quách Tuyết Hoa gật gật đầu, vội cùng Dương Thần nói:
– Con đưa nó đi lên, nhìn con đi đường còn không vững nữa, cẩn thận kẻo ngã !
– Nếu không thì để con giúp Nhược Khê tắm rửa một cái.
Dương Thần làm mặt cười nói.
– Cái tên tiểu tử này! Còn đứng đấy mà nói đùa!?
Quách Tuyết Hoa đấm đứa con một cái, phụ giúp hắn khẩn trương đưa Lâm Nhược Khê lên lầu.
Dương Thần cũng vui đùa nói, chỉ cần ánh mắt lạnh lẽo của Lâm Nhược Khê yếu ớt phóng tới, đều khiến hắn nhượng bộ lui binh.
Đưa nữ nhân đến phòng, Dương Thần nghe thấy mùi hương hoa nhài thoang thoảng trong không khí, liếm liếm môi.
Nếu không phải thời điểm như thế này, thật đúng là không có cơ hội tiến vào.
Sau khi đặt Lâm Nhược Khê ngồi ở trên giường, Dương Thần cũng không rời khỏi, mà là cùng ngồi ở bên người Lâm Nhược Khê.
Lâm Nhược Khê hơi hơi ngây người, vài phần khẩn trương thấp giọng hỏi:
– Anh… muốn làm gì?
Dương Thần cười khẽ
– Không cần hiểu sai, anh cũng không muốn làm chuyện gì với em vào thời điểm mất tinh thần như vậy, anh rất để ý việc nữ nhân phối hợp…
Lâm Nhược Khê vốn cũng rất buồn ngủ, nghe được Dương Thần trêu đùa, cũng không mẫn cảm giống như ngày thường.
– Vậy anh đi ra ngoài, em ngủ một chút.
Dương Thần không trả lời, mà là một bàn tay nắm bàn tay trắng nõn của Lâm Nhược Khê, vận nguyên khí, chậm rãi đưa vào…
Lâm Nhược Khê đang nghi hoặc, liền cảm giác được một luồng năng lượng ấm áp kỳ lạ dũng mãnh vào trong cơ thể chính mình, xương cốt khắp cơ thể đều có cảm giác bị một loại sinh lực sung mãn cuộn sóng thổi quét…
Dần dần, Lâm Nhược Khê cảm giác được thần thanh mắt sáng, một chút mệt mỏi cũng không thấy nữa.
Lâm Nhược Khê lúc này mới đột nhiên nhớ tới, người kia giống như vốn còn có bản lĩnh như vậy, sau khi cứu trị mình trúng độc, cũng là cảm giác như vậy!
– Anh….anh có thể nhanh như vậy khiến em khôi phục, vì sao ở công ty không làm như vậy!?
Lâm Nhược Khê có chút không vui nói.
Dương Thần buông tay Lâm Nhược Khê ra, khẽ hừ một tiếng.
– Nếu tại công ty cũng làm như vậy, vậy em còn ngoan ngoãn theo về nhà sao?
– Hiện tại công việc ở công ty dồn một đống lớn, là thời điểm nên về nhà sao!?
Lâm Nhược Khê bất mãn nhíu mi nói.
Dương Thần nói thẳng:
– Vậy cũng phải về nhà, em không phát hiện mẹ và vú Vương đều lo lắng rất nhiều cho em sao? Coi như là vì để các mẹ nhìn thấy em mạnh khỏe, trở về nhà một chuyến cũng đáng mà. Hiện tại trong tất cả tin tức đều là tin tức tiêu cực của Ngọc Lôi, các mẹ trong lòng có bao nhiêu sốt ruột em biết không?
Lâm Nhược Khê ngây người trong chốc lát, cắn môi cánh hoa, vâng vâng nói:
– Nhưng hiện tại em đã bình phục … Hơn nữa đã gặp qua các mẹ, nên giờ có thể đi trở về.
Dương Thần thần bí cười, nói:
– Em thật muốn trở về công ty?
Lâm Nhược Khê có chút nghi hoặc, nhưng vẫn là gật gật đầu.
– Ừ, cùng lắm thì chính em lái xe tới đó, em biết anh cho dù tới công ty cũng sẽ không làm gì.
– Này không thể được.
Dương Thần đứng dậy, nói:
– Hay là anh lái xe đưa em tới đó, thuận tiện trên đường mua chút gì ăn.
Lâm Nhược Khê luôn cảm giác ánh mắt Dương Thần có chút kỳ quái, nhưng là không thể biết đó là cái gì, đành phải ngoan ngoãn gật gật đầu. Tại thời điểm cảm giác an toàn xuống cực điểm, bản năng nữ nhân khiến cô hy vọng bên người vẫn là có người có thể dựa dẫm.
Tuy rằng vú Vương và Quách Tuyết Hoa vô cùng kinh ngạc, nhưng nhìn đến Lâm Nhược Khê tinh thần sáng láng đi xuống lầu, cũng không có thể cưỡng ép ngăn cản, đành bảo Dương Thần chăm sóc cô cho tốt, không nên quá mệt nhọc.
Ra cửa, ngồi trên xe, hai người lại lần nữa trở về công ty.
Lâm Nhược Khê ngồi ở ghế phụ xe, càng nghĩ càng cảm thấy cổ quái, hỏi dò:
– Anh không phải cố ý mang em đi ra đâu một vòng, căn bản không phải muốn cho em ngủ nghỉ đúng hay không? Nếu không, căn bản không cần mang em về nhà lại đột nhiên lập tức khiến em khôi phục tinh thần.
Dương Thần cười gian nói:
– Việc này không quan trọng, dù sao anh cũng vì chứng thực một suy đoán của anh. Nếu vẫn ở tại Công ty, có một số người, khả năng không thuận tiện hành động.
Lâm Nhược Khê đang khó hiểu, Dương Thần bỗng nhiên lái xe sang hướng khác, xe chạy tốc độ cao, tiến vào một quốc lộ.
– Anh đi nơi này làm cái gì? Muốn mua đồ ăn trong nội thành cũng có thể…
Không đợi Lâm Nhược Khê đang nói xong, ngay tại phía sau xe, một chiếc xe tải lớn vốn đi theo ở phía sau, bỗng nhiên “Rầm rầm” tăng tốc!!!
Đầu xe tải như một khối sắt thép lớn, mang theo khí thế khủng bố chưa từng có từ trước đến nay, trong chớp mắt chạy lên đè sát chỗ chiếc Bentley hai người đang ngồi!
Lâm Nhược Khê căn bản không kịp phản ứng, liền hoàn toàn ngây ngẩn cả người!
Chiếc xe Bentley màu đỏ tươi mà Dương Thần lái, cũng gần như đồng thời tăng tốc!!
Từ trước lúc xe tải tăng tốc, Dương Thần cũng đã đổi chế độ tự động thành người lái, và kéo tay ga, chuẩn bị đột nhiên tăng tốc!
Xe tải bi bỏ rơi mấy mét, ngơ ngẩn không thể đuổi theo!
Dương Thần hừ lạnh một tiếng, xe ra khỏi lối đi, trực tiếp linh hoạt xoay tròn một trăm tám mươi độ, dừng lại ở ven đường!