Linh hồn đã trưởng thành của Bass bị mắc kẹt trong thân thể tuổi thơ của mình, liều mạng chửi thề, bất lực nhìn gã bắt nạt một chính mình cái gì cũng không hiểu, mà cha Bass, người đáng lẽ nên xuất hiện lại chậm chạp chưa tới.
Bass phát hoảng rồi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng, bàn tay tái nhợt và lạnh lẽo của gã như một con rắn đang bò trên người Bass, dạ dày Bass sôi trào, buồn nôn không chịu được!
“Ai đó tới cứu ta với, ai đó tới cứu ta đi, ta, Jofar… Jofar! Cứu em với Jofar! Jofar…”
Thân xác tuổi thơ biến thành đầm lầy của sự sợ hãi, tóm chặt lấy ống quần Bass muốn kéo cậu vào trong.
Cảm xúc của cậu đã vượt khỏi tầm kiểm soát, cậu chỉ biết sợ sệt, chỉ muốn hét lên.
“Meo!”
Tiếng mèo kêu chói tai đột nhiên vang lên! Hóa thành lưỡi đao sắc bén xé toạc căn phòng dưới bão táp, tiếng mèo kêu như loan đao, đâm vào trong óc Bass, mạnh mẽ khuấy đảo.
“A — đầu của ta!”
Bass ôm đầu, đau khổ thở hổn hển, con mèo đen như đang nhảy xuống nước, bất ngờ từ trên không nhảy vào căn phòng đáng sợ này.
Thân hình mảnh mai, khung xương lại rất lớn, đuôi mèo rất dài, chóp đuôi cong lên, trên khuôn mặt gầy hình tam giác của nó là một đôi mắt màu vàng với đồng tử dựng đứng nhìn vô cùng lạnh lùng và u ám.
Con mèo đen gắt gao nhìn chằm chằm gã thầy giáo, nhưng hình như gã không nhìn thấy con mèo đen ấy, vẫn đang hưng phấn xé quần áo của Bass.
Suy nghĩ một chút, con mèo đen nhảy lên vai Bass, thấp giọng meo meo. Bass ngơ ngác, đầu không đau nữa, cậu kinh ngạc ngoái đầu lại đối diện với con mèo đen kia.
Màu vàng kim dọc theo đồng tử thẳng đứng trong mắt vô cùng thấu triệt, tạo thành một mặt kính.
Từ trên đó,Bass nhìn thấy một người với ngũ quan vặn vẹo vì sợ hãi, hơn nữa, đó còn là một người đàn ông đã trưởng thành.
Trong đầu có người nhẹ nhàng nói: Đó chính là ngươi đấy… Một Bass đã thành niên, đã hai mươi tuổi với một công việc khiến người ta ước ao.
“Meo ~ “
Con mèo đen nhẹ nhàng kêu.
Trong đầu có người đang cười.
Nàng hoặc là hắn nói: “Bass, ngươi đã lớn rồi, ngươi còn sợ gã sao? Người này rõ ràng còn không cường tráng bằng ngươi cơ mà.”
Bass cứng ngắc cúi đầu, phát hiện tất cả đều đã thay đổi, cậu không còn trong bộ dáng trẻ con nữa, cậu cao hơn, không phải ngồi trên ghế mà là ngồi trên bàn làm việc bằng gỗ lủng lỗ chỗ của giáo viên.
Chân của cậu rất dài, mặc quần jean, bộ quần áo phấn nộn trên người biến thành một chiếc áo blouse trắng — đây là quần áo tiêu chuẩn của cậu trong viện nghiên cứu.
… Mình thay đổi rồi.
Bass nhìn đôi tay của mình, người đàn ông gầy gò đang co rúm giữa hai chân cậu vẫn hành động một cách chậm rãi theo kịch bản như một NPC, mà trái tim lạnh lẽo và sợ hãi của Bass dần dần bình tĩnh lại.
“Meo ~ “
Nàng, hắn nói: “Đúng, chính là thế… Bast, gã đã không thể làm cho ngươi sợ nữa rồi, đi đi, đi làm chuyện mà ngươi muốn làm đi nào.”
Con mèo đen nhảy khỏi người Bass, ngồi trên bàn, nhàn nhã dùng đuôi quấn quanh chính mình và che chân lại.
Bass hít một hơi thật sâu.
Sau đó, cậu khôi phục lại khuôn mặt vô cảm nhìn cơn ác mộng mà mình từng có.
“Mày biết không? Tao đã từng rất sợ mày, bản mặt của mày gần như chiếm cứ toàn bộ tuổi thơ của tao.” Cậu thì thầm với người đàn ông gầy gò đang ngồi xổm trước chân mình.
“Bởi vì mày, tao không dám tới gần đàn ông trưởng thành, bởi vì mày, mẹ tao mỗi ngày đều đang tự trách tại sao chỉ có ngày đó là bà không tới đón tao. Cha tao đã khóc sau khi biết xu hướng tính dục của tao… Ông ấy cảm thấy chính là do mày, là do mày mới khiến tâm lý tao vặn vẹo, không thể thích con gái, cho dù tao có giải thích như thế nào, bọn họ đều rất tự trách…”
Bass đứng lên, nhìn xuống người đàn ông này với vẻ hận thù.
Lồng ngực đơn bạc phập phồng dữ dội, Bass cắn răng gằn từng chữ: “Tên biến thái đáng chết thích ** dâm nhà mày, thằng chó chết, khốn nạn!”
Bass hung hăng một cước đạp bay gã, hình nộm trong ảo ảnh ‘rầm’ một tiếng rơi xuống đất, biểu cảm biến thái vẫn duy trì trên khuôn mặt gã.
“Thằng rác rưởi khốn kiếp!”
Thời khắc này, lửa giận khó tả bùng cháy lên tới đỉnh đầu, Bass xông tới mạnh mẽ đạp gã đánh gã, viền mắt đỏ chót chửi bậy, đấm thẳng vào gương mặt đó.
“Ì ùng — “
Tiếng sấm rền rĩ, mưa như trút nước, cả căn phòng run rẩy.
Con mèo đen vững vàng ngồi xổm trên bàn, ngẩng đầu nhìn căn phòng bắt đầu sụp đổ, quay đầu tan vào trong không khí, biến mất không còn tăm hơi.
Còn Bass đã đánh đến mù quáng, chờ đến khi cậu thoát lực và phản ứng lại thì đã thấy bản thân đang đứng giữa một không gian đen kịt một màu, gã đàn ông gầy gò nhỏ bé bị cậu đánh cũng đã biến mất, và cả con mèo đen cũng vậy!
“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Cậu rơi vào bóng tối hư vô, không phải cái gì cũng không nhìn thấy, dù sao cậu vẫn có thể nhìn thấy khoảng trống cách 5, 6 mét vuông trước mặt mình, hơn nữa Bass thử thăm dò đi tới, xúc cảm dưới chân giống như đạp trên đá phiến rắn chắc, cậu bước về phía trước một bước, ánh đèn sẽ di động theo cậu một bước, giống như nhấn chọn skill đi theo vậy.
“Tốt rồi, ít nhất cũng có thể giúp mình đi tìm Jofar.”
Sau một loạt các sự kiện vừa rồi, Bass suy nghĩ một lúc cũng nhận ra rằng tất cả những điều này không đơn giản như một cơn ác mộng bình thường.
Ký ức cuối cùng của cậu dừng lại ở cảnh Jarno quỳ rạp dưới đất, lúc đó trong tẩm cung ngoại trừ cậu và Jofar ra thì không còn người nào khác, cho nên nhất định là do Jarno đã làm gì đó mới khiến cậu tới nơi này.
Bass: Jarno hao tổn tâm cơ như vậy, nhất định không phải là để đối phó mình, chắc chắn Jofar cũng bị nhốt lại hoặc là rơi vào một cơn ác mộng khác, nhất định phải tìm được anh ấy!
“Đều là lỗi của ta… Nếu không phải do Jarno nói nàng đã cứu ta, Jofar căn bản sẽ không để mấy người Nefes đi ra ngoài! Đều là tại ta! Ta con mẹ nó sao ngốc quá vậy?!”
Bass ngồi xổm người xuống mạnh mẽ đập đầu mình, ngón tay bấu chặt vào cánh tay như hận không thể xé hết thịt của mình xuống! Viền mắt cậu đỏ chót, trái tim bởi vì áy náy và tự trách mà vặn lại thành một khối, lo lắng và sợ hãi cho Jofar vì cậu mà bị hại thảm.
Bọn họ đang ở Ai Cập cổ đại!
Nếu có người nào đó thừa dịp Jofar bị nhốt mà làm gì đó, hoặc những vị đại thần kia muốn cướp đi vương vị của Jofar…
“Thà rằng giết ta đi cho rồi! Làm sao ta có thể ngu ngốc như vậy chứ!”
Những giọt nước mắt nóng hổi lần lượt rơi xuống, tràn xuống má thiếu niên, lăn vào khóe miệng trũng sâu, hương vị mặn chát đầy khổ sở khiến Bass ôm chặt lấy lồng ngực mình.
Bass thà để mình thay thế Jofar sống trong ác mộng cả đời, cũng không muốn Jofar rơi vào nguy hiểm bởi vì cậu.
Vô số những người nhỏ oán hận mắng bên tai cậu: “Đều tại ngươi, đều là do ngươi sai, nếu không phải vì ngươi — “
“… A.”
Bass cắn mu bàn tay, nhắm mắt lại cố gắng bình phục tâm tình.
“Jofar, chờ em, em sẽ đi tìm anh ngay đây!”
Cậu dùng tay áo lau mặt, đột nhiên đứng lên, chọn một hướng rồi bước nhanh xông ra ngoài.
Không cần biết có đúng hay không, trước tiên cứ tìm đã rồi tính!
Tác giả có lời: 【 Tiểu kịch trường · spoil chương sau 】
Bass (tự trách): Đều tại em!
Jofar vẻ mặt lạnh lùng cường cứng rắn: Không trách em, là do chính ta cũng không ngờ trước.
Bass (càng tự trách) ôm lấy hắn: Hu hu hu, anh chỉ biết cậy mạnh thôi, đau lòng chết mất! Sau này em sẽ không bao giờ tin người khác khiến anh bị liên lụy nữa đâu!
Được rồi. Jofar đặt cằm lên đỉnh đầu Bass, lộ ra nụ cười ý tứ sâu xa.
Jarno không muốn hại Bass, đối với nàng mà nói thì Mèo Thần không phải là kẻ thù hay mối nguy, nàng biết Mắt Thần không thể khiến người bình thường bị thương, trong truyện cũng có đề cập nhiều lần việc nàng cảm thấy đôi mắt Bass rất trong suốt, cho nên nàng không ngờ rằng Bass cũng có ác mộng.
Còn con mèo đen cứu Bass trong mộng, khà khà, mọi người đoán xem nó là ai. Đương nhiên, loại trừ tên công tâm cơ là Jofar ra, hắn vẫn đang chờ Bass tìm được hắn rồi ôn nhu bán thảm kia kìa, cái đồ tâm cơ nhà anh.
Tác giả ngu ngốc đại diện mặt trăng khinh bỉ hắn!
Đan Mộc: Lâu quá không gặp, mọi người có nhớ t hông?