Nhìn thấy Dụ Vỹ Luân theo bản năng muốn ngồi xuống, mắt cô hơi loé lên.
“Cậu Dụ, mời anh uống Coca.” Tô Khiết đẩy ly Coca có bỏ thuốc tới trước mặt Dụ Vỹ Luân, nở nụ cười sâu xa.
“Cô biết ly Coca này có vấn đề?” Nhìn thấy dáng vẻ của cô lúc này, tuy Dụ Vỹ Luân hơi khó tin, nhưng cũng không thể không thừa nhận sự thật này.
Rõ ràng cô đã biết Coca có vấn đề, hoặc là Giám đốc Lý phát hiện nên nói với cô.
Anh ta vẫn không tin Tô Khiết ngu ngốc sẽ tự mình phát hiện.
“Nói vậy chắc cậu Dụ đã biết từ trước rồi nhỉ? Nếu đã như thế, thì cũng không oan uổng.” Tô Khiết không trả lời vấn đề của anh, chỉ nở nụ cười mang theo sự lạnh lẽo.
Thật ra cô đã phát hiện sự khác thường của Dụ Vỹ Luân từ trước, cũng đoán được anh ta có thể biết chuyện này, phép thử khi nãy chỉ để xác nhận suy đoán của mình thôi.
Dụ Vỹ Luân biết rõ Tô Nghiên Nghiên bỏ thuốc hại mình, lại còn giúp cô ta, hừ, đúng là cá mè một lứa.
Tô Khiết không ngăn cản anh ta nữa, mặc cho anh ta ngồi trên ghế cao.
Cô vốn muốn dụ Tô Nghiên Nghiên cắn câu, không ngờ người tới lại là Dụ Vỹ Luân.
Nếu anh ta tự dâng đến cửa, vậy cũng không trách được cô, anh ta muốn làm kẻ chết thay thật ra cũng không oan uổng gì. Dù sao anh ta đã biết chuyện Tô Nghiên Nghiên bỏ thuốc cô nhưng không nói gì cả, hơn nữa rõ ràng lúc này anh ta còn muốn tìm hiểu thật giả giúp Tô Nghiên Nghiên.
Cho nên, chuyện này thật sự không trách được người khác.
Dụ Vỹ Luân không hiểu ý cô ta, sau khi ngồi xuống thì cứng rắn đẩy bàn tay đang che trên mặt bàn của cô ra, lại nhìn thấy trên đó không có gì cả. Anh ta nhíu mày, nhanh chóng liếc nhìn cô, sau đó định đứng dậy.
Nhưng Tô Khiết lại đưa mắt nhìn anh ta, đột nhiên nở nụ cười: “Cậu Dụ, tôi tốt bụng nhắc nhở anh một chút, nếu đã ngồi xuống, tốt nhất đừng nhúc nhích nữa, không thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy.”
“Có ý gì?” Dụ Vỹ Luân nhíu mày, hơi khó hiểu nhìn cô, sao ngôi xuống lại không được nhúc nhích nữa? Nhưng động tác đứng dậy của anh ta thật sự khựng lại.