Ông bà cụ Nguyễn nghe cô nói vậy đều sững sờ, cô nói như vậy là có ý gì?
“Tô Khiết, cô muốn tôi làm rõ chuyện vết thương với mọi người sao?” Ông cụ Nguyễn hoàn hồn, sau đó cười khẩy: “Tô Khiết, cô tỉnh lại đi, tôi sẽ không nói chuyện này với người ngoài đâu.” Khi nói câu này, giọng ông ta đã nâng lên vài tone, hiển nhiên không chỉ là nói với Tô Khiết mà còn nói với Nguyễn Hạo Thần trong phòng vệ sinh.
Mắt ông cụ Nguyễn lại vô thức liếc về phía phòng vệ sinh.
Tô Khiết hơi nhướn mày, khoé môi chậm rãi cong lên, phòng vệ sinh có người.
Là ai đang ở trong phòng vệ sinh?
Tô Khiết thấy đầu giường ông cụ Nguyễn có một ít giấy tờ nhưng đã khép lại, cô không thấy được nội dung.
“Mọi người có làm sáng tỏ hay không với tôi mà nói chẳng là gì, cùng lắm tôi chỉ bị mắng vài câu thôi. Nói thật, tôi chẳng sao cả, nhưng những người mắng chửi kia thật sự quá mệt mỏi, quá vất vả.” Vẻ mặt Tô Khiết lúc này lãnh đạm, thật ra cô thực sự không quan tâm.
Nhưng cô suy nghĩ cho nhà họ Tô, và cả nhà họ Đường nên chuyện này giải quyết càng sớm càng tốt.
“Hừ, vậy cô đến làm gì?” Ông cụ hừ lạnh: “Con oắt con là cô muốn diễn trò trước mặt tôi, vẫn còn non lắm.”
Ông ta cho rằng chắc chắn Tô Khiết đang giả vờ, nhưng nhìn cô vẫn sinh hoạt vui vẻ bình thường như thật sự không bị ảnh hưởng nhiều thì vẫn rất không cam tâm.
Không phải lời nói trên mạng có thể ép người khác phát điên rồi chết sao? Thế nào mà bây giờ Tô Khiết vẫn sống tốt như vậy?
“Hôm nay tôi tới là muốn nói với mọi người rằng đoạn video hai người đăng lên đã bị cắt. Trong video tôi không hề đồng ý yêu cầu của hai người, cho nên coi như tôi chưa đồng ý đi.” Tô Khiết nhìn ông cụ Nguyễn, khoé môi chậm rãi cong lên, nụ cười cực kỳ chói loá, cực kỳ vui vẻ.
“Cô nói vậy là có ý gì?” Ông cụ Nguyễn sửng sốt, sắc mặt trầm xuống.
Sắc mặt bà cụ Nguyễn cũng thay đổi.
“Ý trên mặt chữ, những gì tôi đã đồng ý trước đó không tính nữa.” Tô Khiết rất tốt bụng giải thích cho họ.