– Xem ra mày cũng không còn sức mà nhảy nữa rồi.
Nhưng không đợi Dương Thần nói hết câu, tên này liền hét lên một tiếng “không”, rồi gần như là bị bổ nhào ra khỏi cửa.
Những tên còn lại, ngoài một tên đáng thương bị đánh đến nỗi máu me đầy đầu, đang nằm bất tỉnh nhân sự ở trên ghế ra, thì số còn lại từng tên một bị Dương Thần ném ra ngoài. Sau đó, Dương Thần thuận tay đóng cửa toa lại.
Những hành khách khác trong toa nhìn thấy hành động của Dương Thần đều theo bản năng rút về ngồi ở một góc, nhìn Dương Thần với ánh mắt sợ sệt.
Mạc Thiện Ny sớm đã đỡ cô gái kia đứng dậy, để cô ấy ngồi cạnh mình, còn rút khăn tay ra lau nước mắt cho cô gái đó, lau sạch những vết bẩn trên khuôn mặt cô ấy.
Dương Thần trở lại chỗ ngồi, cô gái kia rõ ràng sợ hắn, nhìn trộm Dương Thần một cái, rồi lập tức thu ánh mắt lại, ngồi bên cạnh Mạc Thiện Ny với vẻ nhút nhát.
– Dương Thần, lấy xúc xích ngô tôi đã chuẩn bị ở trong túi ra đây, đưa cho Diệp Nhi ăn chút.
Dương Thần mỉm cười.
– Cô gái này tên Diệp Nhi? Hai người đã trò chuyện với nhau nhanh vậy sao?
– Cô ấy tên Diệp Tử, tên cúng cơm là Diệp Nhi, cái tên này nghe hay thật.
Mạc Thiện Ny vuốt bím tóc đuôi sam của Diệp Tử một cách thân thiết. Cô rất thích cô gái này, dù không quen biết nhưng đã ra tay giúp đỡ bọn họ.
Dương Thần lấy mấy đồ ăn vặt ở trong túi ra đặt lên trên bàn. Mạc Thiện Ny lập tức đưa cho Diệp Tử ăn, Diệp Tử nhỏ giọng khước từ, nhưng nhìn thấy Mạc Thiện Ny xị mặt xuống, đành phải ăn vài miếng.
Dần dần, Diệp Tử phát hiện ra hai người Dương Thần trông rất lương thiện, liền cởi mở hơn. Nghĩ đến cái bụng đói, liền ăn ngấu nghiến hai thanh xúc xích và một túi đậu phụ khô, nước ở trên đầu ngón tay cũng không buông tha.
Mạc Thiện Ny khẽ thở dài một tiếng, lấy khăn tay ra đưa cho Diệp Tử lau miệng.
– Còn đói không? Muốn ăn thêm không?
Diệp Tử lắc đầu, nói:
– Không cần nữa, cảm ơn anh chị.
– Em đừng ngại chúng tôi, em đã giúp chúng tôi như vậy, mời em ăn một chút cũng có sao.
Mạc Thiện Ny nói xong, định tự mình lấy đồ ăn cho cô gái đó ăn.
Diệp Tử liền vội vàng ngăn Mạc Thiện Ny lại:
– Thật sự không cần đâu chị ơi, mẹ em nếu biết em mặt dày như vậy nhất định sẽ đánh em.
– Em ngoan ngoãn như vậy, ai nỡ lòng nào đánh em. Đám người xấu đó, may mà đều bị ném xuống tàu rồi.
Mạc Thiện Ny cười nói.
Diệp Tử nhìn Dương Thần với ánh mắt nể phục:
– Anh thật lợi hại. Em chưa từng nhìn thấy người đàn ông nào trong làng chúng em lại lợi hại như vậy.
Dương Thần hiểu ý liền cười. Vừa nãy mới chỉ đem một ít khả năng của bản thân thôi, nếu thể hiện bản lĩnh thật sự, không chừng cô gái này sẽ sợ chết khiếp mất.
– Diệp Nhi, em về nhà sao?
Cảm giác của Dương Thần về cô gái thuần khiết này quả không sai, giống như một cô gái từ nông thôn đi ra. Diện mạo của Diệp Nhi so với Trần Dung lúc đầu nhìn thấy bình thường hơn nhiều, nhưng lại có một sự cam đảm khác thường khiến hắn cảm thấy rất có hứng thú.
Diệp Nhi lúc này đang dần tỉnh táo lại, nhìn thấy hai người thân thiện và cởi mở như vậy, liền gật đầu cười nói:
– Đúng vậy. Nhà của em ở Côn Sơn trại, đến trạm cuối còn phải đi một đoạn đường khá xa nữa mới có thể về đến nhà. Hai anh chị đi đến đây du lịch sao?
– Côn Sơn trại?
Mạc Thiện Ny mắt sáng lên, trên mặt lộ rõ sự vui mừng:
– Diệp Nhi à, hóa ra em là người khu chị.
Diệp Nhi nghe Mạc Thiện Ny nói vậy, liền sửng sốt:
– Chị cũng là người Côn Sơn trại?
– Đúng vậy, hồi nhỏ chị ở đó, nhưng sau này đi Trung Hải học tập và làm việc. Mười mấy năm rồi, đây là lần đầu tiên trở về nhà, chúng ta thật có duyên.
Mạc Thiện Ny vui mừng khôn xiết.
Diệp Nhi cũng vui mừng không kém:
– Chị ở nhà nào, em ở thôn Nam, chị thì sao?
Mạc Thiện Ny hơi chút thương xót, nói:
– Hóa ra là người thôn Nam, chị là người thôn Bắc, chắc em cũng không biết người nhà chị. Khi chị dời khỏi nhà, em vẫn còn rất nhỏ, nhưng cũng cách hai ngọn núi, đến khi trở về nhà rồi, chúng ta có thể gặp nhau.
Đột nhiên gặp được đồng hương, hơn nữa lại trong một trường hợp khiến cho người ta cảm thấy vui vẻ như thế này. Hai người phụ nữ, một lớn một bé, ríu rít nói chuyện không ngừng.
Dương Thần nhìn thấy sự hạnh phúc trong mắt Mạc Thiện Ny, cũng cảm thấy xúc động.
Khi hắn trở về Hoa Hạ, cho dù là sinh ra ở đâu, chỉ biết bản thân là người Hoa Hạ, đều sẽ có một lòng trung thành nồng nàn.
Có thể nói, đối với Mạc Thiện Ny – một người đã đã xa quê hương mười mấy năm, có những kỉ niệm sâu sắc với quê hương như vậy mà nói, quê hương trở lại với mình quan trọng biết nhường nào.
Bởi vì Mạc Thiện Ny nhiều năm chưa trở lại Côn Sơn trại nên có những việc mới mẻ, Diệp Tử đều kể rõ cho Mạc Thiện Ny, cứ như vậy, hai người trò chuyện rất tự nhiên.
Trong khi nói chuyện mới biết, Diệp Tử chưa học hết trung học đã phải bắt đầu nuôi gia đình, mang những đặc sản ở trong núi ra ngoài thị trấn bán. Lúc đầu thì đi bán cùng với mẹ cô ấy, nhưng từ năm ngoái cô ấy đã phải đi một mình.
Dần dần, cũng quen dần với Dương Thần và Mạc Thiện Ny, mở miệng gọi chị Mạc anh Dương một cách tự nhiên hơn.
Nói đến đoạn về sau, cổ họng Diệp Tử bị khô khốc, âm thanh phát ra hơi khàn khàn thì Mạc Thiện Ny mới biết được cô đã nói quá nhiều rồi, ngại ngùng lấy ra một bình nước chưa uống ngụm nào đưa cho Diệp Tử uống.
Diệp Tử ngay cả khi nhìn thấy nước cũng cẩn thận từng tí một, ánh mắt trìu mến của Mạc Thiện Ny giống như mẹ nhìn con gái;
– Diệp Nhi, em thật dũng cảm. Vừa rồi nguy hiểm như vậy, những người đàn ông khác cũng không dám đến gần, vậy mà em dám cầm đòn gánh đánh gã đo một trận. Những cái này đều là mẹ em dạy em sao?
Sắc mặt của Diệp Nhi bắt đầu thay đổi, đóng nắp bình nước lại, lắc đầu, trong mắt hiện lên một sự đau đớn khôn cùng:
– Em…..em nhìn thấy đám người đó thì không thể nhẫn nhịn nổi. Em….em hận bọn họ, hận đến nỗi muốn giết chết bọn họ.