Áo ngực này của cô thiết kế độ cong rất tốt, lớp miệng bên trong không lớn, độ dốc lại nghiêng từ trên xuống dưới, cho nên đồ để ở bên trong, sau khi mặc áo ngực lên người dán chặt vào da, với kích cỡ của cô cũng đủ để lấp đây khoảng trống, đồ để ở bên trong tuyệt đối sẽ không rơi ra ngoài.
Ừm, không thể không nói, cái này thật đúng là một nơi giấu đồ tối.
Có điều…
Nguyễn Hạo Thần cầm áo ngực, ngồi ở bên giường cô, anh vẫn không nói chuyện, cũng không làm ra bất kỳ hành động nào để đánh thức cô.
Anh cứ nhìn cô như vậy, trái lại anh muốn nhìn thử trong hoàn cảnh anh nhìn cô chăm chú như vậy cô còn có thể giả bộ ngủ được bao lâu.
Nhưng mà, Nguyễn Hạo Thần đã đánh giá thấp sức nhẫn nại của cô, Tô Khiết vẫn nằm như vậy, tuy anh nhìn cô chằm chằm, cô vẫn ngủ như thường, hơn nữa dáng vẻ ngủ còn rất thành thục.
Nguyễn Hạo Thần âm thầm hít một hơi, anh biết, lúc này anh không làm gì đó, sợ rằng cô thật sự có thể cứ giả bộ ngủ như vậy Anh đột nhiên cúi đầu, ở trên môi cô hơi dùng sức cắn một cái, thật ra thì lúc này đây anh thật sự muốn cắn chết cô như thế.
Tô Khiết vốn không giả bộ được mấy, lúc này bị anh dùng sức cắn như vậy, dĩ nhiên cô thuận thế “tỉnh: lại.
“Á, đau.” Tô Khiết thở nhẹ ra một tiếng, mở mắt ra, làm bộ mới vừa tỉnh ngủ.
Mặt ngây ngô, mơ màng nhìn anh.
Không thể không nói, cô ngụy trang thật sự rất đúng chỗ, không có một chút sơ hở nào.
Nhưng mà…
Không thể không nói, sự ngụy trang của cô thực sự rất khéo léo, không có một chút sơ hở nào, nếu không phải Nguyễn Hạo Thần đã sớm nhận ra người phụ nữ trong khách sạn là cô, thì bây giờ có lẽ anh sẽ tin …
Nguyễn Hạo Thần không nói gì, chỉ dùng một tay quơ quơ nội y của cô trước mặt.
Trong chốc lát, Tô Khiết cảm thấy nhịp tim của mình như ngừng đập, anh cầm nội y quơ quơ trước mặt cô là có ý gì?
Tô Khiết đương nhiên biết rằng, anh không thể vô duyên vô cớ làm việc đó, mỗi một hành động của anh đều có ý gì đó.