Cho nên, cái ánh mắt hồi nãy, trông có vẻ như chỉ là tuỳ ý nhìn một cái mà thôi.
Cô nhìn Nguyễn Hạo Thần giống như là đang nhìn những người bình thường khác, không có bất kỳ phản ứng khác biệt nào.
Nguyễn Hạo Thần nhìn thấy cô rõ ràng đã nhìn thấy anh rồi, nhưng lại không có bất kỳ phản ứng gì, vậy mà lại vờ như không quen anh, cứ dời ánh mắt đi như vậy, sau đó, cô không có nhìn anh nữa, cúi đầu, dường như đang nói gì đó với Đường Bách Khiêm.
Vào giây phút đó, bàn tay Nguyễn Hạo Thần hung hăng siết chặt lại, đôi con ngươi cũng lập tức âm trầm đến cực điểm.
Rất tốt, cô rõ ràng nhìn thấy anh rồi, nhưng lại vờ như không quen anh!!
Sau đó lại tiếp tục liếc mắt đưa tình với Đường Bách Khiêm.
Cô thật là giỏi!!
Anh còn chưa chết mà!!
Nguyễn Hạo Thần không có lập tức đi qua đó, chỉ là hung hăng uống cạn ly rượu trong tay mình.
Anh phải xem thử, cô định giả vờ tới khi nào?
Anh phải xem thử, cô có phải là định sẽ giả vờ không quen anh trong suốt cả yến hội tối nay luôn không?
Vốn dĩ, anh luôn đợi cô đến, anh đã nghĩ đến rất nhiều phản ứng khi cô nhìn thấy anh, thực ra cũng bao gồm loại này.
Anh cũng biết, hôm nay cô đến tham gia yến hội là vì nhiệm vụ, cho nên thân phận gì đó là phải bảo mật.
Nhưng cho dù cô có bảo mật, cũng không cần giả vờ như không quen biết anh chứ?
Hồi nãy cho dù cô chỉ nhìn anh thêm một cái, cho anh thêm chút ám chỉ, thì lúc này trong lòng anh cũng sẽ không tức đến vậy.
Anh có thể nhìn ra, hôm nay cô trang điểm nhẹ, đã đặc biệt sửa soạn qua.
Ở cùng với Đường Bách Khiêm, cô luôn ăn vận rất đẹp.
Không giống như lúc ở cùng với anh, lúc ở cùng với anh, cô chưa hề để ý mấy cái này.