“Tôi đưa em đi shopping..
“Tôi không giàu như anh nghĩ đâu ..
“Tôi trả công cho em đêm hôm qua , nếu mà nói , đêm hôm qua em rất tuyệt ..
“Cái đồ thối tha ..
“Đi với tôi , em không cần nghĩ đến tiền bạc, tôi nuôi em cả đời cũng được ..
“Xía “
Hạ Như Ân bước xuống xe , cô không khoác tay anh , cũng chả nắm tay anh , cứ thế mà đi về phía trước , anh liền khựng lại đứng im tại chỗ..
Cô thấy anh mãi không chịu đi , cô đi lại hỏi ..
“Sao vậy , sao không đi..
“Không ai nắm tay đi không được ..
Hạ Như Ân bất lực trước sự nũng nịu của anh , đành phái nắm lấy tay anh , Phong Thần Vũ thấy cô nắm tay liền cười .
“Em muốn mua gì cũng được tôi trả tiền .
“Cái này anh tự nói chứ tôi không ép nha ..
“Được
Vừa đi tới cửa , chị quản lý cửa hàng đã ra chào ..
“Dạ chào Thiếu Gia , chào Phu Nhân ..
Hạ Như Ân liền nghĩ trong bụng ” đúng thật là danh tiếng của anh ta vang vội khắp thế giới mà đi tới đâu ai cũng biết anh ta ..”)
“Em thích gì cứ chọn đi .
“Anh đi đâu ..
“Tôi vào phòng VIP đợi em , lựa thoải mái ..
“Dạ mời Phu Nhân theo tôi ạ , tôi sẽ giới thiệu cho Phu Nhân nhiều loại mới ra mắt ạ ..
“Vâng , cứ gọi tôi là cô Hạ được rồi
“Dạ vâng .
“Dạ đây là mẫu túi mới ra mắt , trên thới giới chỉ có một chiếc thôi , mẫu mã thiết kế đa dạng đa túi được làm bằng da cá xấu , màu sắc rất trẻ trung , và năng động tôi thấy rất phù hợp với Cô Hạ
“Cô Hạ đây tôi thấy hơi quen hình như tôi đã gặp ở đâu rồi..
“Hửm, tôi và cô quen nhau hả..
“À tôi nhớ rồi , cô Hạ là diễn viên đang đóng trong phim Tình Yêu Ngọt Ngào , đúng không ạ ..
“Vâng ạ ..”
“Ở ngoài cô xinh gấp mười tên phim đấy ạ””
“Tôi cảm ơn .
Hạ Như Ân đưa tay ra định lấy chiếc túi xem thử , từ cửa bước vào một cô nàng , cũng là người có tiền , cô ta đi lại dành lấy chiếc túi trên tay Hạ Như Ân ..
“Tôi muốn lấy chiếc túi này ” đó là Mỹ Mỹ cô ta thản nhiên dành lấy chiếc túi từ tay cô
“Đây là tôi chọn trước ..
“Thì sao cô chưa trả tiền mà ..
“Dạ xin lỗi cô Mỹ , đây là Phu Nhân Hạ chọn trước ạ , trong cửa hàng còn rất nhiều loại đẹp , cô cứ xem qua trước đi ạ ..” Chị quản lý liền lên tiếng
“Tôi không cần biết, tôi chỉ thích chiếc túi này ..
Trong lòng chị quản lý ( trời ơi cứu tui , một bên là người phụ nữ của Thiếu Gia Phong , đắc tội là mình chết chắc một bên là Mỹ Tiểu Thư , nhưng mà đắc tội với cô Hạ là mình coi như xong đời ) mặt chị quản lý liền biến sắc
“Dạ , nhưng mà Phu Nhân Hạ chọn trước rồi ạ .
“Tôi không cần biết tôi muốn chiếc túi này ” Cô ta bắt đầu la lối làm chậm làm thươợn
“Cô có biết phép tắc không , khi không đi lại dành món đồ trên tay người khác nghĩ là mình hay à , bây giờ còn La lối um sùm , nếu cô thích thì nói tôi , tôi nhường chứ đừng làm như vậy , người ta nghĩ mĩnh là kẻ vô học , thiếu văn minh đấy..” Hạ Như Ân liền lên tiếng
“Cô có quyền gì nói tôi như vậy
“Tôi không có quyền gì cả , tôi chỉ nói cho cô hiểu , não cô chắc úng nước rồi nên không biết phép tắc đấy
“Đồ quê mùa nhà cô làm gì mua nổi chiếc túi hiệu này ..
“Tôi quê mùa hay không thì tôi vẫn có tiền mua được chiếc túi này , không phải như mấy loại người ỷ mình có tiền là muốn làm gì là làm , vô học ” Mỹ Mỹ liền tức giận đẩy cô một cái , Hạ Như Ân đẩy lại cô ta té xuống sàn
“Tôi nói cho cô biết đừng nghĩ too hiền mà bắt nạt , đừng chạm vào người tôi , được rồi nếu cô thích chiếc túi đó tôi nhường cho cô..
“Phu Nhân Hạ
“Để cô ta lấy chiếc túi đó đi , tôi sẽ lấy mẫu khác ..
“Dạ vâng